Ngày đó tiến vào Thất Tháp, bọn họ đã tận mắt thấy sự lợi hại của Linh Tôn, muốn lấy được Lửa Trừng phạt từ tay hắn quả thật không dễ. Không biết Hí Thiên đã dùng phương pháp gì, nếu nàng vì vậy mà bị thương, hắn thà trúng độc c.h.ế.t còn hơn.

“Chuyện này ngươi cứ yên tâm đi, Linh Tôn mặc dù bá đạo nhưng cũng không phải là người lãnh huyết vô tình”. Hoàng Bắc Nguyệt xoay người đi vào sân, ngồi xuống bên cạnh bàn đá: “Chuyện tình của phủ Trưởng công chúa, đa tạ ngươi và Công chúa Anh Dạ đã trợ giúp”.

“Bắc Nguyệt quận chúa là con gái của Hoàng cô, ta giúp cô ấy là việc đương nhiên, ngươi không cần phải cảm tạ”. Chiến Dã đi theo nàng, từ phía sau, bóng lưng nàng nhìn có chút gầy gò. Trong lòng hắn rung động, cảm giác này trước kia chưa từng có. Sau khi Hoàng tổ mẫu nói chuyện kết hôn, hắn lại càng muốn biết thân phận thật sự của Hí Thiên.

“Ta nghe nói nguyên nhân cái c.h.ế.t của trưởng công chúa Huệ Văn rất kỳ quặc, chuyện này ta muốn điều tra thêm, ngươi có đầu mối gì không?”. Ngón tay Hoàng Bắc Nguyệt gõ gõ mặt bàn đá, trong lòng có chút phiền não.

Chiến Dã nói: “Chuyện tình của Hoàng cô, ta cũng phái người đi điều tra thêm, năm đó người đưa t.h.u.ố.c cho phủ Trưởng công chúa là Trương thái y của Thái Y Viện. Có điều sau khi Hoàng cô mất, không lâu sau thì Trương thái y cũng bệnh c.h.ế.t”.

“Quả nhiên là t.h.u.ố.c từ trong cung ra”. Giọng nói của Hoàng Bắc Nguyệt trở nên lạnh lùng: “Nói như vậy, trưởng công chúa Huệ Văn đã bị thân nhân của mình hại c.h.ế.t?”

“Ngươi hoài nghi ai?”

“Ta không dám kết luận vội”.

Chiến Dã đi tới bên người nàng hỏi: “Ngươi hoài nghi…mẫu hậu ta?”.

“Khi sự việc chưa xác minh rõ ràng, ai ta cũng hoài nghi!”. Nàng chính là người như vậy, thời điểm cần lý trí, nàng sẽ lý trì hơn ai hết, không nhận thân thích.

“Hí Thiên, việc trưởng công chúa Huệ Văn qua đời chỉ là việc ngoài ý muốn, không đến nỗi tàn khốc như ngươi nghĩ đâu”.

“Không thể nào” Hoàng Bắc Nguyệt bỗng nhiên đứng lên: “Chuyện này không tra rõ ràng thì ta không cam lòng!”.

Chiến Dã trầm mặc một hồi, hiểu được sự quật cường của nàng, hắn bất đắc dĩ nói: “Hí Thiên, ta thật sự muốn biết ngươi là ai? Ngươi rốt cục là người nào?”

“Quân t.ử kết giao thanh đạm như nước, ta là ai không quan trọng”. Hoàng Bắc Nguyệt đưa tay vỗ vai hắn: “Chiến Dã, ngươi là Thái t.ử tôn quý của nước Nam Dực, mà ta chỉ là một người phiêu bạc, có lẽ rất nhanh sẽ rời khỏi đây, nhưng không có nghĩa là tình bạn của chúng ta sẽ chấm dứt”.

“Ngươi muốn rời đi sao? Không phải ngươi nói sẽ…”

“Trời đất bao la, ta muốn đi du ngoạn khắp nơi, nước Nam Dực không thể giữ ta được.” Hoàng Bắc Nguyệt cắt đứt lời của hắn, chậm rãi nói.

Chiến Dã ấn bả vai của nàng, hắn xúc động như muốn cởi bỏ mũ áo choàng xem diện mạo thật của nàng thế nào. “Cái gì mới có thể giữ ngươi ở lại?” Chiến Dã thốt lên, sau khi nói xong mới phát hiện hành vi của mình có chút thất lễ, bởi vậy liền buông tay ra.

“Ta muốn một mái nhà, một mái nhà có thể che chở ta, vĩnh viễn không phản bội ta…” Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói, trong giọng nói khàn khàn ẩn chứa một tia nghẹn ngào.

Trong lúc Chiến Dã ngẩn ra, bóng dáng màu đen của nàng như một trận sương mù biến mất trước mắt hắn. Hắn xoay người, mờ mịt nhìn bóng đêm, đáy lòng đau nhói, buồn bã vô cớ.

Kiếp trước không đạt được, nên một đời này Bắc Nguyệt càng muốn đuổi theo, nhưng cuối cùng lại phát hiện, nàng căn bản vẫn không chiếm được.

Nàng không phải là thần, không phải quỷ, cũng không phải là súc sinh, nàng không thể nào m.á.u lạnh vô tình, không có mong ước. Đáy lòng nàng cũng có lúc mềm yếu, đôi khi nửa đêm tỉnh mộng, chợt nhớ tới t.h.ả.m cảnh lúc c.h.ế.t của cha mẹ, lòng nàng rất đau.

Kiếp trước nàng khổ sở tìm kiếm Vạn Thú Vô Cương chính vì khả năng thay đổi thời gian, tránh được c.h.ế.t ch.óc của nó. Nếu cho nàng thêm một cơ hội, nàng nhất định sẽ ngăn cản hết mọi chuyện phát sinh. Chưa đứng trên đỉnh thế giới thì nỗi sợ hãi vẫn sẽ mãi tồn tại.

Hoàng Bắc Nguyệt mờ mịt đi trên đường cái, nàng đã thu hồi áo choàng màu đen, khôi phục lại hình dáng của một cô gái bình thường.

“Ghi nguyện vọng đi nào, đèn ước nguyện này trăm lần thử linh nghiệm cả trăm lần nha”.

Bờ sông phía trước đã rực rỡ ánh đèn từ bao giờ, không ít đèn ước nguyện đang trôi nổi trên sông, rất nhiều nam nữ vây quanh hai bên bờ, ánh mắt mang theo mong ước dõi theo hứa nguyện đăng mà mình thả.

“Cô nương, mua một cái đèn ước nguyện đi, chỉ mười đồng thôi! Mua rồi thả thì tâm nguyện nhất định sẽ thành sự thật!”. Một người bán đèn đi tới, nhìn thấy quần áo của nàng không tồi liền mời mọc.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn đèn ước nguyện màu sắc rực rỡ và vẻ mặt phong sương của hắn, nàng biết những tiểu thương này làm ăn không dễ dàng, bởi vậy liền đưa cho hắn một kim tệ, tiện tay cầm lấy một cái đèn ước nguyện.

Người bán hàng rong ở sau lưng nàng cười nói: “Cô nương hãy ghi ước nguyện vào, sau đó đốt đèn thả vào giữa sông, Thần Sông sẽ nghe thấy nguyện vọng của cô nương”.

Thần Sông sao?

Nếu trên thế giới này quả thật có thần linh, vậy chắc chắn bọn họ sẽ bị phiền c.h.ế.t, mỗi ngày phải nghe ngàn vạn nguyện vọng không nói, đằng này còn phải giúp bọn hắn thực hiện.

Thần sao? Buồn cười thật!.

Thế giới của nàng từ trước tới nay chưa từng có thần, chỉ có chính nàng mà thôi!

Đi tới bờ sông, nàng tiện tay dùng đá đ.á.n.h lửa thắp sáng đèn ước nguyện, sau đó vứt vào dòng sông.

Nếu Thần Sông thật sự tồn tại, vậy nàng tình nguyện để hắn thanh tịnh.

Đèn ước nguyện của nàng trôi đến giữa dòng sông, đột nhiên lại đụng vào một cái hứa nguyện đăng khác. Một trận gió thổi qua làm đèn ước nguyện của nàng lật nhào, ngọn lửa bên trong lan ra làm đèn ước nguyện bốc cháy. Mà cái đèn ước nguyện kia cũng không thoát khỏi số phận, rất nhanh đã bị thiêu đốt sạch sẽ.

Mặc dù bên trong đèn ước nguyện không ghi nguyện vọng, nhưng khi thấy nó bị đốt, nàng vẫn có vài phần khó chịu. Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, con ngươi lạnh lùng nhìn về phía bờ bên kia, đèn kia là ai thả ra?

Dưới ánh đèn mờ ảo, một bạch y nam t.ử ẩn hiện trong dòng người, khuôn mặt tuyệt sắc mang theo nụ cười như có như không, đôi mắt màu tím sáng ch.ói cũng nhìn về phía nàng. Nụ cười kia, như đã cách xa mấy đời.

Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng khẽ xao động, xoay người men theo bờ sông đi ra. Đi qua cây cầu, một người mặc áo trắng phiêu động trong gió.

Hoàng Bắc Nguyệt liếc về phía sau một cái, lạnh lùng nói: “Đêm nay không phải Dực vương t.ử sẽ luyện d.ư.ợ.c sao? Lại có thời gian thoải mái đi thả đèn thế này?”

“Người luyện d.ư.ợ.c không phải là ta”. Phong Liên Dực thản nhiên cười nói, so với vẻ lạnh nhạt của Hoàng Bắc Nguyệt, hắn có vẻ thong dong hơn rất nhiều. “Đèn của ta chỉ tiện tay thả thôi, không ghi ước nguyện gì bên trong, không ngờ lại đụng phải đèn của cô, thật xin lỗi. Ta không ngờ cô cũng ra bờ sông thả đèn ước nguyện nha.”

“Ta không có ước nguyện.”

“Chúng ta giống nhau, thật khéo”.

“Người nào giống với ngươi.” Hoàng Bắc Nguyệt liếc hắn một cái: “Đừng có đi theo ta nữa.”

Phong Liên Dực nói: “Con đường này là đường về phủ của ta, quận chúa nếu muốn về phủ Trưởng công chúa hẳn là phải đi hướng bên kia mới đúng”.

Hoàng Bắc Nguyệt tức giận đến mức n.g.ự.c phập phồng liên hồi, lạnh lùng nói: “Ai nói với ngươi ta muốn hồi phủ Trưởng công chúa, sắc trời còn sớm, ta muốn đi dạo phố!”.

“A, thật đúng lúc, ta cũng muốn tản bộ một chút, chi bằng chúng ta cùng nhau đi đi.” Phong Liên Dực nói rất tự nhiên, giống như hai người là lão bằng hữu lâu ngày gặp lại vậy.

Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên dừng bước chân lại, nàng xoay người, đôi con ngươi trong suốt lóe ra sắc lạnh nhin hắn: “Phong Liên Dực, ngươi muốn gì?”

“Nhìn cô có vẻ khổ sở nên ta muốn cùng ngươi đi dạo một chút.” Hắn biết nàng không thích bị người khác lừa gạt, cho nên hắn cũng không giấu diếm mà nói thẳng ra ý đồ của bản thân.

“Ngươi nhìn lầm rồi, ta không có khổ sở”. Hoàng Bắc Nguyệt nói nhanh, vì không muốn nhiều lời với hắn nên xoay người bỏ đi. Nào ngờ vừa mới xoay người, chân nàng đột nhiên giẫm phải một viên đá, Phong Liên Dực vội vàng vươn tay đỡ lấy nàng, Hoàng Bắc Nguyệt cả giận nói: “Buông tay!”.

Phong Liên Dực cúi đầu nhìn nàng, nhàn nhạt cười, vẫn không có ý định buông tay: “Nếu ta buông tay, cô sẽ ngã xuống đó.”

Vừa nói, hắn vừa ôm eo của nàng đi tới một tảng đá bên bờ sông, sau đó đặt nàng ngồi xuống.

Vừa ngồi xuống, Hoàng Bắc Nguyệt đã vô tình đẩy Phong Liên Dực một cái, hắn bất ngờ ngã nhào trên mặt đất, hai tay chống phía sau nhìn nàng cười nói: “Người khác đối xử tốt với cô, cô sẽ thật tâm cảm kích họ, còn ta một mực đối xử tốt với cô, tại sao cô không quan tâm đến dù chỉ một chút?”

