Tuyết di nương cứ chạy được một bước thì ngã một cái, đến lúc không còn sức lực đứng lên nữa, nàng ta mới nằm dài trên mặt đất, giơ cánh tay khô gầy gần như chỉ còn xương lên, hô to một tiếng.
“Thái hậu! Xin Thái hậu khai ân!”
Tiếng nói thê lương vang vọng dưới bầu trời tĩnh lặng của Linh Uơng học viện.
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng trầm xuống, ngẩng đầu lên nhìn Thái hậu trên đài. Bóng người già nua kia chợt lui về phía sau một bước, từ từ ngồi lên ghế.
Tròng mắt đen láy thất thần, nàng thấy thân thể không còn chút khí lực, hai tay buông thõng, ngay cả Tiểu Hổ đang ôm trong n.g.ự.c cũng bị rơi xuống đất. Nó phát ra một tiếng “hức hức” tràn ngập ấm ức, sau đó lại bò dậy, chạy tới cọ cọ chân nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt không còn cảm giác được gì nữa. Trong n.g.ự.c nàng là một mảnh trống rỗng, bên tai như vang vọng câu nói trước khi c.h.ế.t của trưởng công chúa Huệ Văn . “Rời xa chốn thị phi, đừng dấn thân vào nhà Đế Vương…”.
Tuyết di nương té ngã nhưng vẫn ráng bò dậy, tiếp tục chạy tới chỗ Thái hậu, bộ dáng điên cuồng kia khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Đám thị vệ bị bà ta hù dọa, ngây ngẩn cả người. Tiêu Dao vương ở phía trên thấy vậy liền quát một tiếng: “Sợ cái gì? Người phụ nữ này điên rồi, các ngươi còn không mau lôi ả xuống đ.á.n.h c.h.ế.t, muốn để ả đả thương Thái hậu sao?”.
Đám thị vệ lúc này mới phản ứng lại, một đám rối rít xông lên, ngăn cản Tuyết di nương.
Tuyết di nương điên cuồng hô to: “Thái hậu, Thái hậu, người thật sự thấy c.h.ế.t không cứu sao…”
Lời còn chưa nói hết, thanh trường kích của một tên thị vệ đã nặng nề đập xuống đầu Tuyết di nương. Máu tươi từ trên trán Tuyết di nương chảy xuống, nàng từ từ ngẩng khuôn mặt ghê rợn lên, con mắt đáng sợ nhìn chằm chằm Thái hậu trên khán đài.
“Ô…ô…” Trong cổ họng phát ra tiếng kêu mơ hồ, thân thể Tuyết di nương từ từ ngã xuống, nằm dài trên nền đất lạnh như băng.
“Thỏ khôn c.h.ế.t…g.i.ế.c ch.ó săn, chim mất mạng…cất cung tên…. nếu mệnh của ta là vậy, tại sao không cho ta…” Sau khi nói xong, trong hốc mắt Tuyết di nương chảy ra m.á.u, đầu ngẹo sang một bên, rốt cục cũng tắt thở.
Tiêu Vận cùng Tiêu Trọng Lỗi đồng thanh khóc lớn, Tiêu Viễn Trình cũng liên tục dập đầu trên sàn nhà, vừa dập vừa khóc.
Một trận gió lạnh bỗng nhiên thổi qua quảng trường trống trải, bốn phía yên tĩnh không tiếng động. Đám người Hoàng tộc cùng quý tộc đều trầm mặc nhìn Bắc Nguyệt quận chúa, không ai dám nói một câu.
Tay chân Hoàng thượng lạnh như băng, người dựa vào thạch lan của khán đài. Hắn cúi đầu, không ai thấy sắc mặt hắn lúc này. Một lát sau, Hoàng thượng mới mở miệng: “Chiến Dã.”
“Phụ hoàng.” Chiến Dã đi lên phía trước, lo lắng nhìn Hoàng thượng. Mặc dù không nói rõ, nhưng chân tướng này quả thật khiến hắn vô cùng chấn động.
Hoàng thượng hít sâu một hơi, sau đó nói: “Buổi giảng bài hôm nay kết thúc ở đây, ngươi bảo mọi người trở về đi”.
“Vâng.” Chiến Dã gật đầu một cái, đi tới hạ lệnh cho thống lĩnh của Kỵ binh đen. Thống lĩnh kia lập tức mang theo người của mình, đem những người không có phận sự trong quảng trường đuổi ra ngoài.
Người vẫn chưa đi hết, Hoàng Bắc Nguyệt đã chậm rãi bước từ trung tâm quảng trường tới. Bóng người gầy gò đi trên khoảng đất trống càng lộ rõ vẻ cô đơn.
“Tại sao?” Vừa đi, âm thanh thanh lạnh như băng tuyết vang lên. Ánh mắt nàng nhìn thẳng về phía Văn Đức Thái hậu trên khán đài: “Hoàng tổ mẫu, cho ta biết lý do”.
Thái hậu ngồi trên ghế, cả người như già đi mấy chục tuổi. Đôi mắt bà nhắm c.h.ặ.t, khóe môi run rẩy mấy cái, nhưng rốt cục vẫn không nói gì.
Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy: “Chim mất mạng….cất cung tên, đó là con gái ruột thịt của người đấy.”
“Nguyệt nhi, có một số việc…” Tiêu Dao vương từ khán đài đi xuống, đau lòng nhìn bộ dạng của Hoàng Bắc Nguyệt.
