“Không cần tìm cớ! Trẫm vô cùng thất vọng về ngươi!”. Hoàng thượng cả giận nói: “Ngươi cho rằng không nói thì có thể giấu được Trẫm sao? Bắc Nguyệt mỗi lần muốn tiến cung, vì sao ngươi lại phái người cản trở?”.

“Bắc Nguyệt quận chúa thân nhiễm trọng bệnh, không thể tiến cung, thần thiếp chỉ tuân theo quy củ làm việc mà thôi.”

“Quy củ sao?” Hoàng thượng cười khẩy. Nỗi tức giận do bị lừa gạt nhiều năm giờ bùng phát ra, hắn không cảm thấy điên cuồng, chỉ cảm thấy thất vọng. Nhiều năm như vậy, không ngờ mình lại nhìn lầm người rồi.

“Ngự y nào năm đó đã chẩn đoán bệnh của Bắc Nguyệt sẽ lây, chuyện này Trẫm nhất định sẽ tra rõ!”.

Trong nháy mắt, sắc mặt Hoàng hậu tái nhợt, hai mắt đẫm lệ: “Hoàng thượng, người không tin thần thiếp sao?”.

“Tin tưởng ngươi? Ngươi có cái gì để Trẫm tin tưởng?” Hoàng thượng chỉ vào bà: “Ngươi nói đi, ngươi rõ ràng biết thân thể Bắc Nguyệt không tốt, tại sao còn bắt đứng ở cửa đón gió chờ ngươi? Ngươi có chuyện gì không thể nói trước mặt mẫu hậu mà phải gọi đến đây để nói?”.

Hoàng hậu c.ắ.n răng, nước mắt tuôn trào, một người kiên cường như nàng cũng sẽ khóc, chỉ là không khóc ra tiếng mà thôi. Bộ dáng c.ắ.n c.h.ặ.t môi kia của nàng quả thật làm cho người ta có vài phần thương xót.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thấy, nghĩ đến dù sao bà ta cũng là mẫu thân của Chiến Dã, bởi vậy mở miệng nói: “Xin Hoàng thượng bớt giận, Hoàng hậu chỉ là muốn nói một ít chuyện riêng với Bắc Nguyệt nên mới gọi riêng ra đây, huống chi tiểu nữ cũng không có đứng ở cửa đón gió mà”.

Hoàng thượng lúc này mới chuyển mắt nhìn nàng, vẻ mặt tràn đầy đau lòng, khiến ai nhìn thấy cũng động dung.

“Nguyệt nhi, ngươi không nên quá thiện lương như vậy, sự thiện lương này đã hại ngươi biết bao nhiêu năm.”

Nhớ tới tình cảnh thê lương lúc c.h.ế.t của Hoàng Bắc Nguyệt chân chính, lại nhớ đến trưởng công chúa Huệ Văn bị người ta hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t, sống mũi Hoàng Bắc Nguyệt cay xè.

Hoàng thượng tiến lên, đem nàng nhẹ nhàng ôm vào lòng, nói: “Đừng sợ, sau này Trẫm sẽ không để cho người khác khi dễ ngươi nữa”.

Hoàng hậu đột nhiên cất giọng nói: “Hoàng thượng, tình ý nhiều năm của ngài cùng thần thiếp xem ra vẫn kém xa ấm ức của Bắc Nguyệt quận chúa nhỉ?”.

“Đủ rồi!” Hoàng thượng trầm giọng quát: “Từ hôm nay ngươi ở trong Phượng Tường Cung đóng cửa tự suy ngẫm về sai lầm của mình, chuyện lục cung giao hết cho Nghi phi đi!”.

Hoàng hậu trợn to hai mắt, gương mặt mang theo vẻ không thể tin được, thê lương bật cười: “Nhiều năm như vậy nhưng ngài vẫn không thay đổi, chỉ cần Người đó chịu khổ một chút, ngài liền hận không thể chôn cả thế giới phải không?”.

“Nương nương, đừng nói nữa!” Lão ma ma bên người Hoàng hậu vội vàng chạy tới, quỳ gối bên người bà khuyên nhủ.

Đôi mắt sắc bén của Hoàng thượng nhìn thoáng qua bà, trong ánh mắt có chút sát ý: “Ngươi không xứng nhắc tới Người đó, cút cho trẫm!”.

Hoàng hậu khóc lớn, điên cuồng kêu lên: “Đúng vậy! Thần thiếp không xứng, thần thiếp không bằng một sợi tóc của Người đó! Hoàng thượng, thần thiếp chờ đợi nhiều năm như vậy không lẽ chỉ là vô ích hay sao?”

Ma ma vội vàng ôm lấy Hoàng hậu, không cho nàng nói tiếp nữa: “Hoàng thượng bớt giận, nương nương gần đây tinh thần hoảng hốt, không biết mình đang nói cái gì đâu”.

“Mang đi!” Hoàng thượng lạnh lùng nói, hai chữ kia hàm chứa sự tức giận không hề che giấu.

Lão ma ma vội vàng đỡ Hoàng hậu dậy, cùng mấy cung nữ nhanh ch.óng rời đi. Vài bông tuyết từ trên trời rơi xuống, từng trận gió lạnh không biết từ nơi nào thổi qua.

Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng đẩy Hoàng thượng ra, có chút sợ sệt ngẩng đầu. Nàng mở miệng nói chuyện, tiếng nói không hiểu sao trở nên khàn khàn: “Làm cho Hoàng thượng lo lắng rồi”.