Những lời này lập tức chạm đến nỗi đau trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt, hắn luôn tìm cách lấy lòng nàng, còn nàng lại luôn lấy oán trả ơn, thế nhưng chỉ cần người khác đối tốt với nàng một chút, nàng sẽ đối tốt với bọn họ gấp mười lần. Chuyện này nàng cũng không biết phải giải thích như thế nào, bởi vậy chỉ có thể mím môi, hừ lạnh một tiếng, quay đầu sang chỗ khác.

Phong Liên Dực thấy vẻ ưu sầu nhàn nhạt trên mi tâm của nàng, không đành lòng làm khó nàng nữa. Hắn đi tới trước mặt nàng, quỳ một gối xuống, vươn tay chạm vào chân nàng.

“Không cần.” Hoàng Bắc Nguyệt giơ tay cản hắn lại, nhưng khi thấy đôi mắt màu tím của hắn, nàng hơi thất thần một chút, sau đó nói: “Không sao đâu”.

Phong Liên Dực rút tay về, chậm rãi đứng lên nói: “Ta cùng cô đi dạo một chút đi”.

Hoàng Bắc Nguyệt trầm mặc một chút, cuối cùng vẫn đứng lên, giọng nói không chút d.a.o động: “Không cần, ta cần phải trở về rồi”.

Nàng chậm rãi xoay người, mắt cá chân hơi đau, tuy nhiên vẫn có thể chịu được, bởi vậy nàng cũng làm như không có việc gì rời đi.

“Bắc Nguyệt quận chúa, ta phải đi rồi.” Phong Liên Dực nhìn bóng lưng của nàng trong chốc lát, sau đó đột nhiên mở miệng.

“Ừ, ngươi cũng trở về đi, sắc trời cũng không còn sớm nữa”.

Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu lại nhìn hắn một cái, chỉ thấy trên gương mặt tuấn mỹ của hắn tràn ngập vẻ tiếc nuối, nàng không khỏi sửng sốt: “Ngươi phải về nơi nào?”

“Nước Bắc Diệu.”

Trong nháy mắt, Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy đầu óc trống rỗng, mờ mịt không biết phải làm sao, hắn phải về nước Bắc Diệu, cũng có nghĩa là hắn sẽ không còn ở nước Nam Dực nữa sao?

Trái tim trở nên trống trải, Hoàng Bắc Nguyệt khô khốc mở miệng: “Chúc mừng ngươi, có thể về nhà rồi”.

“Nơi đó không phải là nhà.” Phong Liên Dực bật cười, nhưng nụ cười đó không hề có nửa phần tình cảm.

Hoàng Bắc Nguyệt kinh ngạc nhìn hắn, nàng có thể nhìn thấy phần bất đắc dĩ cùng đau khổ hàm chứa trong nụ cười đó. Từ khi còn nhỏ đã bị đưa tới nước Nam Dực làm con tin, cố quốc đối với hắn mà nói liệu có ý nghĩa nào không? Đã sinh ra trong hoàng thất thì phải chịu sự chi phối của người khác, không thể trách ai được.

“Không sao, khi trở về, ngươi sẽ nhanh ch.óng tìm lại được cảm giác thân thuộc thôi”. Hoàng Bắc Nguyệt cố gắng để giọng nói của mình nhẹ đi một chút: “Ta sẽ đi du lịch thiên hạ, lúc nào đến nước Bắc Diệu, ta sẽ đi thăm ngươi một chút”.

Phong Liên Dực trong lòng khẽ động, nha đầu này mạnh miệng nhưng lại mềm lòng, ngoài miệng mặc dù không thèm để ý, thế nhưng trong giọng nói vẫn bao hàm vẻ quan tâm, điều này làm cho hắn rất cảm động.

“Được, một lời đã định, ta ở nước Bắc Diệu chờ ngươi.”

“Một lời đã định!” Hoàng Bắc Nguyệt vươn tay, cùng hắn vỗ tay ước hẹn.

Từng ngọn đèn ước nguyện từ xa chậm rãi trôi tới, ánh lửa ch.ói lóa khẽ chiếu lên hai gương mặt trẻ tuổi, vô cùng sống động.

Chương 174 Hoàng Hậu [5] - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia