Hoàng Bắc Nguyệt lên lớp học về binh pháp, lớp học đa số đều là nam t.ử, nhìn một tiểu cô nương ngồi nghe say mê như nàng đều không khỏi kinh ngạc. Liêu viện sĩ dạy chương trình học binh pháp nhìn thấy nàng thì rất vui, vuốt vuốt chòm râu nói: “Bắc Nguyệt quận chúa học giỏi như vậy, tương lai sẽ giống như Trưởng công chúa Huệ Văn, là nữ anh hùng không thua kém đấng mày râu của nước Nam Dực  ta!”

Liêu viện sĩ vừa nói thế, các nam đệ t.ử cũng lập tức lên tiếng tán dương. Vị Bắc Nguyệt quận chúa này gần đây danh tiếng tăng cao, nàng xuất thân cao quý, hơn nữa thực lực lại mạnh mẽ, là đối tượng tốt để tuyển làm thê t.ử tương lai trong lòng đám thiếu niên quý tộc này.

Sau khi tan học, mấy tên thiếu niên can đảm liền đi tới rủ nàng cùng ăn cơm trưa, kiếp trước Hoàng Bắc Nguyệt cũng là tình nhân trong lòng nam nhân, đối phó với loại chuyện này nàng rất có kinh nghiệm.

Nói vài câu, không đắc tội người nào mà vẫn có thể đuổi bọn họ đi, lại còn lưu lại ấn tượng rằng mình là tiểu thư rụt rè có gia giáo, điều này càng làm cho bọn họ động tâm.

“Này, các ngươi đừng cản trở nàng nữa!” Lạc Lạc không biết từ đâu chạy đến, thấy mấy tên thiếu niên ngang nhiên gạ gẫm Hoàng Bắc Nguyệt, hắn lập tức đại nghĩa lẫm nhiên đi tới. Trải qua chuyện trong phủ Trưởng công chúa, trong lòng Lạc Lạc đã coi nàng như bạn tốt, thấy nàng gặp nạn, hắn tự nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn!

Lạc Lạc đi tới đứng trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt, ngẩng đầu nhìn mấy người cao hơn mình một cái đầu kia, từ sau khi bái Hí Thiên làm sư phụ, hắn chẳng còn e ngại đám người này nữa.

“Các ngươi đừng thấy nàng còn nhỏ thì có thể bắt nạt nàng, còn có bổn thiếu gia ở chỗ này!”

Mấy thiếu niên quý tộc kia biết hắn là thiếu gia của gia tộc Bố Cát Nhĩ, là nhân vật không thể trêu vào, tuy nhiên bọn hắn đều là thiếu gia được nuông chiều từ nhỏ, nghe giọng nói kiêu ngạo như vậy đương nhiên cũng có mấy phần tức giận.

“Chúng ta chỉ cùng Bắc Nguyệt quận chúa kết giao bằng hữu, việc này có quan hệ gì với ngươi? Tránh ra tránh ra!”. Bọn họ biết bối cảnh cường đại của Lạc Lạc, nhưng dù sao hắn vẫn chỉ là phế vật mà thôi, không có gì phải sợ cả.

Lạc Lạc tức giận đến mức khuôn mặt đỏ bừng lên, nghĩ đến mấy chiêu sư phụ Hí Thiên đã dạy, hắn quyết định thử dọa bọn người này một phen.

Hoàng Bắc Nguyệt vừa nhìn sơ qua động tác của hắn liền biết hắn muốn làm cái gì. Hắn chỉ mới luyện tập có vài ngày, vẫn chưa đủ để đối phó với đám thiếu niên to lớn này.

“Lạc Lạc, bọn họ thật sự không có ác ý, ngươi không cần lo lắng.” Nàng vội vàng nói. Đám người này đều dùng thái độ nho nhã lễ độ để nói chuyện với nàng, nàng không hy vọng bọn họ xảy ra xung đột với Lạc Lạc. Nếu quả thật có đ.á.n.h nhau, đương nhiên nàng sẽ giúp đồ đệ của mình rồi.

“Thật không?” Lạc Lạc nhìn nàng, lại quay sang nhìn đám người kia, cuối cùng vẫn quyết định kéo nàng rời đi.

