“Nghe nói Nước Nam Dực xuất hiện một vị cửu tinh Triệu hoán sư thực lực cùng Thái t.ử Chiến Dã không phân cao thấp, Triệu hoán thú là một trong Ngũ Linh Băng Linh Huyễn Điểu, cao thủ như vậy ta cũng muốn gặp thử xem.”.
Vừa nhắc tới vị tóc đỏ Triệu hoán sư kia, Vũ Văn Địch liền nhịn không được mà hừ lạnh một tiếng: “ Không biết Nước Nam Dực là vận cứt ch.ó gì mà liên tục xuất hiện cửu tinh Triệu hoán sư!”
Trước là Thái t.ử Chiến Dã, hiện tại thêm một vị thần bí tóc đỏ ma nữ!
Hơn nữa hai người đều có siêu cấp Linh thú thuộc Ngũ Linh. Hai đầu xuất hiện tại Nước Nam Dực, thực lực như vậy không khỏi quá phô trương sao!
“Địch, thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, ngươi quên rồi sao?”. Phong Liên Dực hơi lắc đầu, bình thường ở bên ngoài giả trang thành hình tượng bốc đồng đã quen, hiện giờ tính cách thật của Vũ Văn Địch cũng có chút nóng nảy rồi.
Vũ Văn Địch cười, nói “Điện hạ nói rất đúng, cửu tinh Triệu hoán sư có lợi hại hơn nữa thì trước mặt Tu La Thành cũng không là gì”.
Phong Liên Dực chỉ cười không nói, trong con ngươi nổi lên ánh tím nhạt: “Lần cung yến này chính là vì lôi kéo vị cửu tinh Triệu hoán sư kia”.
Vũ Văn Địch nói: “Một vị thần bí Triệu hoán sư lai lịch không rõ ràng, điện hạ, nếu không thuộc hạ đi điều tra một chút xem sao?”.
“Không cần, thuận theo tự nhiên đi, chúng ta chỉ cần yên lặng quan sát là được rồi.”
Buổi tối, Hoàng Bắc Nguyệt ở trong phòng nghiên cứu những thảo d.ư.ợ.c mới mua lúc chiều.
Trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, ngoài chức nghiệp Triệu hoán sư khiến người người hâm mộ, còn có một loại chức nghiệp càng thêm thần thánh, đó chính là Luyện d.ư.ợ.c sư cùng Luyện khí sư!
Nói như vậy, có thể hiểu được chế t.h.u.ố.c cùng luyện khí thì phải là thiên tài hiếm thấy, trừ bỏ huyết thống truyền thừa, quan trọng chính là tài liệu!
Tại các quốc gia, nắm giữ nguồn tài liệu đều là các thế lực lớn, gia tộc lớn, bởi vậy nếu một người không có bối cảnh muốn trở thành luyện d.ư.ợ.c sư rất khó, trừ phi có được kỳ ngộ. Cũng vì vậy, chế t.h.u.ố.c cùng luyện khí đã trở thành “ kỹ năng chỉ dành cho quý tộc ”.
Lúc nãy tại chợ Bố Cát Nhĩ, nàng mua một bao d.ư.ợ.c liệu cấp thấp cũng đã tốn hết mấy ngàn kim tệ, quả thực là đắt đỏ. Không có tiền thật sự là muốn tu luyện cũng không được.
Để nâng cao thực lực của mình, việc trở thành Luyện d.ư.ợ.c sư đối với nàng rất trọng yếu. Nàng hiện tại không thể ngưng tụ được nguyên khí, thân thể lại quá yếu đuối nên nhất định phải điều dưỡng cho t.ử tế, bằng không hết thảy đều như nói suông.
Đêm nay ánh trăng đặc biệt sáng sủa, Hoàng Bắc Nguyệt ngồi cạnh cửa sổ, thử hấp thụ một tia nguyên khí vào vào thân thể, sau đó chậm rãi truyền vào trong hắc ngọc.
Tia nguyên khí nhỏ bé chậm rãi truyền vào hắc ngọc. Thông qua nguyên khí, nàng cũng cảm nhận được một chút về không gian bên trong. Hắc ngọc bề ngoài tuy nhỏ nhưng không gian bên trong lại vô cùng rộng lớn, chỉ có điều xung quanh lại đen như mực, cái gì cũng không thấy.
Nguyên khí không thể ở trong thân thể ngưng tụ, vậy nên tất cả đều chảy vào bên trong hắc ngọc, nhanh ch.óng biến mất.
Ta không tin!!!!
Hoàng Bắc Nguyệt tức giận vỗ mạnh lên bàn, cái quái gì vậy, rốt cuộc là vì sao mà nàng lại không thể ngưng tụ nguyên khí? Thân thể rõ ràng đều ổn, cho dù suy yếu cũng không đến mức đem nguyên khí đều hút đi chứ!
Chờ đã, bị hút đi?! Trong đầu bỗng nhiên lóe lên một tia sáng, nàng lập tức thử hấp thu một tia nguyên khí, sau đó để nguyên khí chậm rãi chìm vào trong thân thể.
Chậm rãi, chậm rãi……
Nguyên khí theo kinh mạch lưu chuyển chậm rãi bị một lực lượng nào đó hút đi, không phải tiêu tan mà là bị hút đi!
Nàng vừa mừng vừa sợ, sự phát hiện tình cờ này đã đem toàn bộ nghi vấn mấy năm nay hoàn toàn xóa bỏ.
Hóa ra nàng không phải không thể ngưng tụ nguyên khí!
“ Ha ha ha, nhiều năm như vậy, rốt cục ngươi cũng phát hiện ra bí mật này”. Một giọng nói quỷ dị bỗng nhiên vang lên.
Trong đêm khuya yên tĩnh, tiếng nói quỷ dị vang lên bên tai, đừng nói người bình thường, ngay cả thần tiên cũng bị dọa mà lên cơn đau tim mất. Hoàng Bắc Nguyệt đứng bật dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn xung quanh: “Ai!”
Rõ ràng là không có ai, nàng không hề cảm giác được khí tức của người nào! Vậy tiếng nói đó…
“Không cần tìm, ngươi không nhìn thấy ta đâu.”
“Ngươi đến cùng là ai ?”
Nàng rất không thích loại cảm giác bị dòm ngó này. Người đó có thể quan sát nàng, biết hết mọi thứ về nàng mà nàng lại không biết gì về đối phương cả.
“Ngươi có thể gọi ta là Yểm.”
“Lão nương không hỏi tên của ngươi! ra đây cho ta!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng quát lên, cả người sát khí tăng vọt!
Yểm dường như ngẩn ra một chút sau đó chậm rãi nói: “Ta nếu có thể ra được thì tốt rồi. ”
Con ngươi thanh lãnh của nàng hơi nheo lại: “Ngươi có ý tứ gì ?”
“Ngươi nhắm mắt lại, ta sẽ để ngươi nhìn thấy ta.”
Hoàng Bắc Nguyệt nhắm mắt lại, nàng không hề có chút lo lắng sợ hãi. Cho dù mất đi thị giác thì các giác quan khác của nàng cũng rất nhạy bén.
Vừa nhắm mắt lại, bỗng nhiên thân thể khuỵu xuống, nàng lập tức mở mắt ra!
Một nơi cô độc, ánh sáng nhợt nhạt chiếu lên khoảng không hắc ám vô tận.
Chân của nàng dẫm lên một vũng nước. Nước chậm rãi lưu động về phía trước, phát ra tiếng róc rách.
Nàng nhìn chung quanh, trong lòng hoàn toàn không có sợ hãi mà vô cùng hiếu kỳ.
Tên Yểm đó nói để nàng thấy hắn, là ở đây sao?
