Ba ngày sau, sứ giả nước Bắc Diệu và sứ đoàn của thái t.ử nước Đông Ly cùng nhau tiến vào Thành Lâm Hoài.
Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, 4 nước lớn cùng tồn tại, các tiểu quốc còn lại chỉ có thể phụ thuộc vào 4 quốc gia lớn để sinh tồn. Vài chục năm nay, bốn nước nghỉ ngơi lấy sức, không có chiến loạn, thế nên mậu dịch rất phát triển, các quốc gia thường xuyên qua lại trao đổi với nhau.
Lần này nước Đông Ly phái thái t.ử đến, lấy lý do là ngưỡng mộ nền văn hóa của nước Nam Dực, hy vọng xúc tiến mối quan hệ giữa hai quốc gia.
Mà nước Bắc Diệu lần này tới chính là đi nghênh đón Cửu hoàng t.ử làm con tin ở nước Nam Dực tròn mười năm trở về. Hai nước trao đổi con tin, hiện nay tứ hải thái bình, cũng tới lúc phải đem con tin trở về.
Nghe nói cách đây không lâu, Hoàng thượng cũng đã phái sứ giả đi nước Bắc Diệu, nghênh đón Tam hoàng t.ử làm con tin ở nước Bắc Diệu trở về.
Sứ giả mà nước Bắc Diệu phái tới là Quyền vương đương triều. Quyền vương quyền cao chức trọng, tay cầm trọng binh, là thúc thúc của Phong Liên Dực, cũng là đại Triệu hoán sư đức cao vọng trọng của nước Bắc Diệu.
Phái một nhân vật lợi hại như vậy đến đây, có thể thấy nước Bắc Diệu cũng rất coi trọng vị Cửu hoàng t.ử này.
Quyền Vương của nước Bắc Diệu xe ngựa đơn giản, khác với sự kiêu ngạo phách lối của sứ đoàn thái t.ử nước Đông Ly. Để biểu đạt thành ý, Hoàng thượng cũng phái thái t.ử Chiến Dã cùng Tĩnh An vương đi nghênh đón, trước tiên đưa sứ giả vào dịch quán, sau đó buổi tối mở tiệc tiếp đón ở trong cung.
Dịch quán của Thành Lâm Hoài được xây dựng vô cùng xa hoa, dùng để tiếp đãi đa số là khách quý của mỗi nước, đây là nơi biểu thị phong phạm của đại quốc nên tất nhiên không thể keo kiệt rồi.
Sứ giả của nước Bắc Diệu cùng nước Đông Ly chia ra ở dịch quán phía nam và phía tây, chỉ cách nhau một cái hoa viên.
Thái t.ử nước Đông Ly vừa vào dịch quán liền lấy cớ đi đường mệt mỏi, đóng cửa nghỉ ngơi. Lần này, nước Đông Ly phái rất nhiều cao thủ đi theo thái t.ử , có đến hai vị Triệu hoán sư Cửu tinh, còn lại đều là cường giả thực lực không tầm thường.
Mặc dù vậy, bóng dáng quỷ dị của Hoàng Bắc Nguyệt vẫn nhẹ nhàng né qua đám cao thủ đang canh gác bảo vệ bên ngoài, lặng lẽ đến gần phòng của thái t.ử nước Đông Ly.
“Điện hạ, nơi lúc nãy chúng ta đi qua chính là Học Viện Linh Ương của nước Nam Dực, tòa tháp cao v.út trong mây đó là Thất Tháp, trong đó tầng cao nhất – tầng thứ bảy chính là nơi cư ngụ của Linh Tôn trong truyền thuyết”. Một tiếng nói cẩn thận vang lên.
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng giật nảy, Linh Tôn? Những người này là vì Linh Tôn mà tới sao?.
Giọng nói cẩn thận lại nói tiếp: “Điện hạ, lần này nếu có thể bắt sống được Linh Tôn, ngài sẽ trở thành vô địch trên toàn bộ Đại lục Tạp Nhĩ Tháp này.”
“Lão sư, Linh Tôn là Thần thú đó, Thần thú làm sao dễ dàng đối phó như vậy?”. Tiếng nói lười biếng vang lên, có vẻ chờ mong, nhưng cũng không ôm nhiều hy vọng.
“Điện hạ, ta và Thu Minh Liệt đều là Cửu tinh Triệu hoán sư, Thu Minh Liệt lại sắp đột phá Cửu tinh, trở thành Hoàng cấp Triệu hoán sư, hơn nữa chúng ta còn có pháp bảo, đối phó với một con Sơ cấp Thần thú dễ như trở bàn tay”.
“Nếu như lão sư đã tin tưởng như vậy, bản thái t.ử cũng an tâm, chỉ cần bắt sống được con Thần thú kia, bản thái t.ử liền phong ngươi làm Quốc sư, chờ khi ta đăng cơ, sẽ cùng lão sư ngươi ngồi ngang hàng!”.
“Đa tạ thái t.ử điện hạ!”
Hoàng Bắc Nguyệt ở bên ngoài nghe được, khóe miệng nhếch lên. Đầu óc đám người nước Đông Ly này có phải bị chập mạch rồi không, muốn bắt sống Linh Tôn mà đến đây?. Cái gì mà Sơ cấp Thần thú? Ngay cả việc Linh Tôn là cấp bậc gì còn chưa rõ mà đã dám đến, không sợ chọc vào t.ử thần hay sao?.
Tuy nhiên, sau khi nghe thái t.ử nước Đông Ly nói mấy câu, nàng đã biết đám người này rất ngu ngốc. Không biết bọn họ nghe tin Linh Tôn ở đâu. Linh Tôn là Thần thú thủ hộ của Học Viện Linh Ương, chuyện này có rất ít người biết, tuy nhiên từ lần trước Linh Tôn ra khỏi Thất Tháp, dùng Lửa Trừng phạt dạy dỗ Tiết Triệt, sự tồn tại của Linh Tôn cũng không còn là bí mật nữa.
Đám người nước Đông Ly có gan mà đến chắc cũng đã có chuẩn bị hết rồi. Bảo bối lúc nãy người nọ nói tới, rốt cuộc là thứ gì?.
Nàng mặc dù không thích Linh Tôn, nhưng sau này hắn ta là người chỉ dạy cho nàng, nàng không thể trơ mắt nhìn người khác đem hắn bắt đi! Cửu tinh Triệu hoán sư nàng có thể miễn cưỡng đối phó một chút.
Trong lúc Hoàng Bắc Nguyệt suy nghĩ, phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân rồi bật thốt: “Ngươi…”.
Hình bóng Hoàng Bắc Nguyệt như một tia chớp nhào qua, người kia còn chưa kịp nói hết câu đã bị nàng vặn gãy cổ.
“Răng rắc” một tiếng, cổ người kia đã đứt lìa. Hành động của nàng gọn gàng dứt khoát, phần hung tàn cùng ngoan độc kia cũng khiến quỷ sợ hãi ba phần.
G.i.ế.c người nọ xong, Hoàng Bắc Nguyệt mới phát hiện thân phận người này. Tên này có lẽ là cận vệ của thái t.ử nước Đông Ly, bởi hắn mặc khôi giáp màu đen, trên đầu còn mang mũ sắt không nhìn thấy mặt.
Thái t.ử nước Đông Ly là một người thích phô trương, phục sức của đám cận vệ bên người uy phong lẫm liệt. Được một đám cận vệ như vậy bao quanh, hắn chắc chắn sẽ khí phách hơn bất cứ thái t.ử của một quốc gia nào.
Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhếch lên, cơ hội tốt!