“Tiểu t.ử thúi kia là người của gia tộc Bố Cát Nhĩ, hừ, có gì đặc biệt hơn người chứ? Cũng chỉ là một phế vật!”

“Hắn có gia tộc Bố Cát Nhĩ làm chỗ dựa, đương nhiên có thể phách lối, chúng ta tốt nhất đừng gây chuyện! ” Một thiếu niên có chút sợ hãi đối với gia tộc Bố Cát Nhĩ nói.

“Hừ, gia tộc Bố Cát Nhĩ thì thế nào? Ta cũng không tin gia tộc Bố Cát Nhĩ có thể vĩnh viễn bảo vệ được hắn! Chúng ta tìm cơ hội dạy hắn một trận đi!”

Mấy thiếu niên nhìn bóng lưng bọn Lạc Lạc, bắt đầu len lén lên kế hoạch.

“Bắc Nguyệt quận chúa, ngươi vẫn chưa biết rõ về đám người kia, bọn họ không phải là thứ tốt, ngươi đừng bị vẻ ngoài của bọn họ lừa gạt.” Lạc Lạc hảo tâm nhắc nhở nàng.

“Ừ, ta biết rồi, cám ơn ngươi.” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn hắn cười nói.

Lạc Lạc gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng nhìn nàng: “Cám ơn gì chứ, chúng ta không phải là bằng hữu sao?”

“Ừ, chúng ta là bằng hữu.” Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu lên, nhìn thấy Vũ Văn Địch ở phía trước. Hắn cũng không đến gần nàng, chỉ là đứng ở phía xa nhìn sang.

Nàng biết Vũ Văn Địch có chuyện muốn nói, bởi vậy từ biệt Lạc Lạc, sau đó đi qua, chắp tay hỏi: “Vũ Văn đại nhân có chuyện gì sao?”

Vũ Văn Địch nói: “Điện hạ nói, đêm nay có thể luyện chế Tẩy Tủy Đan, Bắc Nguyệt quận chúa nếu như có hứng thú thì có thể đi qua đó nhìn một chút.”

Nàng cảm thấy rất hứng thú với quá trình luyện chế Tẩy Tủy Đan, nhưng sau chuyện đêm qua, nàng ở cùng Phong Liên Dực sẽ có cảm giác lúng túng, hơn nữa đêm nay còn phải đi thỉnh an Thái hậu, ý tốt của hắn, nàng chỉ có thể cự tuyệt thôi.

“Giúp ta chuyển cáo Dực vương t.ử, nói rằng ta rất cảm kích hắn giúp ta, sau khi luyện chế Tẩy Tủy Đan thành công, chuyện Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh ta sẽ không truy cứu nữa, coi như làm quà tạ lễ đi.”

Vũ Văn Địch ngẩn ra một lúc, trên gương mặt anh tuấn hiện lên vẻ không cam lòng: “Bắc Nguyệt quận chúa, trên người Điện hạ mặc dù có nhiều bí mật, nhưng người thực tâm thực ý với quận chúa”

Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng đầu một cái, giả vờ nghe không hiểu: “Ngươi nói cái gì?”

Vũ Văn Địch cảm thấy một quyền của mình lại đ.á.n.h vào bông, có một loại cảm giác vô lực, hàiz, quả nhiên là Bắc Nguyệt quận chúa tuổi còn quá nhỏ, chưa hiểu chuyện yêu đương rồi!

“Không…không có gì, ta chỉ hy vọng Bắc Nguyệt quận chúa có thể làm bằng hữu cùng Điện hạ.” Vũ Văn Địch vô lực nói.

“Chúng ta đã là bằng hữu rồi mà, Vũ Văn đại nhân cứ yên tâm.” Hoàng Bắc Nguyệt cười cười: “Tẩy Tủy Đan luyện xong, ta sẽ cho người đi lấy.” Nói xong, nàng lễ phép gật đầu, sau đó xoay người rời đi.

Vũ Văn Địch hai tay chắp sau lưng, suy nghĩ mãi cũng không rõ, rốt cuộc Bắc Nguyệt quận chúa cố ý tránh xa Điện hạ, hay là nàng thật sự không hiểu lời hắn nói đây?

