Đông Lăng thắp đèn sáng, sau đó cười nói: “Cái này là do trước kia có một vị lão nhân nói, Cửu Tinh Liên Châu hơn một trăm năm mới xuất hiện một lần, mỗi lần xuất hiện đều là mở đầu cho loạn thế, người nào bị ánh trăng của Cửu Tinh Liên Châu chiếu đến ở sẽ bị gặp nạn trong thời loạn.”
“Sự mở đầu cho loạn thế sao?” Hoàng Bắc Nguyệt chống cằm cười khẽ: “Cửu Tinh Liên Châu chỉ là một hiện tượng thiên văn mà thôi, các ngươi cũng quá mê tín rồi.”
“Đều là do lão nhân nói mà, huống chi, hơn một trăm năm trước, đại lục Tạp Nhĩ Tháp xảy ra đại loạn, mỗi nước đều không ngừng chinh phạt, liên tục chiến tranh, đó cũng là do Cửu Tinh Liên Châu xuất hiện nha!”
“Hiện tại mỗi nước đều an ổn, nước Nam Dực lại có vua sáng suốt, kỷ luật nghiêm muốn loạn cũng không dễ như vậy.”
Đông Lăng cười nói: “Tiểu thư nói rất đúng, làm sao lại dễ dàng xuất hiện loạn thế được? Đều là Đông Lăng suy nghĩ nhiều rồi.”
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bộ dáng xinh đẹp của Đông Lăng khi cười, lại nghĩ đến nàng chỉ là người bình thường, nếu ở trong thời loạn thì làm sao có thể sống sót đây?
“Đông Lăng, mấy bộ kiếm pháp trước đây ta dạy, ngươi học ra sao rồi?” Hoàng Bắc Nguyệt hỏi. Trước kia rảnh rỗi, nàng có đem một ít kỹ xảo cách đấu cùng kiếm pháp đã học lúc trước dạy cho Đông Lăng, hy vọng Đông Lăng học thật tốt, ít nhất cũng có thể phòng thân.
“Đông Lăng vẫn đang học, nhưng Đông Lăng quá ngốc, học không tốt.” Vừa nói tới cái này, Đông Lăng cũng có chút hưng phấn.
“Ngươi sao mà ngốc được.” Hoàng Bắc Nguyệt cười khẽ, Đông Lăng trước kia đã có nền tảng vững chắc, thiên phú cũng không tệ, nàng tin việc học sẽ không quá khó khăn.
“Em chỉ hy vọng mình học thật tốt, tương lai không trở thành gánh nặng của tiểu thư, không liên lụy tiểu thư là tốt rồi.” Đông Lăng chất phác nói.
Hiện tại sự thật tiểu thư là Hí Thiên vẫn chưa người nào biết, mọi người đều cho rằng tiểu thư là Hoàng Kim chiến sĩ, nhưng dù sao giấy không thể gói được lửa, tới lúc đó, thân phận Hí Thiên bị mọi người phát hiện, cây to đón gió lớn, không biết sẽ có bao nhiêu người muốn xuống tay với tiểu thư.
Có nhiều người tính cách tiểu nhân hèn hạ, làm việc không quang minh lỗi lạc, nếu ngươi để hắn bắt được nhược điểm thì hắn sẽ c.ắ.n đến c.h.ế.t không buông! Nàng biết tiểu thư tâm tính thiện lương, cho nên nàng tuyệt đối không muốn vì thực lực chính mình không đủ mà tương lai trở thành nhược điểm của tiểu thư.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu cười cười, trong đầu Đông Lăng nghĩ cái gì, chẳng lẽ nàng không biết. Đông Lăng hiện tại đối với nàng giống như người nhà vậy, luôn thành tâm đối đãi nàng, tất cả nàng đều biết hết.
“Đông Lăng, ngươi sẽ không trở thành gánh nặng của ta đâu, đừng lo lắng, hãy luyện tập cho tốt những gì ta đã dạy ngươi đi, đây đều là kiến thức cơ bản, nắm chắc một chút, tương lai sẽ có lợi cho người.”
“Vâng!” Đông Lăng vui mừng đáp ứng.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bên ngoài một chút, hỏi: “Tiểu Hổ cùng Chi Chi đã ngủ rồi sao?”
“Đã ngủ rồi, em sợ Tiểu Hổ bắt nạt Chi Chi nên đã đem ổ của Chi Chi chuyển đến giường em.” Đông Lăng có chút đau lòng nói. Thấy bộ dáng sợ đến cả người run rẩy của Chi Chi khi bị Tiểu Hổ bắt nạt, nàng cũng chỉ có thể tách bọn nó ra.
Hoàng Bắc Nguyệt bật cười: “Tiểu Hổ vừa mới sinh chưa hiểu gì, chờ khi trưởng thành, nó sẽ biết không được bắt nạt đồng bạn. Huống chi, giữa bọn chúng cũng phải có một giai đoạn chuyển tiếp chứ, cứ từ từ chung sống, bọn chúng mới có thể ý thức được bọn chúng có quan hệ đồng bạn.”
Đông Lăng gật đầu, thấy nàng nói rất có lý.
“Ngươi cũng đi nghỉ ngơi đi, ngày mai ta sẽ tự mình đi tới Học Viện Linh Ương, ngươi không cần đi theo.”
“Vâng, tiểu thư cũng đi nghỉ sớm một chút.” Đông Lăng đi ra ngoài, suy nghĩ một chút lại xoay người vào nói: “Tiểu thư, ngày mai Thái hậu muốn người vào cung thỉnh an, thuận tiện cùng Thái hậu dùng bữa, người nhớ về nhà sớm một chút, chúng ta còn phải chuẩn bị để tiến cung.”
Kể từ khi thấy mộng cảnh của Tuyết Di Nương, biết người hại Trưởng công chúa Huệ Văn có khả năng là người trong hoàng thất, Hoàng Bắc Nguyệt tâm lý sinh ra một chút bài xích với Hoàng tộc. Nhưng khi nghĩ đến từ nhan của Thái hậu, cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc của bà nhiều năm qua, nàng vẫn cảm thấy thân tình trọng yếu hơn.
“Được rồi, à, Đông Lăng này, ngày mai ngươi đi hỏi thăm một chút, xem thử tại sao Công chúa Hi Hòa lại không về cùng Thái hậu.”
Nghe được điều này, trên mặt Đông Lăng thoáng hiện vẻ ưu sầu: “Hôm nay em đi mua đồ có nghe người ta nói, lúc Thái hậu cùng Công chúa Hi Hòa đi tới biên cảnh đã gặp phải Thái t.ử Nước Đông Ly. Hắn thấy mĩ mạo của Công chúa Hi Hòa nên muốn cầu thân, nhưng bị Công chúa Hi Hòa cự tuyệt. Thái t.ử Nước Đông Ly liền phái người lẻn vào chỗ ở của Công chúa Hi Hòa định bắt cóc công chúa đi, may nhờ thị vệ của Công chúa Hi Hòa phát hiện sớm, đ.á.n.h lui đám người đó. Thái t.ử Đông Ly không chịu bỏ qua, nhiều lần dây dưa không có kết quả, hắn liền rải lời đồn, nói Công chúa Hi Hòa không tuân thủ nữ tắc, dẫn dụ hắn, Công chúa Hi Hòa trong cơn tức giận đã đ.á.n.h hắn trọng thương…”
Hoàng Bắc Nguyệt hơi biến sắc: “Lý nào lại vậy, Thái t.ử Nước Đông Ly dám kiêu ngạo như vậy sao?”
“Vâng, lại còn ở trên quốc thổ của nước Nam Dực chúng ta nữa chứ, thật sự là vô pháp vô thiên mà!” Đông Lăng tức giận nói.
“Vậy hiện tại Công chúa Hi Hòa đang ở nơi nào?”
“Công chúa Hi Hòa lo lắng nếu trở về Thành Lâm Hoài sẽ làm người của Nước Đông Ly lấy cớ gây khó dễ, bởi vậy đã lưu lại biên cảnh, tạm thời không trở lại.”
Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm c.ắ.n răng, Công chúa Hi Hòa từ nhỏ đã đối xử với nàng rất tốt, cái tên Thái t.ử Nước Đông Ly không có mắt nhà ngươi, ngươi muốn c.h.ế.t có đúng không?
Đông Lăng nhìn thấy sát ý trong mắt nàng, vội vàng nói: “Tiểu thư, bây giờ không thể bị xung động, vạn nhất Thái t.ử Nước Đông Ly c.h.ế.t, tội danh của Công chúa Hi Hòa sẽ trở thành thật mất.”
“Yên tâm, ta không dễ xung động như vậy đâu.” Hoàng Bắc Nguyệt cười cười: “Nghe nói Thái t.ử Nước Đông Ly không lâu sau sẽ tới Thành Lâm Hoài, ta muốn xem thử hắn là hạng người gì mà lại vô sỉ như vậy!”
Đông Lăng cười rộ lên, nhìn bộ dàng này của tiểu thư, hơn phân nửa là nàng đã có âm mưu quỷ kế gì rồi.
Cũng tốt, Thái t.ử Nước Đông Ly kia cũng quá mức vô sỉ, dám làm vậy với Công chúa Hi Hòa, giáo huấn hắn một chút cũng không có gì xấu!
Chịu ảnh hưởng của thiên tượng Cửu Tinh Liên Châu, đường phố của Thành Lâm Hoài cũng vắng vẻ hơn, phần lớn dân chúng đều là người mê tín, lấy an nguy của bản thân mà tuân theo quy tắc “thà tin là có chứ đừng tin là không”.
Hôm qua là ngày Thái hậu hồi triều, vốn phải ăn mừng trong vài ngày, nhưng bởi vì thiên tượng này, ai cũng không dám ra khỏi cửa.
Trải qua một đêm, đường phố đã được phủ một tầng tuyết mỏng, Thành Lâm Hoài là một thành thị bốn mùa ấm áp, cho dù tuyết rơi cũng không đến mức quá lạnh, nhiều lắm cũng chỉ giống như bây giờ rơi vài bông tuyết, không có gió to mưa lớn làm người ta khó chịu.
Tuyết trước cửa Học Viện Linh Ương đã được quét dọn sạch sẽ. Các học sinh mới trải qua sinh t.ử trong rừng rậm Phù Quang gặp nhau trước cổng, không nhịn được cùng tụ lại một chỗ, líu ríu thảo luận chuyện mấy ngày đó.
Hôm nay phủ Trưởng công chúa chỉ có một mình Hoàng Bắc Nguyệt tới, tối hôm qua Tuyết di nương được Tiêu Vận cứu ra, Tiêu Trọng Lỗi cũng không biết chạy đi đâu mất, Cầm di nương thì bị g.i.ế.c, Tiêu Trọng Kỳ cùng Tiêu Nhu đều ở nhà lo tang sự cho mẫu thân, đương nhiên là không thể tới Học viện. Bớt đi đám người này, lỗ tai nàng cũng được thanh tịnh không ít.