Nàng cởi khôi giáp trên người cận vệ, nhanh ch.óng mặc lên người mình. Khôi giáp này mặc dù đẹp mắt, nhưng lại vô cùng nặng nề, đi trên đường sẽ phát ra tiếng “leng keng”, cho nên lúc nãy người này vừa tới gần đã bị nàng phát hiện.
Tuy nhiên, thể lực của nàng rất tốt, khôi giáp cồng kềnh này chẳng là gì?
Đá t.h.i t.h.ể vào một bụi cỏ ven đường, nàng mang thiết khôi nghênh ngang đi ra ngoài.
Dáng dấp của người nọ cũng thấp bé, một là thực lực của hắn không tồi, hai là hắn có bối cảnh lớn, chỉ như vậy mới có thể trở thành cận vệ của thái t.ử .
Hoàng Bắc Nguyệt không có sơ hở gì khi giả mạo hắn.
Nàng vừa mới đi ra thì gặp một người cũng mặc khôi giáp giống nàng, hắn mang vẻ mặt nịnh hót chạy tới nói: “Cổ công t.ử, ngày đó nợ tiền của ngươi, hai ngày nữa ta trả có được không? Ta, a ha ha, tối nay thái t.ử tiến cung, huynh đệ chúng ta hẹn nhau đi thanh lâu ở nước Nam Dực dạo chơi một chút đi”.
Hoàng Bắc Nguyệt lúc nãy đã nghe Cổ công t.ử nói một chữ nên biết tiếng của hắn thuộc dạng lanh lảnh, bởi vậy nàng không cần phải ngụy trang, chỉ cần cho giọng nhẹ đi một chút là được.
“Hừ, ngươi luôn nợ tiền ta không trả, ngươi nghĩ là ta dễ bị bắt nạt sao?”.
“Ta nào dám. Cổ công t.ử là người tốt, kẻ nào không biết ngài là cháu ruột của Cổ đại nhân, vừa có tiền lại vừa có quyền, mấy đồng tiền ít ỏi này sao có thể lọt vào mắt ngài đây?”. Người nọ vội vàng nịnh nọt, sợ nàng lại tiếp tục đòi tiền hắn.
Hoàng Bắc Nguyệt khẽ hừ một tiếng, nữ tính mười phần, thế nhưng người kia cũng không để ý, dường như quá quen với việc này.
“Tiền còn nợ ta, ngươi tốt nhất nhớ kỹ một chút, nếu không ta sẽ không khách khí với ngươi đâu đó!”.
“Nhất định nhất định, à phải rồi, Cổ công t.ử, Cổ đại nhân vừa mới tìm ngài đấy, ngài ấy bảo ngài vào phòng của ngài ấy chờ.
“Ừ!” Hoàng Bắc Nguyệt đáp, liếc xéo hắn một cái, sau đó chuẩn bị đi.
Người nọ vội vàng nói: “Phòng của Cổ đại nhân được an bài ở phía trước, ngài không quen đường, để tiểu nhân dẫn đường cho ngài.”
Hoàng Bắc Nguyệt vừa định đáp ứng thì lại thấy một người trung niên có tướng mạo anh tuấn từ trong phòng của thái t.ử bước ra. Hắn vừa nhìn thấy nàng đã mở miệng nói: “Lân nhi, đi theo ta!”
Thì ra người này chính là Cổ đại nhân, hắn vừa rồi ở bên trong nói chuyện với thái t.ử , thái t.ử gọi hắn là lão sư, xem ra thực lực của hắn không tầm thường.
Hoàng Bắc Nguyệt không nói một lời, lẳng lặng đi theo hắn.
Cổ đại nhân vừa vào phòng đã đóng cửa lại. Hắn xoay người, cười hắc hắc, xoa xoa tay đi về phía nàng: “Lân nhi, vài ngày đi đường chúng ta không ở cùng nhau, có phải ngươi rất nhớ thúc thúc hay không?”.
Hoàng Bắc Nguyệt nổi hết da gà, trong lòng thầm mắng một tiếng lão biến thái.