Chiến Dã nhíu mày, khoát tay nói: “Không cần xem”.
Thái hậu mặt mũi hiền lành cười nói: “Xem, ai gia phải xem chứ!”.
Thái giám vội vàng đem tấu chương trình lên, Thái hậu vừa xem vừa nói: “Ai gia cũng đã sớm muốn nhắc tới chuyện này, Chiến Dã cũng không còn nhỏ nữa, dựa theo tập tục của nước Nam Dực, hiện tại cũng nên định ra hôn sự rồi.”
Hoàng hậu cũng vui mừng cười phụ họa: “Đúng đúng, thần thiếp cũng sớm nghĩ đến việc này, chỉ là mẫu hậu chưa trở về đế đô, thần thiếp không dám tự mình làm chủ”.
“Nói vậy là ngươi đã chọn được người tốt rồi sao? Ai gia biết ngươi là người có chủ kiến, nói đi, là tiểu thư nhà ai, xem Chiến Dã có hợp ý hay không”. Thái hậu cười nói.
Chiến Dã vội nói: “Mẫu hậu, người đã đáp ứng để chuyện này cho nhi thần tự mình quyết định rồi mà”.
Hoàng hậu ngẩn ra, có Nghi phi ở đây, nàng không thể dùng thái độ lạnh lùng nói chuyện với Chiến Dã, bởi vậy chỉ có thể khuyên nhủ: “Mẫu hậu quả thật đã đáp ứng, nhưng loại chuyện này tốt nhất vẫn nên để Hoàng tổ mẫu cùng phụ hoàng của ngươi quyết định đi”.
Nghi phi cũng nói: “Đúng vậy, Thái t.ử điện hạ, hôn sự của điện hạ chính là đại sự của nước Nam Dực, không thể làm qua loa được đâu”.
Thái hậu nói: “Hôn sự của Kỳ Thái cũng không được qua loa, Nghi phi cũng nên xem xét một vị Vương phi cho Kỳ Thái đi”.
“Vâng, thần thiếp nhất định sẽ xem xét thật tốt.”
Thái hậu nhìn tấu chương, nói: “Có đại thần nói Mộ Ảnh Tư của Phủ Tĩnh An Vương tuổi tác thích hợp, tài đức hơn người, là một ứng cử viên tốt cho vị trí Thái t.ử phi.”
Trên mặt Hoàng hậu hơi lộ ra thần sắc vui mừng, Phủ Tĩnh An Vương chính là nhà mẹ đẻ của bà, năm đó chiến công hiển hách nên được phong Vương, mà Mộ Ảnh Tư lại là cháu gái của bà, bà đương nhiên cũng hy vọng Mộ Ảnh Tư làm con dâu của mình.
“Hoàng tổ mẫu, nhi thần thấy chuyện này nên hỏi ý tứ của Hoàng huynh trước thì hơn”. Công chúa Anh Dạ mở miệng nói, để tránh bị Hoàng hậu quở mắng lần nữa, nàng nói chuyện uyển chuyển hơn một ít: “Nói không chừng trong lòng Hoàng huynh đã có ý trung nhân thì sao”.
Thái hậu “a” một tiếng, ngẩng đầu hỏi: “Chiến Dã, Anh Dạ nói có thật không?”.
“Mẫu hậu, Anh Dạ tuổi còn nhỏ nên ăn nói lung tung thôi, mấy năm nay Chiến Dã đều bận rộn tu luyện, nào có cơ hội tiếp xúc với nữ t.ử bên ngoài”. Hoàng hậu cướp lời, trừng mắt nhìn Công chúa Anh Dạ một cái.
Công chúa Anh Dạ lo lắng nhìn về phía Chiến Dã: “Hoàng huynh, huynh nói một câu đi”.
Sau khi nói xong, Công chúa Anh Dạ ngây thơ còn quay sang nhìn Hoàng Bắc Nguyệt một cái.
Hoàng hậu lập tức nói: “Mẫu hậu, chuyện này cũng không gấp, hay là chúng ta chờ Chiến Dã từ từ suy nghĩ rồi quyết định sau đi.”
Thái hậu cũng là người khôn khéo, vừa nghe Công chúa Anh Dạ nói mấy câu, lại nhìn động tĩnh của Anh Dạ thì trong lòng bà liền hiểu rõ. Bà thu hồi mấy quyển tấu chương lại, dựa vào đệm mềm nói: “Cũng được, Chiến Dã cứ từ từ mà quyết định, hôm nay ai gia mệt mỏi rồi, các ngươi cũng trở về đi”.
Thái hậu đã lên tiếng, mọi người cũng không nán lại lâu, ai nấy đều quỳ xuống thỉnh an rồi lục tục kéo nhau ra ngoài.
Lúc gần đi, Thái hậu hướng Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Bắc Nguyệt, lúc rảnh rỗi phải tiến cung thăm hoàng tổ mẫu biết không?”.
“Vâng.” Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ giọng đáp ứng, chậm rãi lui ra ngoài. Đông Lăng đang giúp nàng phủ thêm áo choàng thì một tiểu cung nữ bỗng dưng đi tới, nói: “Bắc Nguyệt quận chúa, Hoàng hậu nương nương mời ngài qua Phượng Tường Cung ngồi một chút”.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, sau đó cười nói: “Xin mời dẫn đường”.
