Thời điểm nàng cởi quần áo của Cổ Lân thì đã biết hắn là nam t.ử, tuyệt đối không phải là nữ giả nam. Tên Cổ đại nhân này không ngờ lại đồng tính, có quan hệ mờ ám với cả cháu mình.
Nghe lời này của hắn, xem ra hai người này đã thông đồng từ lâu, hơn nữa tên Cổ Lân kia cũng không bài xích hắn. Trong lòng thấy kinh tởm, thân thể Hoàng Bắc Nguyệt chợt lóe đã vòng qua sau cái bàn, liếc nhìn hắn, u oán nói: “Hừ, nhiều ngày như vậy không để ý tới ta, hiện tại muốn ép người khác theo ý mình sao, không có cửa đâu!”.
Cổ đại nhân cười hắc hắc: “Ai da, bảo bối yêu quý của ta ơi, từ khi nào mà ngươi học được cái tính hờn dỗi này vậy. Ngoan nào, thúc thúc sẽ “yêu thương” ngươi thật tốt mà!”
Vừa dứt lời, hắn lập tức giống như hổ đói vồ mồi nhào về phía nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt cầm một ly trà ném qua, giọng nói lạnh hẳn đi: “Ban ngày ban mặt mà không biết xấu hổ. Hừ, già rồi mà còn không đứng đắn, ta không đùa với ngươi nữa!”.
“Lân nhi, Lân nhi, đừng nóng giận mà. Hai ngày nay ta lạnh nhạt với ngươi, là ta sai, thế nhưng tất cả ta làm đều vì đại sự mà”. Cổ đại nhân thấy nàng tức giận, cũng không dám nhào tới nữa, chỉ có thể đứng từ xa buông lời ngon ngọt dụ dỗ nàng.
“Đại sự, đại sự, trong mắt ngươi lúc nào cũng chỉ có đại sự mà thôi, ngươi đặt ta ở đâu hả? Cho dù đại sự có thành thì ngươi được cái gì?”. Hoàng Bắc Nguyệt âm dương quái khí nói, cảm thấy trên người mình nổi hết cả da gà.
“Lân nhi, ngươi không biết chứ, bắt sống được Linh Tôn thì chúng ta sẽ có lợi lớn đó!”
“Nhưng Linh Tôn là Thần thú, các ngươi không nghe ngóng tốt đã tùy tiện xông vào, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì ta phải làm sao bây giờ?”. Hoàng Bắc Nguyệt mười phần nữ tính giậm chân một cái, hờn dỗi nói.
“Hắc hắc, không nắm chắc sao dám tới?” Cổ đại nhân thể hiện dã tâm.
Hoàng Bắc Nguyệt liếc nhẹ hắn một cái: “Ý ngươi là cái bảo bối kia sao?”
Thần sắc của Cổ đại nhân lập tức nghiêm lại, hỏi: “Làm sao ngươi biết?”.
Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh một tiếng: “Hừ, ngươi ngủ mơ nói ra, còn dám nghi ngờ ta sao?”
Cổ đại nhân lập tức cười lấy lòng: “Không đâu, chẳng qua đây là chuyện cơ mật, Hoàng thượng ra lệnh không thể để cho bất luận kẻ nào biết”.
“Thì ra ta cũng nằm trong số “bất luận kẻ nào”, thật không có lương tâm mà, ta đi theo ngươi nhiều năm như vậy, nào ngờ ngươi vẫn không tin tưởng ta!”.
“Không có, không có, sao có thể như vậy được”. Cổ đại nhân đau lòng, định đi qua dỗ ngọt nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt hầm hừ nói: “Cút ngay, ta không muốn nghe ngươi giải thích!”.
“Được rồi được rồi mà, ta cho ngươi xem một chút là được chứ gì, nhưng ngươi tuyệt đối không được nói cho bất kỳ ai biết”. Cổ đại nhân cuối cùng cũng thỏa hiệp, nhìn thấy bảo bối của mình như thế, hắn sao có thể nhẫn tâm phớt lờ nàng được.
Hoàng Bắc Nguyệt giả bộ cao hứng, giọng nói cũng nhu hòa hơn không ít: “Giữa ta với ngươi như thế nào, chẳng lẽ ngươi còn sợ ta hại ngươi hay sao?”
Cổ đại nhân nhất thời mừng rỡ, trên mặt nở hoa. Hắn kéo kéo ống tay áo, từ trong nạp giới cao cấp trên ngón trỏ bên phải lấy ra một thứ có hình dáng giống cái chuông, cẩn thận đặt lên bàn.
Cái chuông vừa lấy ra, nguyên khí xung quanh liền d.a.o động mạnh. Đây là một Bảo khí, không, có lẽ đạt tới ngưỡng Thần khí rồi.
“Đây là cái gì?”
Cổ đại nhân trả lời: “Cái này gọi là “Chuông Tỏa Hồn”, là thượng cổ Thần khí. Vật này có thể khắc chế Thần thú, dù bọn nó mạnh đến đâu nhưng chỉ cần bị nhốt trong cái chuông này, bảy bảy bốn mươi chín ngày sau sẽ hoàn toàn nghe lệnh của chúng ta, ha ha, cái này tương đương với thuần hóa thú đấy.”