Xế chiều, từ Học Viện Linh Ương trở về, Đông Lăng đã chuẩn bị tốt hết thảy mọi thứ cho việc tiến cung, nàng chỉ cần thay đổi quần áo là có thể chuẩn bị xuất môn.

Đúng lúc này, Tiêu Nhu đột nhiên khóc sướt mướt chạy tới, vừa nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt, ả ta liền quỳ xuống: “Tam tỷ, xin tỷ hãy giúp muội đi”.

Hoàng Bắc Nguyệt mặc cung trang bằng gấm thêu, đây là trang phục chính thức khi tiến cung gặp mặt Thái hậu, phục sức phức tạp nhưng không quá khoa trương, hoa lệ tôn quý. Nàng cúi đầu nhìn Tiêu Nhu, hỏi: “Tứ muội làm sao vậy?”

Tiêu Vận! Hung thủ nhất định là Tiêu Vận!” Tiêu Nhu khóc lớn, gương mặt vẫn còn vết nước mắt, giờ lại tiếp tục bị phủ lên một tầng nước mắt mới

“Là Tiêu Vận cứu Tuyết di nương, thuận tiện xuống tay với nương của muội, kiếm pháp của ả muội biết, tuyệt đối không sai đâu!”.

Hoàng Bắc Nguyệt từ tốn ngồi xuống ghế: “Nhưng bây giờ Tiêu Vận cùng Tuyết di nương trốn ở đâu ta còn không biết, làm sao giúp muội được?”.

Nghe nàng nói như vậy, Tiêu Nhu lập tức thấy được hi vọng, nàng vội vàng lau nước mắt nói: “Bọn họ chắc chắn đang ở chỗ của lão gia t.ử! Muội nghe hạ nhân nói sáng nay thấy Tiêu Trọng Lỗi lén lén lút lút từ cửa sau của Tiêu gia đi ra ngoài!”

Hoàng Bắc Nguyệt cũng không mấy ngạc nhiên, chuyện Tiêu Vận bỏ trốn khỏi Tiêu gia nàng đã sớm biết.

“Tiêu Vận sát hại Cầm di nương, coi như là hung thủ g.i.ế.c người, việc này cứ giao cho Đình Úy Tự đi”.

Tiêu Nhu khóc nức nở nói: “Nhưng có lão gia t.ử che chở, Đình Úy Tự sao có thể bắt người được đây?”.

“Cảnh trung đại nhân luôn công bằng chấp pháp, ngươi nghi hắn không làm được sao?”

“Không”. Tiêu Nhu vội vàng lắc đầu, nàng biết Dung Nguyệt Hiên chỉ có người của Hoàng Bắc Nguyệt nên mới dám nói ra: “Muội…muội có một việc, không biết có nên nói hay không”.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bộ dáng của Tiêu Nhu liền biết có chuyện lớn không muốn người khác biết, bởi vậy hướng Đông Lăng nháy mắt. Đông Lăng rất hiểu ý, nhanh ch.óng đi ra ngoài canh gác. Lúc này, Hoàng Bắc Nguyệt mới nhìn Tiêu Nhu nói: “Nói đi Tứ muội, có ta làm chủ cho ngươi.”

Tiêu Nhu hiện tại chỉ có thể đem toàn bộ hy vọng gửi gắm Hoàng Bắc Nguyệt, trừ vị tỷ tỷ này ra, cả thế giới không ai có thể giúp được nàng hết.

“Tam tỷ, muội cũng không biết lúc đó có bị hoa mắt không. Vào lễ mừng năm mới của năm ngoái, muội theo phụ thân đi Tiêu phủ thỉnh an lão gia t.ử, khi đó muội còn nhỏ, không hiểu chuyện, thích chạy nhảy khắp nơi, nương không giữ được muội, đành để muội tự mình chơi đùa trong hậu viện của lão gia t.ử.”

Tiêu Nhu đang nói thì ngừng một chút, sợ có người nghe lén, sau khi xác định nơi này an toàn thì mới dám nói tiếp.

“Muội ở trong hậu viện của lão gia t.ử bắt gặp vài người của Nước Đông Ly, bọn họ mặc dù mặc quần áo của nước Nam Dực  chúng ta, nhưng thân hình cao lớn là đặc thù của người Đông Ly. Bọn họ nói chuyện cũng dùng ngôn ngữ của Đông Ly, muội nghe không hiểu lời bọn họ nói”.

