Hoàng hậu vội vàng đi tới: “Hoàng thượng, người này điên rồi, sao ngài lại tin lời của hắn chứ?”.
“Cút ngay!” Hoàng thượng vung tay, không chút lưu tình đem Hoàng hậu hất sang một bên, sau đó chỉ vào Tiêu Viễn Trình nói: “Ngươi tiếp tục nói, biết cái gì thì nói hết ra!”.
“Hoàng thượng, hiện tại là thời điểm để tra khảo sao? Trước tiên đem người này giải đi, chờ lúc hồi cung rồi tra khảo cũng chưa muộn mà!”.
Vẫn là Thái hậu biết lấy đại cục làm trọng, ở đây có nhiều người như vậy, hơn nữa còn có thái t.ử và sứ thần nước Đông Ly, sự tình của Hoàng gia sao có thể lộ ra trước mắt bao nhiêu người như vậy?.
“Mẫu hậu, người không nghe thấy sao? Hoàng tỷ không phải bệnh c.h.ế.t, tỷ… tỷ bị…” Hoàng thượng đau lòng không thôi, nội tâm hoàn toàn phẫn nộ cùng khiếp sợ.
Thái t.ử nước Đông Ly lúc này cũng đã mang người đi tới. Vị thái t.ử này thoạt nhìn rất thật thà, ngũ quan cũng coi như đẹp mắt, không có cảm giác gian trá âm hiểm, so với vị Cổ đại nhân kia thì tốt hơn nhiều.
“Hoàng thượng Nam Dực, nếu các vị muốn xử lý gia sự, vậy chúng ta cũng sẽ không quấy rầy nữa. Ta có thể dẫn người đi dạo xung quanh Học Viện Linh Ương không? Học Viện Linh Ương của quý quốc làm ta rất là ngưỡng mộ đó.” thái t.ử nước Đông Ly nho nhã lễ độ nói.
“Đi thong thả.” Hoàng thượng quay đầu, kiềm nén tức giận nói.
Thái t.ử nước Đông Ly hành lễ một cái, sau đó liền mang người của mình đi tham quan Học Viện Linh Ương.
Hoàng thượng nhìn về phía Tiêu Viễn Trình nói: “Đem hắn mang lại đây, Trẫm muốn đích thân thẩm vấn!”.
“Hoàng thượng!”.
Hoàng thượng kiên quyết nói: “Mẫu hậu không cần nhiều lời, chuyện này Trẫm nhất định sẽ tra rõ ràng, tuyệt đối không để Hoàng tỷ c.h.ế.t oan!”
Thị vệ đem Tiêu Viễn Trình dẫn tới, Tiêu Viễn Trình quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu, nước mắt như mưa, đem chuyện tình “Trưởng công chúa qua đời là do uống một chén độc d.ư.ợ.c của Tuyết di nương” nói ra. Chuyện này lúc đầu hắn cũng không biết rõ lắm, nhưng ngày đó nói chuyện với Hoàng Bắc Nguyệt đã khiến hắn bắt đầu hoài nghi. Xem ra năm đó trưởng công chúa Huệ Văn không phải là bệnh c.h.ế.t mà là bị người khác hại c.h.ế.t.
Hôm nay Hí Thiên đi vào đại lao Đình Úy Tự nói cho hắn biết, tội danh độc hại Trưởng công chúa không ngờ đã bị đổ lên đầu hắn. Vốn hắn nghĩ mình chỉ bị giam giữ rồi c.h.é.m đầu sau, không chừng sau này Hoàng thượng bớt giận, nể mặt Tiêu gia thì có thể thả cho hắn một con đường sống.
Thế nhưng, nếu như tội danh mưu hại trưởng công chúa Huệ Văn này đổ lên đầu hắn, như vậy hắn chỉ có một kết quả duy nhất - ngũ mã phân thây. Hắn sao có thể không sợ được? Cực hình này tàn khốc bao nhiêu, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ làm hắn tay chân run rẩy.
“Hoàng thượng, Hoàng thượng, thật sự không phải là thần đâu, có cho thần mười lá gan đi chăng nữa thì thần cũng không dám mưu hại Trưởng công chúa”.
Hoàng thượng n.g.ự.c phập phồng liên tục, tức giận đến mức môi cũng run rẩy: “Tiện phụ kia đang ở đâu?”
Tiêu Viễn Trình dập đầu cầu xin tha thứ: “Hồi bẩm Hoàng thượng, tiện phụ kia đã bỏ trốn, muốn đem cái tội danh này đổ lên đầu thần!” .
“Kỵ binh đen nghe lệnh! Lập tức lùng sục khắp thành, bắt tiện phụ kia lại cho trẫm, bắt sống!”. Hoàng thượng phẫn nộ rống to. Một đám văn võ bá quan, hoàng thân quốc thích bị dọa hoảng sợ, vội vàng quỳ xuống hô to: “Hoàng thượng bớt giận”.
“Không cần lục soát, bà ta ở đây.” Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng từ phía sau đám người vang lên. Đám quý tộc vội vàng tránh qua một bên, lộ ra một con đường. Bắc Nguyệt quận chúa chậm rãi đi tới, trong tay kéo theo một bóng dáng khô gầy.
“Bắc Nguyệt quận chúa! Đúng là Bắc Nguyệt quận chúa!”.
“Người mà quận chúa đang kéo là ai? Trông thật khủng khiếp, ngươi xem khuôn mặt kia đi, thật quá đáng sợ mà!”
…
Đám quý tộc xôn xao nghị luận, mang theo ánh mắt kinh ngạc nhìn nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt kéo Tuyết di nương tới, đem thân thể đã bị Hủ Huyết Đan ăn mòn của bà ta ném xuống đất.
“Bắc Nguyệt?” Hoàng thượng kinh hoảng, vừa định đi xuống thì Hoàng Bắc Nguyệt đã lạnh lùng mở miệng trước: “Hoàng thượng, đây là di nương thứ hai của Tiêu phò mã, cũng là kẻ đã hạ độc trưởng công chúa Huệ Văn - mẫu thân của thần.”
Tiêu Viễn Trình quay đầu lại, nhìn thấy bộ dạng k.h.ủ.n.g b.ố của Tuyết di nương, hắn sợ đến mức ngã nhào xuống đất, mười phần uất ức nhìn bà ta.
“Ta…ta…” Tuyết di nương quỳ rạp trên mặt đất, không dám ngẩng đầu lên. Bị mọi ánh mắt tràn đầy cừu hận của hoàng tộc cùng quý tộc xung quanh nhìn chằm chằm, Tuyết di nương cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Hoàng thượng trừng mắt nhìn Tuyết di nương, không kềm được giận dữ : “Là ngươi gây nên sao? Tiện phụ to gan! Người đâu, phán t.ử hình, đem ả tiện phụ này băm thành nghìn mảnh cho trẫm!”.
“Hoàng thượng.” Hoàng Bắc Nguyệt trấn định mở miệng, giọng thanh lạnh, không hề có một tia bối rối.
Hoàng thượng nhìn về phía nàng: “Bắc Nguyệt, ngươi có điều gì muốn nói sao?”
Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt quét qua đám người quyền cao chức trọng đang ngồi trên khán đài, trên đó đều là những khuôn mặt quen thuộc, có Hoàng hậu, Thái hậu, Tiêu Dao Vương, Tĩnh An vương, Bình Bắc hầu,…
Cũng có những người nàng chưa bao giờ gặp, lúc này, bọn họ đều chăm chú nhìn nàng. Nàng không e dè nhìn thẳng về phía họ, ánh mắt kiên định lại mang theo ý dò xét!
“Chỉ một mình Tuyết di nương làm sao có can đảm mưu hại Trưởng công chúa, sau lưng nhất định là có người chỉ điểm”.
Lời nói vừa dứt, đám hoàng tộc trên khán đài liền rối rít đứng lên. Lời nói này của Bắc Nguyệt quận chúa rõ ràng là ý ám chỉ bọn hắn.
“Bắc Nguyệt quận chúa, cơm có thể ăn bậy, nhưng không thể nói bừa”. Tĩnh An vương khí thế uy nghiêm chậm rãi mở miệng, trong lời nói mang theo ý tứ cảnh cáo.
Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy nói: “Ta không phải chỉ mặt gọi tên Tĩnh An vương, sao ngài phải gấp gáp như vậy?”.
“Ngươi…”. Tĩnh An vương là người đa mưu túc trí, tâm cơ thâm trầm, ấy vậy mà cũng bị lời nói của nàng chọc giận, sắc mặt đỏ bừng lên. Trước mặt nhiều người mà nói vậy, chẳng phải là muốn đổ lỗi cho Phủ Tĩnh An Vương bọn họ sao.
Tĩnh An vương lập tức nháy mắt với Hoàng hậu - con gái hắn, muốn bà giải thích một chút, thế nhưng sắc mặt Hoàng hậu lúc này tái nhợt, sầu khổ lắc đầu, tỏ vẻ mình cũng không thể làm gì được.
Hoàng thượng căn bản sẽ không nghe lời bà. Hoàng Bắc Nguyệt là con gái của Trưởng công chúa, nha đầu kia chỉ cần nói một câu, cho dù Hoàng thượng có phế truất ngôi vị Hoàng hậu của bà thì cũng không có gì kỳ quái.
Tĩnh An vương không thể làm gì khác hơn ngoài việc tự mình đứng ra, quỳ trên mặt đất nói: “Xin Hoàng thượng minh xét, lão thần luôn trung thành và tận tụy với ngài, nào dám làm chuyện xấu sau lưng Bắc Nguyệt quận chúa chứ”.
Hoàng Bắc Nguyệt nhếch môi cười khẩy, nhìn phản ứng của đám người trong hoàng tộc này, quả thật không người nào giống người nào cả.
Giọng nói của Hoàng thượng cũng trở nên lạnh lẽo, chỉ cần là việc liên quan đến trưởng công chúa Huệ Văn , Hoàng thượng sẽ không hề nương tay.
“Tĩnh An vương yên tâm, người trong sạch thì vẫn sẽ trong sạch, Trẫm sẽ không để bất cứ người nào bị oan uổng.”
Tĩnh An vương đứng lên, xoa xoa mồ hôi trên trán, hung hăng trừng mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt. Nha đầu thối nhà ngươi, phần “ân tình” này, ngày sau ta sẽ chậm rãi tính sổ với ngươi!