Dục Tường Cung.

Kể từ khi trưởng công chúa Huệ Văn đi về cõi tiên, Thái hậu xuất cung cầu phúc cho nước Nam Dực, Hoàng Bắc Nguyệt đã rất lâu chưa ghé lại Dục Tường Cung của Thái hậu.

Ấn tượng trong trí nhớ có chút mơ hồ, được ma ma dẫn đi, nàng bắt đầu ngẩng đầu đ.á.n.h giá cung điện xung quanh. Cung điện tràn ngập sắc thái trang nghiêm của hoàng thất.

Trong trí nhớ của nàng, nơi này là một nơi ấm áp, có tổ mẫu hiền lành, mẫu thân ôn nhu cùng với cô cô Hi Hòa hoạt bát linh động, đây là nơi mà Hoàng Bắc Nguyệt lúc nhỏ thích nhất. Nhưng không hiểu tại sao, hiện tại đi tới, nàng chỉ có một loại cảm giác lạnh lẽo từ tận đáy lòng.

Là do Thiên gia uy nghiêm khiến ngoại nhân như nàng không thích ứng được, hay là do nghĩ đến nguyên nhân cái c.h.ế.t của trưởng công chúa Huệ Văn khiến nàng cảm thấy thất vọng đối với Hoàng gia đây?

“Bắc Nguyệt quận chúa rốt cục đã tới rồi, Thái hậu nhiều lần bảo nô tỳ đi ra canh chừng, bên ngoài trời lạnh không được phép để quận chúa nhiễm lạnh.”

Tô ma ma thường túc trực bên người Thái hậu đứng ở cửa đại điện, vừa nhìn thấy nàng liền nhanh ch.óng đi tới, hành lễ với nàng.

“Làm phiền Tô ma ma rồi, trời lạnh thế này mà phải để ngài đứng ở bên ngoài.” Hoàng Bắc Nguyệt tỏ vẻ thân thiết, tiến lên nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Tô ma ma.

Hốc mắt Tô ma ma đỏ lên, nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, bà liền nhớ tới trưởng công chúa Huệ Văn được bà một tay nuôi lớn, sao có thể không đau lòng đây?

“Tô ma ma, Thái hậu vẫn chờ bên trong, ngài mau dẫn quận chúa vào thôi.” Đông Lăng hành lễ, cười nói.

“Ôi, nhìn ta này, lớn tuổi mau quên, đáng đ.á.n.h đáng đ.á.n.h, quận chúa, mau vào thôi.” Tô ma ma vội vàng nói.

Đông Lăng giúp Hoàng Bắc Nguyệt cởi áo choàng trên người. Nàng đi vào trong điện, nghe thấy tiếng cười nói từ trong điện vọng ra liền hỏi: “Tô ma ma, còn có ai ở bên trong sao?”

“Hoàng hậu nương nương qua đây thỉnh an Thái hậu, Công chúa Anh Dạ cùng Thái t.ử điện hạ cũng vừa tới, bọn họ bây giờ đang ngồi trò chuyện ở bên trong.” Tô ma ma cười nói.

Đang nói, Công chúa Anh Dạ đã từ trong điện chạy ra, vừa nhìn thấy nàng liền nở nụ cười: “Ta vừa nghe giọng đã biết là ngươi mà”.

“Tham kiến công chúa.” Hoàng Bắc Nguyệt hơi cúi người hành lễ.

“Nhìn ngươi kìa, vào cung thật đúng là nhiều quy củ mà, ai cần ngươi hành lễ chứ? Đi, đi vào thôi.” Công chúa Anh Dạ tiến lên kéo tay nàng, cùng nhau đi vào bên trong.

Ở trong cung không thể so với ở bên ngoài, đương nhiên sẽ có nhiều quy củ hơn, cho dù nàng không thích đi chăng nữa thì cũng phải giả bộ một chút.