Nàng theo dòng nước chậm rãi đi về phía trước, đã một phút trôi qua mà ánh đèn kia vẫn mãi ở phía xa, giống như vĩnh viễn không cách nào tới gần được.
Không biết qua bao lâu, cuối đã xuất hiện một nhà lao cực kì rộng lớn cùng trước mặt nàng. 49 cây cột đồng dựng đứng ở phía trước, mỗi một cái đều to đến mức phải cần bốn năm người mới ôm hết được. Phía trên trụ đồng có vô số bùa chú kì quái được dùng một loại mực màu vàng sậm vẽ lên.
Xung quanh nó nguyên khí lưu động chầm chậm, bùa chú theo đó hiện ra ánh sáng ch.ói mắt.
Nàng ngẩng đầu lên nhưng vẫn không thấy được điểm cuối của trụ đồng, như thể nó kéo dài đến tận một thế giới khác vậy.
Không gian vừa rộng lại vừa tối đen như vậy, e rằng trên đại lục cũng thấy không nhiều.
Hoàng Bắc Nguyệt đi lên phía trước, nàng vừa đặt tay lên trụ đồng thì ánh sáng ch.ói mắt hiện lên, nhanh ch.óng tạo thành một cỗ lực lượng lớn đẩy tay nàng ra.
Cùng lúc đó, một đôi mắt lớn đục ngầu xuất hiện sau trụ đồng, quỷ dị quan sát nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu lên, bóng dáng bé nhỏ không chút nào sợ hãi đứng thẳng tắp, khuôn mặt thanh lệ vẫn giữ vẻ bình tĩnh hờ hững, ánh mắt cũng bắt đầu đ.á.n.h giá con mắt to lớn kia.
“Ngươi là thứ quỷ gì?” giọng nói kiêu ngạo cuồng vọng vang lên.
Con mắt thật to khẽ híp lại, sau đó một mặt thú màu đỏ chậm rãi xuất hiện trước mặt nàng. Hắn từ tốn tiến lên, đến gần 49 cậy cột trụ mới dừng lại.
“Ta chính là Yểm.”
“Lão nương biết ngươi tên là Yểm rồi, ta muốn hỏi ngươi là con gì?”
Yểm lộ vẻ kinh ngạc. Thiếu nữ nhân loại này thấy hắn lại không hề sợ hãi, hơn nữa còn dùng giọng điệu như thế nói chuyện với hắn.
“Ha ha, không hổ là hậu nhân của người kia.” Yểm ý vị thâm trầm cười rộ lên, trong tiếng cười mang theo sự thù hận khắc cốt ghi tâm.
Hoàng Bắc Nguyệt khoanh tay hừ lạnh một tiếng: “Ít nói nhảm một chút, nếu ngươi không nói thì ta đi!”.
“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi lẽ nào đối với ta một chút sợ hãi cũng không có sao?” Lòng tự ái của hắn thật sự đã bị nét hờ hững trên mặt của Hoàng Bắc Nguyệt làm tổn thương rồi.
“Nực cười, ngươi chỉ là một con thú mà thôi. Ở trong mắt ta, không có con thú nào mà ta không thần phục được cả.”
Yểm buồn bực hừ một tiếng, nằm trên hắc thủy lăn qua lộn lại nói: “Vậy ngươi không muốn biết bây giờ ngươi đang ở đâu sao?”.
“Điều ta muốn biết tự nhiên ta sẽ biết, lão quái vật ngươi đừng có bày đặt giả vờ thần bí trước mặt ta.”
Nàng kiếp trước ngay cả tàu chiến cũng đã lái qua, lão quái vật này trước mặt nàng còn dám tính toán với nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt khoanh tay quay đầu bước đi, Yểm nhìn theo bóng lưng của nàng, thấp giọng rít gào: “Hoàng Bắc Nguyệt, nơi này là Hắc Thủy Cấm Lao, ngươi không đi ra được đâu!”.