Hoàng Bắc Nguyệt nheo mắt, cánh tay đặt trên bàn nhẹ nhàng gõ gõ: “Ý muội là trong nhà của lão gia t.ử có người của Nước Đông Ly?”.

“Muội mới đầu không dám xác định, nhưng sau này muội có nghe thương nhân Nước Đông Ly nói chuyện trong chợ Bố Cát Nhĩ, quả thật rất giống với ngôn ngữ ngày đó bọn họ sử dụng trong hậu viện của lão gia t.ử!”.

“Tứ muội, nước Nam Dực  chúng ta không bao giờ giao hảo cùng Nước Đông Ly, cũng nghiêm cấm người trong nước qua lại với bọn họ, nếu lời muội nói là thật, vậy thì Tiêu gia sẽ mắc tội thông đồng với địch bán nước.” Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi nói.

Tiêu Nhu tiếp tục chảy nước mắt, khóc không thành tiếng: “Tam tỷ, muội cũng không biết có phải là do mình còn nhỏ nên mới nhìn lầm hay không nữa, nhiều năm rồi muội không dám nói với ai cũng vì sợ…”.

“Muội nghe nói mấy ngày nữa sẽ có sứ giả của Nước Đông Ly đến, lấy cớ đi ngoại giao bày tỏ thiện ý muốn học tập tại  nước Nam Dực , muội lo bọn họ có thể có quan hệ cùng lão gia t.ử…”.

Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm nhếch lên, chả trách Nước Đông Ly lại mạc danh kỳ diệu phái người đến nước Nam Dực , sợ rằng việc này không tránh khỏi có liên quan với Tiêu gia.

“Tứ muội, chuyện này rất nghiêm trọng, muội ngàn vạn lần không được truyền ra ngoài, ta sẽ tự mình tra rõ ràng”.

“Muội biết rồi Tam tỷ, muội tin tỷ sẽ giúp chúng ta”.

“Yên tâm, muội đứng lên trước đi, ta bây giờ phải vào cung, muội hiện tại còn đang để tang, mấy hôm nay tốt nhất nên ít ra ngoài một chút.” Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên chuẩn bị đi ra ngoài.

Tiêu Nhu ở phía sau chợt hô một tiếng: “Tam tỷ, chuyện lần trước tỷ nói, về việc Hi Hòa công chúa…”

Hoàng Bắc Nguyệt đảo tròng mắt: “Hiện tại Hi Hòa công chúa chưa trở về đế đô, chuyện này ta không tự làm chủ được, chờ Hi Hòa công chúa trở về rồi tính tiếp. Tứ muội vội cái gì. Thứ của muội thì chắc chắn sẽ thuộc về muội, thứ không phải vĩnh viễn sẽ không đến tay muội.”

Sau khi nói xong, Hoàng Bắc Nguyệt bước nhanh ra ngoài. Đông Lăng đứng ở cửa, nhìn thấy gương mặt mang theo nụ cười chế nhạo của nàng liền hỏi: “Tiểu thư cười cái gì?”

“Có người lòng tham không đáy, lại dám một ngụm nuốt trời, không sợ nghẹn c.h.ế.t.”

Đông Lăng rất thông minh, vừa nghĩ đã biết rõ chuyện gì. Chắc hẳn nha đầu Tiêu Nhu kia vẫn chưa c.h.ế.t tâm, vẫn còn tơ tưởng đến chuyện Hi Hòa công chúa thu nghĩa nữ. Cầm di nương đã c.h.ế.t, Tiêu Nhu đương nhiên phải tìm một chỗ dựa cường đại khác, Hi Hòa công chúa là hy vọng duy nhất của ả.

“Người như Tiêu Nhu, Hi Hòa công chúa đương nhiên sẽ không thích”. Đông Lăng cười nói. Nàng dìu Hoàng Bắc Nguyệt lên xe ngựa, sau đó chính mình cũng leo lên, căn dặn xa phu vội vàng tiến cung.

Chương 169 Tẩy Tủy Đan (5) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia