Hoàng Bắc Nguyệt tất nhiên không làm nhục sứ mạng, lén lút đi vào. Khôi giáp nặng nề khiến việc đi lại bất tiện, bởi vậy nàng chỉ có thể cẩn thận dán vào góc tường mà đi.
“Mẫu thân, chúng ta thật sự không đi cứu phụ thân sao? Hai ngày nữa phụ thân sẽ bị xử trảm đấy”.
Mới đi được mấy bước, Hoàng Bắc Nguyệt đã nghe được một tiếng nói quen thuộc, nàng dừng lại, từ trong đám hoa cỏ trên tường rào nhìn ra ngoài, quả nhiên thấy Tiêu Vận cùng Tuyết di nương đang ở trong hoa viên.
Tuyết di nương đang ngồi trên xe lăn, sắc mặt khô héo, dù sao bị Hủ Huyết Đan hành hạ trong thời gian dài như vậy, thân thể bà ta đã sớm không chịu nổi nữa.
Tuyết di nương vô lực nói: “Vận nhi, hôm nay chúng ta chỉ ăn nhờ ở đậu, làm sao có năng lực đi cứu phụ thân ngươi”.
“Nhưng mà…” Tiêu Vận sụt sịt mũi: “Phụ thân từ nhỏ đã luôn yêu thương con, ngày đó, con muốn đi đưa tiễn người”.
“Vận nhi, nếu như bị Hoàng Bắc Nguyệt phát hiện, ngươi sẽ…”
“Mẫu thân yên tâm, tới lúc đó con sẽ cải trang một chút, tuyệt đối sẽ không ai phát hiện ra”.
Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhếch môi, ngươi chắc chắn sẽ không có ai phát hiện sao?
“Ai? Từ nơi nào tới?” Một tiếng quát to từ sau lưng vang lên, nàng bị người phát hiện rồi.
Hoàng Bắc Nguyệt không hoảng hốt cũng không vội vàng, dù sao nàng căn bản cũng không muốn ẩn núp, chẳng qua đang ở dưới chân tường nên thuận tiện nghe được thôi.
Nàng từ từ xoay người, lấy một tấm lệnh bài từ bên hông ra quơ quơ: “Ta muốn gặp gia chủ các ngươi.”
Người nọ thấy lai lịch của nàng không nhỏ, lập tức đi thông báo cho Tiêu Khải Nguyên, cùng lúc đó, Tiêu Vận cũng từ trên tường rào bay xuống, nhìn thấy một người thần bí toàn thân được khôi giáp bao bọc, mắt nàng hơi co rụt: “Ngươi là ai?”
Hoàng Bắc Nguyệt không để ý tới ả, chỉ lẳng lặng đi tới dựa vào cây cột, chờ Tiêu Khải Nguyên tới.
Tiêu Vận nhìn thân hình nhỏ bé của người này, lại mặc áo giáp thần bí, trong đầu ngay lập tức nghĩ đến Hoàng Bắc Nguyệt cùng Hí Thiên, bởi vậy quát lên: “Bỏ áo giáp xuống cho ta nhìn một chút”.
Thấy Hoàng Bắc Nguyệt vẫn đứng trơ ra đó, Tiêu Vận nổi giận, tiến lên chuẩn bị động thủ, thế nhưng ả vừa đưa tay lên thì đã bị bắt lại, cùng lúc đó, tiếng nói tức giận của Tiêu Khải Nguyên cũng vang lên: “Càn rỡ”
“Gia gia!” Tiêu Vận sợ hết hồn, hôm nay nhìn thấy Tiêu Khải Nguyên, nàng cũng không còn làm nũng như trước nữa, trên mặt chỉ có thần sắc kính sợ.
“Cút! Đây là khách quý của ta, ai cho ngươi làm càn như vậy”. Tiêu Khải Nguyên lạnh lùng quát.
Tiêu Vận vội vàng nói: “Gia gia, con thấy người này thần bí như vậy nên chỉ muốn xem một chút thôi”.
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói: “Không nghĩ tới quý phủ đối đãi khách nhân như thế, đã vậy, ta cũng nên trở về hồi báo với thúc thúc của ta”
“A, ngươi là Lân Nhi đúng không, nhiều năm không gặp, không ngờ ngươi đã lớn như vậy rồi. Nha đầu này là tiện tỳ trong phủ, ngươi không cần so đo với nó làm gì.” Hắn vừa nói vừa sai người kéo Tiêu Vận đi.
Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhếch lên, xem ra Tiêu Vận cùng Tuyết di nương chạy trốn tới Tiêu phủ, cuộc sống cũng không được tốt lắm.
Tiêu Khải Nguyên tiếp lời: “Chúng ta đi vào thư phòng nói chuyện.”
Hoàng Bắc Nguyệt cũng không từ chối, đi theo Tiêu Khải Nguyên đến thư phòng. Sau khi đóng cửa phòng, xác định kỹ không có ai nghe trộm, Tiêu Khải Nguyên mới lo lắng nói: “Lân nhi, hiền đệ của ta có khỏe không?”
“Rất khỏe mạnh, chẳng phải bây giờ hắn còn bảo ta tới đưa tin cho ngươi sao?” Hoàng Bắc Nguyệt đem thư đưa cho hắn.
Tiêu Khải Nguyên vội vàng mở thư, nhanh ch.óng xem hết, trên mặt lộ ra thần sắc mừng rỡ: “Hiền đệ của ta quả nhiên là có tình có nghĩa”.
Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Thúc thúc ta gần đây có chuyện, trong khoảng thời gian này ngươi cũng nên chuẩn bị tốt đi”.
“Đây là việc phải làm, à, ngươi chờ ta một chút, ta đi viết cho hắn một phong thư.”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, Tiêu Khải Nguyên thấy vậy liền đi đến bên bàn đọc sách viết thư. Hoàng Bắc Nguyệt quan sát mấy bức thư họa mà Tiêu Khải Nguyên cất giấu trong thư phòng, đột nhiên hỏi: “Ta nghe nói thiếu gia của quý phủ là Phò mã đương triều, quyền cao chức trọng”.
Tiêu Khải Nguyên sửng sốt, lộ ra thần sắc thất vọng: “Quyền cao chức trọng? Hừ, không tới hai ngày nữa là nó bị xử trảm rồi”.
“A? Vì sao?” Hoàng Bắc Nguyệt tỏ ra rất có hứng thú.
Tiêu Khải Nguyên cười khẩy nói: “Lân Nhi, ngươi mặc dù nhỏ tuổi nhưng hẳn đã nghe nói qua trưởng công chúa Huệ Văn rồi chứ?”.
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng giật mình, gật đầu một cái: “Đã nghe nói qua, Trưởng công chúa điện hạ - người tôn quý nhất nước Nam Dực”.
“Hừ! Tôn quý? Ngoại nhân luôn ca ngợi bà ta tốt đẹp, nhưng thực ra…”. Tựa hồ ý thức được việc này nói ra cho người thiếu niên trước mặt nghe thì không ổn lắm, Tiêu Khải Nguyên kịp thời im miệng, ho khan một tiếng, nói: “Tóm lại, năm đó ta không tán thành việc Viễn Trình cưới bà ta, nhưng tiểu t.ử kia lại bị mỹ nhân cùng công danh lợi lộc làm mờ mắt, không chịu nghe ta khuyên bảo”.
Hoàng Bắc Nguyệt đáp: “Vì sao trưởng công chúa Huệ Văn qua đời nhiều năm như vậy rồi mà Phò mã lại bị c.h.é.m đầu?”.
“Còn không phải là do nha đầu Hoàng Bắc Nguyệt kia sao! Quả nhiên không phải huyết mạch của mình thì không nhờ vả được!” Tiêu Khải Nguyên cười khẩy một tiếng.