“Nguyệt nhi.” Hoàng thượng vươn tay ra.

Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng tránh đi: “Mẫu thân của tiểu nữ đã khuất, vĩnh viễn đi rồi, Hoàng thượng cũng nên buông tâm sự đi thôi”.

Nói xong, nàng không biết mình nên nói cái gì tiếp nữa, trong đầu mờ mịt, trong lòng cảm giác hốt hoảng không tên. Đồ vật trước mắt chao đảo, bên tai vang lên những âm thanh tựa như gió lớn gào thét. Nàng cảm giác mình đứng không vững, bước chân có chút lảo đảo, thiếu chút nữa đã ngã xuống.

Hoàng Bắc Nguyệt cường đại, Hoàng Bắc Nguyệt ngạo thị thiên hạ, nhưng vào giờ phút này, nàng thấy mình đứng không vững nữa.

“Tiểu thư.” Đông Lăng vội vã tiến đến đỡ nàng.

“Về nhà, về nhà đi.” Hoàng Bắc Nguyệt thì thào nói, mặc kệ Hoàng thượng vẫn còn đứng phía sau, nàng hiện tại chỉ muốn nhanh ch.óng rời khỏi nơi này. Bởi vì tuyết rơi nên mặt đất rất lạnh, chân nàng đi trên đó có cảm giác như cơn lạnh cũng thẩm thấu vào trong lòng.

Dọc đường, Đông Lăng phải dùng hết sức mới có thể đỡ lấy nàng. Tiểu nha hoàn đầu đầy mồ hôi đem nàng đỡ lên xe ngựa, sau khi ngồi xuống liền phân phó xa phu vội vàng về nhà.

“Tiểu thư, người không sao chứ?” Đông Lăng lo lắng hỏi. Trong lòng nàng sợ đến nhảy dựng lên, đã lâu lắm rồi không nhìn thấy bộ dáng kinh hoảng, sắc mặt tái nhợt như thế của tiểu thư.

Hoàng Bắc Nguyệt nuốt một ngụm nước miếng, nói: “Không sao”.

“Tiểu thư, có phải người nghĩ đến cái gì hay không?” Đông Lăng rất khó hiểu, tiểu thư vừa rồi còn rất tốt, không hiểu sao đột nhiên lại biến sắc, chẳng lẽ Hoàng hậu nương nương nói cái gì không đúng sao?.

“Đông Lăng, tình cảm của mẫu thân ta cùng Hoàng thượng vẫn luôn tốt như vậy sao?” Chuyện tình trong trí nhớ của nàng quả thật rất mơ hồ.

Đông Lăng gật đầu: “Trưởng công chúa từ nhỏ đã luôn yêu mến Hoàng thượng, mà Hoàng thượng cũng vô cùng kính trọng Trưởng công chúa, nhiều năm qua, chỉ cần có người nói xấu Trưởng công chúa một câu, Hoàng thượng lập tức mất hứng”.

“Hóa ra là như vậy.” Hoàng Bắc Nguyệt thì thào nói.

Có câu nói “người ngoài cuộc tỉnh táo, người trong cuộc u mê”, nàng hiện tại coi như là người đứng xem. Từ xưa đến nay, chuyện tình như vậy cũng không thiếu, nên nàng đương nhiên rõ ràng hơn ai hết.

“Là cái gì?” Đông Lăng hỏi, vừa rồi nàng không nghe rõ.

“Không có gì, Đông Lăng, ngươi về trước đi, ta có chút chuyện”.

Đông Lăng gật đầu, loại tình huống này đã sớm thành thói quen, hễ có chuyện gì là tiểu thư sẽ lặng lẽ rời đi như thế.

Hoàng Bắc Nguyệt phủ thêm áo choàng đen, xốc rèm xe ngựa lên nhìn ra bên ngoài, thấy ngã tư đường yên tĩnh không bóng người, thân hình nàng liền lóe lên, như quỷ mị vọt ra ngoài.

Đông Lăng nhìn bóng lưng nàng, trong lòng không biết tại sao lại có cảm giác lo lắng.

Biệt viện của Thái t.ử.

Ngôi biệt viện này cơ hồ không có phòng vệ, giống như để người khác tùy ý ra vào vậy. Hoàng Bắc Nguyệt rất nhanh vượt qua tường rào, bóng dáng màu đen chậm rãi đi tới ngoài cửa phòng Chiến Dã, vươn tay gõ cửa.

Tiếng bước chân vang lên, cửa rất nhanh được mở ra, khuôn mặt có chút uể oải của Chiến Dã xuất hiện, nhưng vừa trông thấy nàng, vẻ mệt mỏi lập tức thay bằng một nụ cười.

“Hí Thiên, đã lâu rồi ngươi không tới đây!”.

“Ta có chút việc phải đi ra khỏi thành một chuyến.” Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt nói, đôi mắt dưới áo choàng lặng lẽ quan sát hắn: “Độc của ngươi đã giải hết rồi chứ?”

“Lửa Trừng phạt mà ngươi sai Băng Linh Huyễn Điểu đưa tới, ta đã dùng để trừ khử hết độc tố rồi, Hí Thiên…” Chiến Dã có chút lo lắng nhìn nàng: “Ngươi làm sao lấy được Lửa Trừng phạt vậy?”.

Chương 173 Hoàng Hậu [4] - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia