Sứ đoàn nước Bắc Diệu không nán lại Thành Lâm Hoài quá lâu, sau khi cùng nước Nam Dực hoàn thành nghi thức trao đổi con tin, ngày thứ hai, bọn hắn đã mang theo Cửu hoàng t.ử Phong Liên Dực – người làm con tin mười năm ở nước Nam Dực trở về nước.
Ngoài thành cờ sao bay phất phới, gió thổi mây bay. Công chúa Anh Dạ tự mình cưỡi ngựa tiễn Phong Liên Dực, cứ mười dặm lại thêm mười dặm, khóc nức nở không thôi.
“Dực ca ca, khi ta trưởng thành, ta nhất định sẽ đi nước Bắc Diệu thăm huynh.”
“Trở về đi thôi, đừng làm cho người khác lo lắng.” Phong Liên Dực xuống ngựa, ngồi vào trong xe, hướng Công chúa Anh Dạ ôn nhu nói.
Công chúa Anh Dạ nước mắt chảy dài, dùng d.a.o cắt một lọn tóc của mình, cho vào trong túi gấm nhét vào tay hắn.
“Dực ca ca, ngươi chờ ta lớn lên được không?” Nàng đứng ở dưới xe ngựa, nhón chân khẽ hôn lên mu bàn tay hắn, giọt nước mắt rơi trên bàn tay, không hiểu sao có chút nóng rát.
“Anh Dạ, ta…” Hắn vẫn luôn đối xử với nàng như muội muội, chưa bao giờ nghĩ tới việc sẽ tiến thêm một bước nữa.
Công chúa Anh Dạ sụt sịt mũi, xoay người lên ngựa, hai mắt đẫm lệ m.ô.n.g lung nhìn hắn một cái, sau đó liền vung roi ngựa, chạy như bay.
“Điện hạ, chúng ta phải mau ch.óng lên đường thôi, đoạn đường này chỉ sợ ngài sẽ phải cực khổ rồi.” Thị vệ của Quyền vương chạy đến nói.
“Không sao.” Phong Liên Dực quay đầu lại, nhìn thoáng qua Thành Lâm Hoài sừng sững nơi xa. Hắn nghĩ đến một người, nghĩ tới việc có thể nàng sẽ đột nhiên xuất hiện, thế nhưng đã đi xa như vậy mà vẫn chưa thấy gì, đại khái nàng sẽ không tới rồi.
“Điện hạ, ngài đang chờ ai sao?” Thị vệ nhìn thấy ánh mắt xa xăm của hắn, mở miệng hỏi.
Phong Liên Dực chậm rãi thu hồi ánh mắt, lắc đầu nói: “Không có gì, lên đường đi.”
“Vâng.” Thị vệ kia giục ngựa đi về phía trước.
Vũ Văn Địch chậm rãi giục ngựa tiến lên, khom người xuống nói: “Điện hạ, ngày tháng còn dài, tương lai hai người chắc chắn sẽ còn gặp lại”.
Phong Liên Dực nhìn hắn một cái, buông màn xe xuống. Hắn cúi đầu quan sát túi gấm của Anh Dạ, sau đó nhẹ nhàng đặt qua một bên.
Trong xe ngựa có đặt một cây đàn, hắn vươn tay gẩy nhẹ, đôi mắt màu tím nhạt chậm rãi hiện lên ý cười khổ sở. “Hoàng Bắc Nguyệt, chúng ta sẽ còn gặp lại”.
Công chúa Anh Dạ giục ngựa đi tới bên ngoài Thành Lâm Hoài. Đại lao của Đình Úy Tự ở gần đây, nàng vốn định đi đường vòng, thế nhưng một bóng dáng màu đen quen thuộc bỗng xuất hiện trong tầm mắt nàng. Hắn đang từ đại lao lướt ra ngoài.
Nàng định thần nhìn lại, sau đó hét lớn: “Hí Thiên!”
Bóng dáng màu đen quay đầu lại nhìn nàng một cái, sau đó túm c.h.ặ.t người trong tay, xoay người chạy thật nhanh vào trong thành.
“Đứng lại! Ngươi bắt người nào đó?” Công chúa Anh Dạ mơ hồ cảm thấy bóng người bị Hí Thiên bắt rất quen. Khi nhìn kỹ lại, nàng kinh ngạc khi nhận ra Tiêu Viễn Trình.
Công chúa Anh Dạ giục ngựa đuổi theo, nhưng vừa vào thành, bóng dáng của Hí Thiên đã không còn tung tích!
“Người đâu.” Công chúa Anh Dạ sắc mặt ngưng trọng gọi một tên thị vệ tới: “Đi thông báo cho Kỵ binh đen, bảo bọn họ gia tăng thủ hộ cho buổi giảng bài hôm nay ở Học Viện Linh Ương.”
“Vâng.” Thị vệ lập tức đi truyền lệnh.
Công chúa Anh Dạ nhìn con đường yên tĩnh phía trước, sắc mặt càng lúc càng âm trầm. Nàng không cố ý nhằm vào Hí Thiên, nàng chỉ cảm thấy người này quá mức thần bí nên không yên lòng mà thôi. Huống hồ, tại sao Hí Thiên lại muốn bắt Tiêu Viễn Trình chứ? Qua vài ngày nữa thì Tiêu Viễn Trình sẽ bị c.h.é.m đầu rồi.
…
Thái t.ử nước Đông Ly dẫn sứ đoàn đi tới nước Nam Dực chính là vì muốn học tập tinh hoa văn hóa của ở đây, còn nơi học tập, đó đương nhiên là Học Viện Linh Ương rồi.
Ngày thứ hai, mấy vị viện sĩ đức cao vọng trọng trong Quốc T.ử Giám của Học Viện Linh Ương bắt đầu khai đàn giảng bài, quảng bá nền văn hóa của nước Nam Dực. Trong đó, lấy Hoàng thượng cùng Thái hậu dẫn đầu, hoàng tộc cùng quý tộc không có người nào vắng mặt.
Bầu trời buổi sớm trong xanh mát mẻ, tuyết đã ngừng rơi. Nhóm người của thái t.ử nước Đông Ly đã có mặt đầy đủ trong quảng trường của Học Viện Linh Ương. Mấy vị viện sĩ thay phiên giảng bài, biện luận, giải thích những câu nói hoặc sự tích ghi lại trong sách, miêng nói đến mức nở hoa, đám người nước Đông Ly ngu ngốc nghe được cũng không ngừng vỗ tay khen hay.
Hoàng thượng cao hứng cười nói: “Tốt, mấy vị viện sĩ hôm nay quả thật đã khiến Trẫm mở mang tầm mắt! Mẫu hậu thấy đúng không?”.
Thái hậu vui mừng nói : “Hoàng thượng nói rất đúng, mấy năm nay thiên hạ thái bình, nền văn hóa của nước Nam Dực ngày càng rạng rỡ, quả là học thuật phồn vinh.
Hoàng hậu ngồi một bên, thần sắc có chút bất ngờ nhưng vẫn cười nói: “Đây đều là nhờ Hoàng thượng biết cách trị quốc”.
Hoàng thượng liếc bà một cái, sắc mặt lạnh lùng. Nếu như không phải trường hợp này không thể thiếu Hoàng hậu, hắn sao lại để bà ta đến, chỉ nhìn thôi cũng đã cảm thấy chướng mắt.
“Bắc Nguyệt đâu?” Hoàng thượng quét mắt một vòng nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Hoàng Bắc Nguyệt.
Thái hậu nói: “Hoàng thượng, Anh Dạ cùng Bắc Nguyệt đều không đến.”
“A, Anh Dạ cũng không đến?” Hoàng thượng lúc này mới phát hiện ra.
Sắc mặt Hoàng hậu hơi khó chịu, nghiêng đầu hỏi Chiến Dã bên cạnh: “Chiến Dã, Anh Dạ đang ở đâu?”
Chiến Dã nói: “Hôm nay Cửu hoàng t.ử của nước Bắc Diệu trở về nước, chắc Anh Dạ đi tiễn hắn rồi.”
“Anh Dạ từ nhỏ cùng hắn lớn lên, đi đưa tiễn cũng là việc nên làm.” Thái hậu cười nói, chợt nghiêng đầu nhìn phía đối diện. Nhìn thấy nơi đó có chút náo động, Thái hậu cau mày hỏi: “Ở đó làm sao vậy?”
Chiến Dã đứng lên nhìn thoáng qua, khóe miệng lãnh khốc hơi mím lại: “Có người xông vào”.
“Thời điểm này mà còn có người dám xông vào?” Hoàng thượng hơi giận nói: “Chiến Dã, ngươi đi xuống xem một chút, đừng để cho bọn họ làm loạn.
“Vâng.” Chiến Dã khẽ gật đầu, đang định đi xuống, thế nhưng một tiếng hô to từ trong đám người náo loạn kia vang lên khiến hắn không khỏi dừng bước: “Hoàng thượng, thần thật sự oan uổng, thần không hạ độc hại c.h.ế.t Trưởng công chúa!”
Tiếng nói này quá lớn khiến mấy vị viện sĩ đang giảng bài cũng phải ngừng lại, sau một thoáng an tĩnh, mọi người trong sân bắt đầu rối rít bàn tán.
Một người mặc áo tù, tóc tai tán loạn bị thị vệ đè lại vẫn không ngừng hô to oan uổng.
“Là ai ở dưới đó gây rối ồn ào? Còn không mau dẫn đi!” giọng nói tràn đầy vẻ uy nghiêm của Thái hậu vừa vang lên, đám thị vệ cũng không dám chậm trễ nữa, mạnh mẽ lôi người kia đi xuống.
“Hoàng thượng! Thần Tiêu Viễn Trình không phục! Thần không hạ độc hại c.h.ế.t Trưởng công chúa, thần oan uổng!”.
“Dừng lại!” Hoàng thượng đột nhiên đứng lên, đi đến phía trước, chỉ vào người kia hỏi: “Ngươi nói cái gì? Buông hắn ra, để cho hắn trả lời!”.
Đám thị vệ không dám chậm trễ, lập tức buông tay ra, để nam nhân mặc áo tù kia quỳ trên mặt đất.
“Hoàng thượng, thần thật sự oan uổng, thần tuyệt đối không hạ độc hại c.h.ế.t trưởng công chúa Huệ Văn đâu…”
“Ngươi nói cái gì? Hoàng tỷ của ta không phải là bệnh c.h.ế.t sao?” Hoàng thượng dùng đôi tay run rẩy chỉ vào hắn, ngay cả tiếng nói cũng không bình thường.