Cung nữ xoay người, cúi đầu đi trước dẫn đường. Từng bông tuyết nhỏ phiêu phiêu rơi xuống, Đông Lăng cầm một cái ô, đi theo phía sau cung nữ kia. Bắc Nguyệt vẫn nhớ rõ đường đến Phượng Tường Cung, mà con đường cung nữ đang dẫn đi rõ ràng không phải, hơn nữa càng đi càng vắng vẻ.
Đông Lăng cảm thấy không đúng, đang muốn mở miệng hỏi thì bị Hoàng Bắc Nguyệt đưa tay cản lại. Muốn giở trò quỷ? Ở dưới mí mắt nàng, đám người này có thể gây ra bao nhiêu sóng gió đây?!
“Xin quận chúa chờ ở chỗ này, Hoàng hậu nương nương sẽ nhanh ch.óng tới thôi.” Nơi cung nữ dẫn bọn họ đến là một cái cửa đón gió, thổi rất mạnh, lại mang theo băng tuyết, cực kỳ lạnh buốt. Bắt nàng chờ ở đây chính là cố ý hành hạ nàng sao?
Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Vị tỷ tỷ này, có thể nói cho Hoàng hậu nương nương một tiếng, việc ta tiến cung chắc hẳn Hoàng thượng cũng biết, bởi vậy lát nữa ta còn phải đi thỉnh an Hoàng thượng”.
Thần sắc cung nữ hơi đổi, không đợi nàng lên tiếng, tiếng nói tràn ngập uy nghi của Hoàng hậu từ phía sau truyền đến: “Bắc Nguyệt quận chúa mời đi theo ta, nơi này gió lớn, không khéo lại khiến ngươi nhiễm bệnh.”
Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhếch lên, chậm rãi đi qua. Hoàng hậu ở trong cung điện phía sau cửa đón gió, cung nữ nấu một bình rượu, bà ta đang từ từ thưởng thức.
Hoàng Bắc Nguyệt thi lễ, Hoàng hậu ngẩng đầu lên nhìn nàng, thần sắc lạnh nhạt nói: “Quận chúa thông minh cơ trí, Bổn cung vô cùng bội phục.”
“Hoàng hậu nương nương phong nghi uy nghiêm, Bắc Nguyệt không dám nhận”. Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt nói.
Đã sớm biết Hoàng hậu có ấn tượng không tốt với nàng, nàng cũng không cần phải làm bộ làm tịch.
“Nghe Anh Dạ nói, Bắc Nguyệt quận chúa cùng Thái t.ử ở bên ngoài cung đã sớm quen biết?”
“Thái t.ử nhiều lần chiếu cố, Bắc Nguyệt vô cùng cảm kích”.
Hoàng hậu đứng lên, xoay người nhìn nàng: “Bắc Nguyệt quận chúa, bởi vì cảm kích, nên ngươi sinh ra tình ý đối với Thái t.ử?”.
Lời này vô cùng trắng trợn, ngay cả Hoàng hậu cũng cảm thấy có chút quá đáng, nhưng mỗi khi nghĩ đến nụ cười ban nãy của Chiến Dã, trong lòng Hoàng hậu lại cảm thấy lo sợ bất an.
Đôi mi thanh tú của Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhíu lại, thần sắc trong nháy mắt lạnh đi, nàng vốn cảm thấy nên tuân thủ quy củ trong cung vì thân phận là Bắc Nguyệt quận chúa, không thể để người khác chê cười. Nhưng lời này này của Hoàng hậu quả thật đã khiến nàng tức giận.
“Hoàng hậu nương nương nói như vậy không khỏi sỉ nhục Thái t.ử điện hạ, sỉ nhục tiểu nữ rồi! Thân là mẫu nghi thiên hạ, người nên cân nhắc kĩ ngôn ngữ trước khi nói ra!”. Hoàng Bắc Nguyệt trầm giọng nói. Nàng ngẩng đầu lên, con ngươi trong suốt lóe ra tia sáng khiến Hoàng hậu không khỏi chột dạ.
“Ngươi dám dạy dỗ Bổn cung!” Hoàng hậu quát khẽ.
“Dạy dỗ? Hoàng hậu nương nương nói đùa rồi, Hoàng hậu hành động cùng lời nói không hợp thì tất sẽ có Hoàng thượng, Thái hậu cùng văn võ bá quan quan nhìn vào, Bắc Nguyệt sao dám dạy dỗ người? Tiểu nữ chỉ xin khuyên người một câu, Thái t.ử điện hạ muốn làm cái gì thì đó là ý nguyện của hắn, người là mẫu thân ruột thịt của hắn, không phải là chúa tể có thể chi phối hắn theo ý người!”.
“Ngươi…” Hoàng hậu giận dữ, giơ tay lên định tát nàng, chỉ là tay còn chưa kịp hạ xuống thì đã bị một bàn tay khác hung hăng bắt lại.
Hoàng hậu đau nhức hô một tiếng, ngẩng đầu lên, trong ánh mắt bỗng nhiên xuất hiện thần sắc kinh hoảng, vội vàng quỳ xuống: “Tham kiến Hoàng thượng!”.
“Trong mắt ngươi còn biết Trẫm là Hoàng thượng hay sao?” Hoàng thượng hất tay của Hoàng hậu ra, không có nửa phần thương tiếc.
Hoàng hậu ngẩng đầu lên, trong hốc mắt tràn ngập nước mắt: “Hoàng thượng, thần thiếp chỉ…”