Hoàng thượng nói: “Truyền Cảnh Trung đến, Trẫm muốn nghiêm hình tra hỏi tiện phụ này ngay tại đây!”.
Tuyết di nương cả người run rẩy, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, bộ dáng dù có c.h.ế.t cũng không khuất phục.
Lúc này ngươi cũng có chút cốt khí đấy, nhưng không biết ngươi chống cự được bao lâu.
“Hoàng thượng, ngài không cần làm phiền Cảnh Trung đại nhân, thần cũng có thể thẩm vấn, hơn nữa nhất định có thể làm cho ả nói ra sự thật!” Hoàng Bắc Nguyệt liếc nhìn Tuyết di nương, tự tin nói.
Hoàng thượng không dám tin nhìn nàng. Thái hậu cũng ngạc nhiên nói: “Bắc Nguyệt, ngươi tuổi còn nhỏ, hay là cứ giao cho Cảnh Trung đi.”
“Hoàng tổ mẫu, với thủ đoạn của Cảnh Trung sợ rằng cũng không tra ra được gì, xin cứ giao cho thần đi.” Hoàng Bắc Nguyệt quỳ một chân xuống đất, thành khẩn thỉnh cầu.
Trong lúc Thái hậu còn do dự, Hoàng thượng đã gật đầu nói: “Được, ngươi hãy nhanh làm ả khai ra đi!”
“Vâng!” Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, đi tới trước mặt Tuyết di nương. Nàng ngồi xổm xuống, ghé sát vào tai Tuyết di nương nói: “Tuyết di nương, người quan trọng nhất đối với ngươi là Tiêu Vận cùng Tiêu Trọng Lỗi đúng không?”.
Tuyết di nương ngẩng khuôn mặt gần như bị thối rữa lên, run run hỏi: “Ngươi…ngươi muốn làm gì?”
“Ngươi cũng biết ta ngoan độc bao nhiêu mà, hơn nữa, ta cũng không sợ để người khác biết Hoàng Bắc Nguyệt ta là một người tâm ngoan thủ lạt đâu! Năm đó ngươi hại mẫu thân ta, khiến ta trở thành cô nhi, hôm nay ta tìm ngươi để trả nợ, như vậy cũng không hề quá đáng chút nào!”.
Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhếch lên. Nàng liếc bà ta một cái, sau đó ngẩng đầu nhìn về một phía nói: “Mang ra đây!”
Quý tộc bên kia cùng nhìn về phía sau, sau đó đồng loạt tách ra một con đường.
Một nha hoàn xinh xắn đáng yêu ôm một con hổ con khả ái đi tới, phía sau nàng là mấy tên tùy tùng đang chia ra áp giải hai người khác.
Theo sau đám tùy tùng là mấy người thân thể to lớn, bọn họ vác một cái nồi lớn đi tới, dựng một đống củi ngay giữa sân rồi đặt cái nồi lên trên.
Đông Lăng cười cười đem Tiểu hổ giao cho Hoàng Bắc Nguyệt, sau đó xoay người nhìn hai người đang bị trói c.h.ặ.t kia.
“Nhị tiểu thư, Nhị thiếu gia, xem ra hôm nay các ngươi phải chịu chút đau khổ rồi!”
Hai kẻ đang bị trói c.h.ặ.t kia là Tiêu Vận và Tiêu Trọng Lỗi. Sắc mặt bọn họ tái nhợt, đầy vẻ kinh hoảng, vừa nhìn thấy Tuyết di nương, hai người họ liền khóc ầm lên.
“Đừng khóc, còn chưa bắt đầu hành hình mà!”. Đông Lăng cười nói, ra lệnh đám tùy tùng châm lửa, nấu một nồi nước sôi.
“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi muốn làm gì?” Tuyết di nương nhìn hai đứa con của mình, rốt cục không nhịn nổi nữa.
Hoàng Bắc Nguyệt ôm Tiểu Hổ, khẽ vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, hai tròng mắt trong suốt lộ ra vẻ thánh thiện: “Tuyết di, trong “Hiếu Kinh” có một điển cố được gọi là cắt thịt cho mẹ, ngươi đã nghe nói qua chưa?”.
Tuyết di nương chợt trở nên kinh hoảng: “Ngươi…ngươi…”
“Ta biết Nhị tỷ và Nhị ca hiếu thuận nhất với Tuyết di, cho nên ta muốn giúp bọn họ có một cái danh “hiếu t.ử”.
Đông Lăng tiếp lời: “Lát nữa đem y phục của Nhị tiểu thư và Nhị thiếu gia cởi ra, mang lưới quấn c.h.ặ.t họ lại, để da thịt của bọn họ lòi ra khỏi mắt lưới. Sau đó dùng vỏ sò cắt xuống chín trăm chín mươi tám khối thịt, bỏ vào nước sôi luộc chín hiếu kính cho Tuyết di nương”.
Hoàng tộc quý tộc ngồi trên khán đài vừa nghe được lời này, sắc mặt liền lộ ra vẻ ghê tởm, có người còn trực tiếp chạy trốn mất dạng. Cắt thịt con ruột của mình rồi bắt mình phải ăn, cực hình này quả thật quá kinh khủng rồi!
Ngay cả Hoàng thượng cũng lộ ra vài phần ngoài ý muốn cùng khiếp sợ, Hoàng hậu thấy vậy cũng mềm lòng, vội vàng nói: “Hoàng thượng, Bắc Nguyệt quận chúa sử dụng cực hình tàn khốc như vậy trước mặt bao nhiêu người, việc này nếu truyền ra ngoài e rằng sẽ gây bất lợi đối với quyền uy của Hoàng thượng!”.
Sắc mặt Hoàng thượng âm trầm, cũng không phản bác lại Hoàng hậu. Thế nhưng vừa nghĩ tới việc Hoàng tỷ của mình bị ả tiện phụ này hạ độc c.h.ế.t, hắn cảm thấy việc sử dụng hình phạt nghiêm khắc cũng không có gì quá đáng.
“Bắc Nguyệt tự có tính toán của mình, bất cứ người nào cũng không được phép cản trở!” Hoàng thượng trầm giọng nói.
Hoàng hậu nghe vậy, dù đau lòng nhưng cũng không ra mặt nữa.
Chiến Dã chậm rãi đi tới phía trước, từ trên cao nhìn Hoàng Bắc Nguyệt. Lúc này, hắn cảm thấy nàng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Giống như cảm nhận được ánh mắt của hắn, Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu lên, đôi con ngươi trong suốt như có ánh sáng long lanh, khiến cho người ta cảm thấy đau lòng.
Hai ánh mắt chỉ giao nhau trong chốc lát, Hoàng Bắc Nguyệt đã quay đầu đi, lạnh lùng nói: “Đông Lăng, không cần nói nhảm nữa, hành hình đi”.
“Vâng.” Đông Lăng đáp một tiếng, phất phất tay với đám tùy tùng: “Nhị tiểu thư da thịt mềm mại hơn, vậy bắt đầu từ Nhị tiểu thư trước đi”.
Đám tùy tùng nhanh ch.óng đi qua, cũng không quản người trước mắt chính là Nhị tiểu thư ngày xưa uy phong nhất trong phủ Trưởng công chúa. Bây giờ Tiêu Viễn Trình đã sắp bị c.h.é.m đầu, Tuyết di nương kia lại càng không cần phải nói! Nghe nói lão gia t.ử của Tiêu phủ là Tiêu Khải Nguyên cũng không quan tâm tới hai mẹ con này, còn hạ lệnh g.i.ế.c họ, vậy không cần cố kỵ điều gì nữa.
Đám người bắt đầu động thủ cởi bỏ y phục của Tiêu Vận. Tiêu Vận bị trói bằng sợi dây làm từ gân trâu, càng giãy giụa thì thít c.h.ặ.t. Hơn nữa Hoàng Bắc Nguyệt cũng đã động tay chân vào sợi dây, khiến cho ả không thể vận dụng nguyên khí.
“Nương! Nương! Cứu con với, nương! Con không muốn, buông ra, buông ra!”. Tiêu Vận điên cuồng gào thét, tiếng nói vang vọng khắp quảng trường, mang theo nỗi sợ hãi tột cùng.
“Tỷ tỷ!” Tiêu Trọng Lỗi xoay người, quỳ xuống trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt: “Tam muội, chúng ta đều có chung dòng m.á.u, đây là huynh đệ tương tàn đấy”.
Hắn biết bây giờ không ai giúp được bọn hắn, muốn cầu thì chỉ có thể cầu phế vật mà ngày xưa bọn họ luôn xem thường này thôi!
Hoàng Bắc Nguyệt miễn cưỡng nhìn hắn một cái, nói: “Thay vì cầu xin ta, không bằng ngươi cầu xin mẫu thân của ngươi đi, nàng chỉ cần nói một câu là có thể cứu được Nhị tỷ của ngươi rồi”.
Tiêu Trọng Lỗi đi tới, quỳ xuống trước mặt Tuyết di nương: “Nương, người hãy nói đi, chẳng lẽ người nhẫn tâm nhìn tỷ tỷ bị bọn họ nấu sống hay sao?”.
Tuyết di nương lệ rơi đầy mặt, thần sắc sợ hãi nhìn thoáng qua khán đài, rốt cục vẫn không dám mở miệng.
Hoàng Bắc Nguyệt vô cùng nhạy cảm, hành động nhỏ này của bà ta không thoát khỏi mắt nàng. Hai mắt khẽ nhíu lại, xem ra vẫn còn chưa đủ tàn nhẫn.
“Nhị tỷ, ngươi cũng đừng trách ta, ngay cả mẫu thân ruột thịt của ngươi cũng không cứu ngươi, ngươi còn mong ta sẽ nương tay sao?” Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt nói.
Thân thể Tuyết di nương run lên, đột nhiên khóc lớn nhào về phía Tiêu Vận.
Thân thể bị tàn phá kia không biết lấy khí lực từ đâu, thoáng cái đã đẩy ngã hết đám gia đinh xung quanh, ôm con gái của mình vào n.g.ự.c.
Thần sắc Hoàng Bắc Nguyệt trầm xuống, lạnh giọng quát: “Kéo ả ra!”.
Đám tùy tùng lập tức tiến lên, hai nữ nhân không có năng lực phản kháng làm sao có thể chống lại đám người to lớn thô kệch kia, thoắt cái đã bị tách ra.
“Vận nhi! Vận nhi!” Tuyết di nương vùng vẫy mấy lần nhưng không thể tới gần con gái mình. Mắt thấy Tiêu Vận sắp bị cắt thịt, nàng đột nhiên giãy thoát khỏi đám người, xoay người chạy về khán đài.
Mọi người cho rằng nàng muốn chạy đến chỗ Tiêu Viễn Trình, cầu hắn cứu giúp. Nhìn bộ dáng điên khùng cộng với khuôn mặt k.h.ủ.n.g b.ố của nàng, đám quý tộc trên khán đài đều vội vàng lui về phía sau.