Bên trong điện, Thái hậu ngồi ở vị trí chủ vệ, người dựa vào ghế đệm mềm, bên cạnh là Thái t.ử Chiến Dã, Hoàng hậu thì ngồi ở phía dưới.

Xem ra Thái hậu thiên vị Chiến Dã không ít, đối với Hoàng hậu thì có vẻ lạnh lùng hơn.

Thấy Hoàng Bắc Nguyệt đi vào, Chiến Dã cũng ngẩng đầu lên nhìn nàng một cái, khóe môi lãnh khốc hơi cong lên nở nụ cười.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng mỉm cười đáp trả. Nụ cười nhàn nhạt vốn chỉ mang tính thăm hỏi, song khi rơi vào mắt Hoàng hậu lại mang một ý vị khác. Nàng nhìn Hoàng Bắc Nguyệt một chút, sau đó lại quay sang nhìn Chiến Dã, mắt phượng vốn ẩn chứa uy nghiêm, giờ phút này lại càng thêm nghiêm khắc.

Hoàng Bắc Nguyệt đương nhiên sẽ không chú ý tới chi tiết nhỏ này, nàng đi tới trước, quỳ xuống cái đệm mà Tô ma ma đưa đến, hướng Thái hậu thỉnh an.

Thái hậu hiền lành cười, vẫy vẫy tay: “Đứa trẻ ngoan, lại đây với tổ mẫu.”

Hoàng Bắc Nguyệt theo lời đi qua, ngồi xuống bên trái Thái hậu. Thái hậu kéo tay nàng ân cần hỏi han, nàng đều khéo léo trả lời hết thảy.

Công chúa Anh Dạ ngồi cạnh Hoàng hậu, thân mật dựa vào bả vai mẹ mình, nhỏ giọng nói: “Mẫu hậu, ngài nhìn Hoàng huynh xem, hình như huynh ấy có vẻ vui hơn lúc nãy nha”.

Hoàng hậu nhìn thoáng qua Chiến Dã, sắc mặt hắn hơi nhu hòa, không còn vẻ lãnh khốc khó gần, chứ như thường ngày, người làm mẹ như bà cũng sẽ bị hắn có thái độ xa cách.

Nhưng ở trước mặt Thái hậu, Chiến Dã luôn luôn hiểu chuyện nghe lời, bởi vậy Hoàng hậu cũng không có suy nghĩ nhiều, chỉ gật đầu một cái.

Công chúa Anh Dạ thấp giọng cười nói: “Nhi thần đoán là vì Bắc Nguyệt quận chúa tới”.

“Đừng nói bậy.” Đôi mắt phượng của Hoàng hậu trầm xuống, nhỏ giọng nói một câu, trong giọng nói hàm chứa vài phần uy nghiêm.

Công chúa Anh Dạ nghĩ rằng Mẫu hậu uy nghiêm như vậy là vì cân nhắc tới thân phận nữ t.ử khuê các của Bắc Nguyệt quận chúa, sợ tổn hại sự trong sạch của nàng, bởi vậy liền nói tiếp.

“Nhi thần không nói bậy đâu? Hoàng huynh đối xử với Bắc Nguyệt quận chúa khác với người khác, nhiều lần còn xuất thủ cứu giúp, cung yến một lần này, còn có một lần trên lôi đài của Học Viện Linh Ương nữa. Lúc đó Hoàng huynh rất vội nha. Lần trước phủ Trưởng công chúa bị phóng hỏa, Hoàng huynh vừa nhận được tin tức liền lập tức chạy đến, nhi thần chưa từng thấy qua Hoàng huynh vội như thế bao giờ.”

Công chúa Anh Dạ nói rất trôi chảy, giống như đã thuộc lòng vậy, dù sao mỗi việc đều đã khắc sâu trong lòng nàng.

Mà Hoàng hậu ở một bên nghe, sắc mặt càng lúc càng khó coi. Hiện tại vẫn còn đang ở Dục Tường Cung, bà vẫn cố gắng duy trì sắc mặt bình thường, song vẻ mặt có chút mất hứng.

“Anh Dạ, con cũng là nữ nhi chưa lập gia đình, suốt ngày cứ nghĩ tới những việc như vậy, thật không biết xấu hổ!”. Hoàng hậu nghiêm khắc nói, mặc dù đã ép giọng nói xuống mức thấp nhất, nhưng Thái hậu ngồi một bên vẫn nghe thấy được.

Thái hậu thấy thần sắc có chút kinh hoàng của Công chúa Anh Dạ, mất hứng nói: “Hoàng hậu, ngươi sao lại mắng Anh Dạ? Anh Dạ tuổi còn nhỏ, làm việc, nói chuyện khó tránh khỏi sai sót, ngươi làm mẫu thân thì nên dạy bảo nàng nhiều hơn, sao lại chỉ biết mắng nàng như thế?”.

Hoàng hậu vội vàng đứng lên thi lễ một cái: “Mẫu hậu bớt giận, thần thiếp chẳng qua chỉ dạy cho Anh Dạ hiểu chút quy củ mà thôi, dù sao cũng sắp trưởng thành, nếu suốt ngày cứ chạy nhảy khắp nơi thì sẽ khiến cho đám đại thần chê cười”.

Sắc mặt Thái hậu vẫn mang vẻ mất hứng. Thái độ của bà đối với Hoàng hậu rất phức tạp, có vẻ không thích nhưng lại mang theo một chút áy náy, không đành lòng trách móc nàng nặng nề.

“Anh Dạ tính tình đơn thuần hoạt bát, Hoàng thượng rất thích, hơn nữa muốn nó sửa cũng không dễ, ngươi cần gì phải miễn cưỡng nó?”.

“Vâng vâng, sau này thần thiếp không dám nữa.” Vừa nghe Hoàng thượng yêu thích Anh Dạ, trong lòng Hoàng hậu rất vui mừng, vội vàng ôn nhuận đáp lại.

Sắc mặt Thái hậu lúc này mới có chút hòa hoãn, cười cười nhìn Công chúa Anh Dạ: “Anh Dạ, Mẫu hậu ngươi chấp chưởng sáu cung, công việc bề bộn, ngươi đừng làm Mẫu hậu ngươi mất hứng nữa”.

“Vâng, Anh Dạ sau này sẽ hiểu chuyện hơn, Mẫu hậu đừng nóng giận nữa.” Công chúa Anh Dạ nhu thuận lanh lợi, lập tức chuyển sang làm nũng với Hoàng hậu, khiến chân mày nàng cũng giãn ra.

“Nhớ kỹ, sau này không nói lung tung nữa”. Hoàng hậu ôn nhu vỗ vỗ tay nàngAnh Dạ, đối con gái mình, bà đương nhiên vẫn thương yêu nhất, con gái dù sao vẫn gần gũi với mẹ hơn là con trai.

“Vâng.” Anh Dạ chu cái miệng nhỏ nhắn đáp ứng, lén lút ngẩng đầu nhìn thoáng qua Chiến Dã, hướng hắn nở nụ cười nghịch ngợm.

Chiến Dã sửng sốt một chút, nhưng trong nháy mắt đã hiểu ra. Hắn bất đắc dĩ liếc nàng một cái, sau đó làm bộ không biết gì quay mặt đi.

Hoàng Bắc Nguyệt một mực nói chuyện cùng Thái hậu nhưng vẫn luôn tinh tế đ.á.n.h giá thần sắc của Hoàng hậu, nàng phát hiện mỗi lần Hoàng hậu nhìn qua nàng, trong ánh mắt đều mang theo ý lạnh. Mặc dù không rõ nguyên nhân, nhưng ánh mắt như vậy lại làm nàng để ý.

Chương 170 Hoàng Hậu [1] - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia