Thái hậu kéo tay nàng tán gẫu việc nhà một phen, sau đó lại sai người mang thức ăn lên, sau đó dẫn mọi người vào chỗ ngồi. Món ăn vô cùng phong phú đặc sắc, thế nhưng hiện tại ăn vào lại không có mùi vị gì.
Công chúa Anh Dạ vừa bị Hoàng hậu giáo huấn nên cũng không dám nghịch ngợm, chỉ im lặng ăn cơm.
Ăn xong, Thái hậu để cho Hoàng Bắc Nguyệt dìu đi tản bộ nhưng lại không cho bọn người Hoàng hậu đi theo.
Bóng đêm vừa phủ xuống, bởi vậy chân trời vẫn còn chút ráng hồng, phong cảnh xinh đẹp lại mang theo vẻ thê lương.
Thái hậu dù thân thể cao lớn, nhưng đã lớn tuổi nên đi được vài bước cũng cảm thấy có chút mệt mỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt dìu bà ngồi xuống ghế đá trong sân, nàng sợ ghế đá lạnh nên đã cởi áo khoác của mình ra, trải lên phía trên.
Nhìn cử động này của nàng, tinh thần Thái hậu có chút hoảng hốt, nói: “Ngươi rất giống mẫu thân ngươi, làm việc gì cũng suy nghĩ vì người khác, tâm tư nhẵn nhụi”.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu lên, dìu Thái hậu ngồi xuống rồi nói: “Thái hậu là tổ mẫu, con đương nhiên phải vì tổ mẫu mà suy nghĩ”.
Thái hậu vui mừng cười cười, lại hỏi: “Bắc Nguyệt, năm nay ngươi mười hai tuổi có đúng không?”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, con ngươi trong suốt vừa chuyển liền hỏi: “Hoàng tổ mẫu, lúc mười hai tuổi, mẫu thân con đang làm gì?”
“Lúc mười hai tuổi, mẫu thân ngươi đã theo Tiên đế ra chiến trường, vì còn nhỏ không thể ra trận g.i.ế.c địch nên ở trong quân làm y quan, chiến sĩ bị thương đều do mẫu thân ngươi chữa.”
Nói đến chuyện cũ, vẻ mặt của Thái hậu lại mang theo vẻ nhu hòa hiền lành, điều này khiến Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy ấm áp trong lòng. Bởi nàng có thể cảm giác được Văn Đức Thái hậu yêu quý trưởng công chúa Huệ Văn từ đáy lòng mình. Bà vì con gái mình mà thấy vẻ vang, cho dù Trưởng công chúa đã mất, thế nhưng mỗi lần nhắc đến người, phần kiêu hãnh đó vẫn không thay đổi.
Bắc Nguyệt, ngươi không cần phải suy nghĩ nhiều về chuyện tình của phụ thân ngươi nữa. Hoàng thượng đã vì ngươi làm chủ, ngươi cứ an tâm sống thật tốt, sau này có Hoàng tổ mẫu ở đây.” Thái hậu đưa tay chậm rãi vuốt đầu nàng, động tác mang theo một tia thương tiếc.
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu nói: “Vâng, mọi chuyện đã có Hoàng tổ mẫu cùng Hoàng thượng làm chủ.”
Thái hậu nói: “Ai gia nghe nói ngươi có biểu hiện rất tốt trong cuộc tỉ thí của Học Viện Linh Ương. Ngươi đã có thiên phú như vậy thì phải cố gắng tu luyện cho tốt, tương lai trở thành một vị nữ anh hùng của nước Nam Dực, để mẫu thân ngươi tự hào về ngươi”.
“Vâng, Bắc Nguyệt nhớ kỹ.”
“Trời đêm lạnh rồi, ngươi đỡ ai gia về đi.” Thái hậu hít một hơi không khí lạnh lẽo, run rẩy đứng lên.
Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng dìu Thái hậu trở về. Đám người Hoàng hậu vẫn đứng chờ ở cửa đại điện, không dám rời đi, vừa nhìn thấy Thái hậu tản bộ trở về, Hoàng hậu liền đi xuống cầu thang dìu bà vào trong.
Hoàng Bắc Nguyệt thối lui sang một bên, cùng Công chúa Anh Dạ đứng chung một chỗ, Công chúa Anh Dạ lặng lẽ hỏi: “Hoàng tổ mẫu đã nói gì với ngươi vậy?”.
“Cũng không có gì, chỉ là an ủi ta mấy câu”. Cuộc nói chuyện với Hoàng Bắc Nguyệt lúc nãy là vì Thái hậu không muốn nàng tiếp tục nghĩ đến chuyện tình của phủ Trưởng công chúa nữa. Bà chỉ mong nàng có được một cuộc sống đơn giản là tốt rồi.
Mặc dù trong lòng đã hiểu, thế nhưng bản tính quật cường của nàng lại không cho phép nàng bỏ qua chuyện tình của phủ Trưởng công chúa.
Vừa vào trong điện ngồi một chút, hạ nhân đã vội vã chạy tới thông báo, nói là có Nghi phi mang theo Kính vương tới thỉnh an Thái hậu. Hoàng hậu nghe xong, khuôn mặt vốn đang tươi cười trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo. Nàng sửa sang lại vạt áo, phong thái đoan trang ngồi xuống.
Thái hậu cười cười cho người truyền Nghi phi và Kính vương tiến vào. Kính vương là Đại hoàng t.ử, cũng là đứa cháu trai đầu tiên của Thái hậu, bởi vậy bà cũng rất yêu thương hắn.
Thái giám đi ra ngoài truyền lời, chỉ một lát sau, một phu nhân xinh đẹp mặc cung trang bằng gấm thêu màu Yên Hà, bên người nàng là Kính vương tư thế hiên ngang.
Nghi phi cùng Kính vương đi tới thỉnh an Thái hậu trước, tiếp đến hướng Hoàng hậu thi lễ, sau đó mới ngồi xuống.
Nghi phi mặc dù lớn hơn Hoàng hậu vài tuổi, nhưng vẻ đẹp lại không hề thua kém bà, thậm chí phong thái mẫu nghi thiên hạ còn nhỉnh hơn Hoàng hậu một ít.
Đôi mắt đẹp của Nghi phi khẽ đảo một vòng trên người Hoàng Bắc Nguyệt, ánh mắt mang theo vẻ bất mãn nhưng bà vẫn nở nụ cười: “Đây là Bắc Nguyệt quận chúa sao? Nhiều năm không gặp, Bắc Nguyệt quận chúa càng ngày càng có phong thái của trưởng công chúa Huệ Văn năm đó nhỉ”.
Hoàng Bắc Nguyệt nghe trong lời nói mang theo ý tứ châm chọc, bởi vậy không khỏi nhíu mày, thần sắc của nàng thoáng cái trở nên nghiêm nghị hơn: “Nghi phi nương nương, Hoàng tổ mẫu vừa hồi cung không lâu, trên đường vất vả mệt nhọc, tâm tình khó khăn lắm mới tốt lên được một ít, không ngờ ngài lại nói về mẫu thân của ta, chẳng lẽ muốn cố ý làm Hoàng tổ mẫu thương tâm sao?”.
Sắc mặt Thái hậu quả nhiên có chút không vui, năm đó trưởng công chúa Huệ Văn qua đời, Thái hậu thương tâm đến mức ngã bệnh. Nhiều năm như vậy, mọi người đều cẩn thận khi nhắc đến trưởng công chúa Huệ Văn trước mặt Thái hậu, Nghi phi lại cứ thẳng thắng nói ra, chẳng phải là cố ý làm Thái hậu không thoải mái hay sao?
Nghi phi lập tức quỳ xuống, sợ hãi nói: “Xin Thái hậu bớt giận, là thần thiếp nhanh mồm nhanh miệng, nói lời không nên nói, xin Thái hậu trách phạt!”.
Đôi môi đỏ mọng của Hoàng hậu có chút nhếch lên, nhiều năm rồi mới thấy được bộ dáng kinh sợ của Nghi phi, Bắc Nguyệt quận chúa này đúng là linh hoạt khéo léo, tâm tư quỷ dị mà.
“Được rồi, đứng lên đi.” Thái hậu lạnh lùng nói: “Ai gia thì không sao, ai gia chỉ sợ Bắc Nguyệt đau lòng thôi. Nghi phi, ngươi làm trưởng bối, nói chuyện với tiểu bối cũng phải chú ý một chút”.
“Vâng, thần thiếp nhớ kỹ.” Nghi phi chậm rãi đứng lên, trở về chỗ ngồi xuống. Bà chỉ nhất thời kích động, ai bảo Hoàng Bắc Nguyệt hại con dâu tương lai bà thành như vậy chứ.
Lâm Uyển Nghi đã được đưa về Phủ Thượng Thư, tuy mạng sống được bảo toàn, nhưng khuôn mặt bị phá hủy rất khó phục hồi lại như cũ, cộng thêm bị ngựa đạp vào n.g.ự.c, nửa đời sau xem như bị phế, không thể tu luyện được.
Hơn nữa, những việc làm của Lâm Uyển Nghi bị truyền bá khắp nơi, thanh danh bị phá hủy, không thể trở thành Kính vương phi. Kế hoạch kết giao với An Quốc công đã bị Hoàng Bắc Nguyệt triệt để phá hủy.
Nghi phi bất mãn đối với Hoàng Bắc Nguyệt, thế nhưng Kính vương thì ngược lại. Hắn rất có hảo cảm với nàng, từ khi thấy được sự thông minh cơ trí của nàng trong lần đầu tiên gặp mặt, trong lòng hắn vẫn luôn tưởng nhớ không ngừng. Hắn vốn không thích Lâm Uyển Nghi, chỉ là việc hôn sự hắn không thể làm chủ được.
Mặc dù lần này Hoàng Bắc Nguyệt đã phá hủy đại sự của hắn, thế nhưng hắn không hề có một chút cảm giác tức giận nào với nàng cả. Hắn chỉ cảm thấy kinh ngạc về thực lực của nàng mà thôi.
Kính Vương cũng biết mẫu phi của mình nhiều lúc hay gây sự bức ép người, mà ứng đối của Hoàng Bắc Nguyệt, mặc dù khiến cho Nghi phi rất chật vật, nhưng cũng không có gì quá đáng.
Hắn ngẩng đầu, hướng Hoàng Bắc Nguyệt cười cười, Hoàng Bắc Nguyệt cũng nhàn nhạt gật đầu một cái, xem như lễ phép đối đãi.
Kính vương có chút thất vọng, chẳng qua khi nghĩ đến thái độ lạnh lùng của nàng trong lần đầu gặp mặt, trong lòng hắn cũng thoải mái trở lại.
Vừa trải qua một hồi phong ba, Nghi phi cũng không dám nói lung tung nữa, chỉ cẩn thận ngồi một bên trò chuyện cùng Thái hậu. Lúc này, thái giám ở bên ngoài đi tới, quỳ xuống đất thỉnh an: “Khởi bẩm Thái hậu, đây là tấu chương “xin Thái t.ử điện hạ tuyển phi” do các đại thần dâng lên, Hoàng thượng bảo nô tài đem qua đưa cho Thái hậu cùng Thái t.ử điện hạ xem qua”.