“Không cần giải thích!” Hoàng Bắc Nguyệt quát lạnh một tiếng, tiếng nói khàn khàn ẩn chứa chút nghẹn ngào: “Hổ dữ không ăn thịt con, Hoàng tổ mẫu, đến hổ dữ còn không ăn thịt con nó, người có biết hay không!!!”.
Đám quý tộc rối rít quay đầu lại, hiếu kỳ muốn biết rốt cục đã phát sinh chuyện gì, nhưng bọn họ lại bị Kỵ binh đen nghiêm nghị xua đi.
Hoàng thượng chán nản xoay người, vô lực hỏi: “Mẫu hậu, tại sao lại như vậy?” Lời vừa ra khỏi miệng, hốc mắt của hắn đã ươn ướt, hắn là vua của một nước, nhưng bây giờ, ai quản chuyện này chứ.
Thái hậu vẫn như cũ không nói lời nào, chỉ có Tô ma ma mở miệng lên tiếng: “Hoàng thượng, ngài phải hiểu nỗi khổ tâm của Thái hậu, tất cả những gì Thái hậu làm đều là vì nước Nam Dực chúng ta.”
“Nước Nam Dực? Vì nước Nam Dực nên Mẫu hậu phải tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t Hoàng tỷ sao? Hoàng tỷ đã làm gì sai?”.
“Sai lầm của nó? Sai lầm của nó chính là vì quá tốt.” Thái hậu rốt cục cũng mở miệng nói chuyện, tiếng nói run rẩy, hai hàng nước mắt theo gò má già nua chảy xuống: “Nó quá tốt, tốt tới mức khiến ông trời cũng phải ghen tỵ”.
Hoàng thượng kinh ngạc không hiểu, lời này là có ý gì? Chỉ vì Hoàng tỷ quá tốt nên mẫu hậu mới đoạt đi tính mạng của Hoàng tỷ sao?
Thái hậu nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt, loại ánh mắt vừa đau khổ lại vừa thương tiếc kia càng khiến người khác cảm thấy khó chịu.
Hoàng Bắc Nguyệt từ từ nói: “Thái hậu, người có biết trước khi c.h.ế.t, mẫu thân đau khổ đến mức nào không? Người cũng đủ độc ác, ngay cả việc để bà nhìn nữ nhi của mình một lần cuối cũng không cho, cứ như vậy hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t”. Nàng đổi cách xưng hô với Thái hậu, từ “Hoàng tổ mẫu” thành hai chữ “Thái hậu”.
“Người có biết, sau khi bà qua đời, nữ nhi duy nhất của bà sống thế nào hay không? Ta không cần biết lý do, cũng không cần biết vì cái “đại nhân đại nghĩa” gì cả, ta chỉ biết chính người đã g.i.ế.c c.h.ế.t bà.”
Hoàng Bắc Nguyệt chợt tăng nhanh bước chân, sắc mặt nàng lạnh buốt, cả người khí chất quỷ dị đi về phía Thái hậu trên khán đài.
“Nguyệt nhi, ngươi bình tĩnh một chút!” Tiêu Dao vương cách nàng gần nhất lập tức tiến lên ngăn trở.
Tay Hoàng Bắc Nguyệt nặng nề vung lên, Tiêu Dao Vương chẳng qua chỉ là một Luyện d.ư.ợ.c sư, ngay lập tức bị hất bay ra ngoài, phun ra một ngụm m.á.u.
Trông thấy hành động đó của nàng, Hoàng thượng cũng không kịp phản ứng, chỉ có Hoàng hậu tỉnh táo, lập tức đỡ Thái hậu dậy, vội vàng nói: “Mẫu hậu, Bắc Nguyệt Quận chúa có chút bất thường, người mau rời khỏi đây trước đi.”
Thái hậu không rời đi, lẳng lặng đứng trên khán đài nhìn Hoàng Bắc Nguyệt từ từ tiến đến, nói: “Bắc Nguyệt, ngươi không muốn nghe Hoàng tổ mẫu giải thích sao?”.
“Không cần, ta chỉ cần biết kết quả này là đủ rồi! Bất kể lý do là gì, ta cũng không bao giờ tha thứ cho người!”
Thị vệ chạy tới ngăn trở tất cả đều bị nàng dùng song quyền đ.á.n.h bay, những người kia trước mặt nàng căn bản không chịu nổi một kích.
Sắc mặt Thái hậu buồn bã, lùi lại mấy bước.
“Bắc Nguyệt Quận chúa!”. Chiến Dã nhanh ch.óng lao tới, đ.á.n.h ra một chưởng ngăn trở quyền phong bén nhọn của nàng. Trong mắt lóe sắc lạnh, quyền thứ hai của Hoàng Bắc Nguyệt lập tức đ.á.n.h tới n.g.ự.c Chiến Dã: “Đừng hòng ngăn cản ta!”
“Ngươi muốn mang tội danh đại nghịch bất đạo sao?” Chiến Dã ngăn được một quyền kia, khớp tay đau đớn. Trong lòng hắn âm thầm kinh ngạc, rốt cục nàng có bao nhiêu sức mạnh, sao có thể lợi hại như vậy.
“Đại nghịch bất đạo?” Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy: “Tội danh hạ độc hại c.h.ế.t con gái ruột thịt của mình chẳng phải còn nghiêm trọng hơn sao?”.
Quyền chưởng của hai người lần lượt giao phong, cận thân chiến đấu. Vừa nói chuyện, vừa giao thủ với nhau cả mấy chục chiêu. Hoàng Bắc Nguyệt cường hãn không sợ c.h.ế.t, sử dụng đủ các chiêu thức khiến Chiến Dã nhanh ch.óng lâm vào thế hạ phong.