Hoàng Bắc Nguyệt híp mắt, Thần khí sao? Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Thần khí, nguyên khí xung quanh cũng bị lực lượng cường hãn này chấn động không ngừng, ngay cả nội tâm cũng run rẩy bởi ảnh hưởng của luồng sức mạnh này.
Chuông Tỏa Hồn!
Có thể nhốt được Thần thú, lại khiến chúng thuần phục mình, năng lực này cũng tương đối giống với năng lực Chế ngự thú của nàng, có điều Chuông Tỏa Hồn mạnh hơn, đơn giản là vì nàng căn bản không thể thuần phục được Thần thú.
Cổ đại nhân này rất cẩn thận, chỉ lấy Chuông Tỏa Hồn ra một chút rồi nhanh ch.óng thu hồi lại, hằn cười lấy lòng nói với nàng: “ Lân nhi, có Chuông Tỏa Hồn này, sau khi ta khiến Linh Tôn thuần phục, tên Hoàng đế nước Đông Ly kia chả là gì cả? Ta sẽ đạp hắn ra khỏi ngôi vị hoàng đế, sau khi lên ngôi, ta nhất định sẽ phong ngươi là Hoàng hậu”.
Lông tơ trên người Hoàng Bắc Nguyệt gần như có thể đ.â.m thủng áo giáp, cứ nghĩ đến việc một nam nhân lại muốn phong một nam nhân khác làm Hoàng hậu, cái cảm giác này thật sự rất…
“Ngày đó không biết bao giờ mới đến.” Hoàng Bắc Nguyệt thuận miệng nói, đôi mắt dưới giáp sắt bắt đầu quan sát căn phòng. Lão già này là Cửu tinh Triệu hoán sư, trên người còn có Thần khí, phải làm sao thoát thân mà không khiến hắn nghi ngờ đây?
Thấy sắc trời bên ngoài từ từ tối dần, Cổ đại nhân dường như nhớ tới điều gì, vội nói: “Lân nhi, hôm nay ta phải cùng tên thái t.ử ngu ngốc kia vào cung, có một việc cần ngươi giúp ta.”
Hoàng Bắc Nguyệt nghe hắn nói như vậy, đương nhiên không thể từ chối: “Có chuyện gì?”
“Ta có một phong thư, ngươi giúp ta đưa đến Tiêu phủ đi”.
Tiêu phủ? Hoàng Bắc Nguyệt giật mình, quả nhiên có gì đó mờ ám giữa lão hồ ly Tiêu Khải Nguyên cùng người của nước Đông Ly!
“Tại sao lại để ta đưa? Ta cũng không phải là chân chạy của ngươi mà”.
Cổ đại nhân vội vàng nói: “Lân nhi, bảo bối yêu quý của ta ơi, đây không phải là ta chỉ tin tưởng một mình ngươi hay sao? Trừ ngươi ra, loại chuyện đại sự cơ mật này ta nào có thể yên tâm giao cho người khác chứ?”
“Hừ, đưa đây.” Hoàng Bắc Nguyệt duỗi tay, Cổ đại nhân lập tức cung kính đem một phong thư đặt lên tay nàng.
“Ai nha, Lân Nhi, mấy ngày không gặp, tay ngươi như thế nào lại càng trắng ra thế này…” Cổ đại nhân vừa nói vừa sờ tay nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt trở tay tát nhẹ hắn, quát lên một tiếng: “Đồ không đứng đắn”. sau đó cầm thư đi ra ngoài.
Cổ đại nhân sờ sờ mặt mình. Bàn tay nhỏ bé mềm mại kia đ.á.n.h một chút cũng không đau, cảm giác như đang vuốt nhẹ vậy, hắn vừa nghĩ vừa say mê sờ mặt mình, bộ dáng hạnh phúc ngọt ngào.
Hoàng Bắc Nguyệt sau khi đi ra vẫn cảm thấy toàn thân ghê tởm, vô cùng khó chịu.
Nàng cầm thư tiến vào trong một hẻm nhỏ không người. Cổ đại nhân rất có lòng tin đối với Cổ Lân, bởi vậy phong thư này chỉ dùng chá ấn bình thường để niêm phong, có thể dễ dàng mở ra.
Trước kia Hoàng Bắc Nguyệt không biết đã xem trộm bao nhiêu phong thư được niêm phong bằng chá ấn, bởi vậy nàng làm vô cùng thoải mái, không để lại dấu vết, người khác tuyệt đối không nhận ra phong thư đã bị mở từ trước.
Nàng đem bức thư bên trong lấy ra nhìn kỹ, chẳng trách Cổ đại nhân lại yên tâm như vậy, bức thư này chỉ là một phong thư thăm hỏi bình thường, chỉ ghi vài ba câu tán gẫu.
Tuy nhiên từ trong mấy câu này nàng vẫn tìm ra được một ít dấu vết, Cổ đại nhân có nói khi nào mình rời khỏi nước Nam Dực, đây chẳng phải là để cho Tiêu Khải Nguyên chuẩn bị trước sao?
Hoàng Bắc Nguyệt đem bức thư bỏ lại vào bì thư, cẩn thận sửa lại chá ấn, sau đó đi về hướng Tiêu phủ.
Cổ đại nhân tin tưởng thân thủ của nàng có thể lẻn vào trong Tiêu phủ đưa tin cho Tiêu Khải Nguyên, bởi vậy mới bảo nàng đi.