Tay Hoàng Bắc Nguyệt ở dưới khôi giáp chợt siết c.h.ặ.t, tiếng nói vẫn bình tĩnh không chút d.a.o động: “Thì ra nước Nam Dực còn giấu giếm một chuyện xấu xa như thế, người được trưởng công chúa Huệ Văn sinh hạ lại không phải là huyết mạch của Tiêu gia các người?”.
“Hừ! Chuyện này còn phải nói sao, tiểu t.ử thối nhà ta chỉ là một tấm bia đỡ đạn mà thôi!” Tiêu Khải Nguyên có chút không cam lòng: “Nhưng trưởng công chúa Huệ Văn cũng đã gặp báo ứng, nhận kết cục thê t.h.ả.m như vậy”.
Ngón tay Hoàng Bắc Nguyệt trong nháy mắt lạnh như băng, nàng mơ hồ cảm thấy, Tiêu Khải Nguyên này chắc chắn biết điều gì đó.
“Trưởng công chúa Huệ Văn bị bệnh nhiều năm mà qua đời, thật đáng tiếc”.
Tiêu Khải Nguyên cười có chút quỷ dị: “Bị bệnh qua đời, sao lại bị bệnh qua đời được?”.
“A, chẳng lẽ trong đó có ẩn tình gì?”.
“Vừa rồi ngươi có thấy một nữ nhân ngồi xe lăn trong vườn hoa không, năm đó trưởng công chúa Huệ Văn c.h.ế.t chính là do mụ ta hạ độc, sau lưng có người chỉ điểm, thế nhưng mụ ta một mực không chịu khai, sợ lão phu một mình chạy trốn, vứt bỏ mẹ con mụ ta lại”.
“Quả nhiên là lòng dạ đàn bà độc ác! Hơn nữa bọn họ chỉ là gánh nặng, mang theo làm gì? Lỡ làm liên lụy đến chúng ta, vậy thì không ổn rồi”.
“Lân nhi, ngươi quả nhiên thông minh, hiền đệ của ta không uổng phí công sức dạy dỗ ngươi”.
Hoàng Bắc Nguyệt đáp: “Cái này có là gì? Mụ đàn bà độc ác kia có thể hại người khác, làm sao biết sẽ không hại chúng ta chứ?”.
Tiêu Khải Nguyên ngưng trọng gật đầu: “Nói rất đúng, hai mẹ con kia quả thật rất ác độc, không thể lưu lại được!”.
“Tốt lắm, sắc trời không còn sớm nữa, ta cũng nên trở về thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt thấy việc khích tướng có hiệu quả, cũng không nấn ná lâu nữa. Nàng nhận lấy phong thư của Tiêu Khải Nguyên, được hắn tự mình đưa tiễn ra tận cửa sau.
Nàng vừa rời đi, Tiêu Khải Nguyên liền gọi đám người Tiêu Nguyệt tới, thấp giọng phân phó mấy câu.
Tiêu Nguyệt hơi kinh ngạc: “Lão gia t.ử, Vận nhi là huyết mạch của Tiêu gia ta!”
Tiêu Khải Nguyên cau mày khổ sở nói: “Đem Vận nhi đưa đi, trước giải quyết mẫu thân nó, mụ kia tâm cơ thâm trầm, giữ lại chỉ sợ sẽ rước họa vào thân”.
Đám người Tiêu Nguyệt đều là người của Tiêu gia, tự nhiên biết phải làm thế nào mới đem lại kết quả tốt nhất cho Tiêu gia. Bọn họ gật đầu một cái, ra ngoài thi hành mệnh lệnh.
Hoàng Bắc Nguyệt đi ra ngoài, sau khi cởi thiết khôi cùng mũ giáp ra, nàng mới cảm giác toàn thân vô lực. Thì ra Hoàng Bắc Nguyệt thật sự không phải là con gái của Tiêu Viễn Trình, bí mật này chỉ sợ Tiêu Viễn Trình đã sớm biết nên mới đối xử với Hoàng Bắc Nguyệt độc ác như vậy.
Hắn cũng chỉ là kẻ xui xẻo. Hắn cưới Trưởng công chúa, nào ngờ đứa bé được Trưởng công chúa sinh hạ lại là cốt nhục của người khác, đương nhiên hắn sẽ không cam lòng, nhưng đó lại là công chúa, hắn có thể nói được gì, chỉ có thể uất ức mà đội cái nón xanh này trên đầu, oán hận bất bình cũng chỉ dám nuốt xuống bụng.
Tiêu Viễn Trình đáng thương, cả đời này của ngươi quả thật vô cùng uất ức.
Tối nay là cung yến nghênh đón sứ giả của nước Đông Ly cùng nước Bắc Diệu, phủ Trưởng công chúa cũng được mời, Hoàng Bắc Nguyệt không muốn gặp mặt Hoàng thượng cùng Hoàng hậu nên đành lấy lý do thân thể không thoải mái mà từ chối.
Hôm nay nàng trở về nghỉ ngơi sớm một chút. Đông Lăng cùng hai tiểu thú rất nhớ nàng, vừa thấy nàng trở về, Tiểu Hổ cùng Chi Chi đều mừng rỡ muốn chạy ra đón, chỉ là Chi Chi vẫn rất sợ Tiểu Hổ, thấy nó nhảy ra liền không dám nhúc nhích, chỉ có thể đáng thương nhìn Tiểu Hổ nhảy vào lòng Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt đi tới, sờ đầu Chi Chi một cái: “Hai tên nhóc các ngươi nếu có thể lớn nhanh một chút thì tốt rồi”.
Chi Chi “chi” một tiếng, không biết muốn nói gì.
Đông Lăng cười nói: “Nếu bọn chúng lớn lên thì sẽ không còn nghịch ngợm cả ngày nữa, như vậy cũng không phiền đến tiểu thư rồi”.
Cọng hành trên đầu Chi Chi run lên, chớp chớp mắt nhìn khuôn mặt buồn bực không vui của Hoàng Bắc Nguyệt. Hoàng Bắc Nguyệt đặt Tiểu Hổ xuống, đi vào phòng, Đông Lăng sắp xếp chu đáo cho hai tiểu thú rồi cũng vào theo.
“Tiểu thư có tâm sự gì mà lại phiền não như vậy?”.
Hoàng Bắc Nguyệt tựa đầu trên bả vai nàng, thấp giọng nói: “Đông Lăng, ngươi bây giờ giống như là thân nhân duy nhất của ta vậy”.
Đông Lăng cười nói: “Tiểu thư nói bậy gì đó, người còn có Thái hậu, còn có Hi Hòa công chúa mà”.
Khóe môi Hoàng Bắc Nguyệt hơi cong cong, nhàn nhạt nói: “Những người này cộng lại vẫn không bằng tình cảm cùng nhau lớn lên của chúng ta”.
Có một số việc, tốt nhất vẫn không nên nói cho Đông Lăng biết, cứ để nha đầu này sống một cuộc sống đơn thuần vui vẻ là tốt rồi.
Đông Lăng cảm động, hai tròng mắt đỏ lên: “Tiểu thư, sao đột nhiên người lại nói những lời như thế?”
“Ngươi không thích nghe sao? Nếu không thích thì sau này ta sẽ không nói nữa!”.
Đông Lăng vội vàng nói: “Sao lại không thích chứ? Đông Lăng rất cao hứng, chỉ là tiểu thư nói những lời này chắc chắn trong lòng rất khó chịu, Đông Lăng có thể giúp người phân ưu được không?”
“Ngươi cứ chiếu cố tốt cho Tiểu Hổ cùng Chi Chi là đã giúp ta phân ưu rồi, thôi, sắc trời không còn sớm nữa, ngươi mau về phòng ngủ đi”. Hoàng Bắc Nguyệt nói hai ba câu đã đuổi Đông Lăng đi ngủ, chính mình cũng nằm trên giường chậm rãi nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.