“Là địa ngục thì ta cũng sẽ đập ra một cái lỗ hổng để đi ra ngoài!”
Vừa nói xong trong lòng nàng cũng bắt đầu triệu hoán Băng Linh Huyễn Điểu.
Yểm thấy vậy liền phá lên cười: “Đập ra một cái lỗ sao? Hoàng Bắc Nguyệt, đây là trong thân thể của ngươi đó!”
Hoàng Bắc Nguyệt bỗng nhiên quay đầu: “Ngươi nói cái gì ?”
Thấy vẻ mặt bình tĩnh của nàng rốt cục cũng bị phá vỡ, Yểm vô cùng cao hứng, cười khằng khặc: “Ta đã bị phong ấn trong thân thể ngươi mười hai năm! Ngươi luôn thắc mắc tại sao mình không ngưng tụ được nguyên khí phải không? Đó là vì tất cả nguyên khí mà ngươi ngưng tụ ra đều sẽ bị hấp thu để bổ sung cho bùa chú cầm cố tòa Hắc Thủy Cấm Lao này!”
Giọng nói gầm thét làm cho hắc thủy xung quanh bắt đầu nổi sóng, bọt khí ùng ục giống như nước bị nấu sôi lên vậy. Trong không gian hắc ám yên tĩnh, gió đột nhiên nổi lên, thổi tóc Hoàng Bắc Nguyệt bay phần phật. Tuy vậy, ngọn đèn dầu vẫn tỏa ra ánh sáng nhợt nhạt, hoàn toàn không bị cuồng phong xung ảnh hưởng tới.
“Ha ha ha, ha ha ha…” Tiếng cười cuồng vọng vang khắp không gian hắc ám.
Hoàng Bắc Nguyệt trước mắt tối đen. Khi nàng mở mắt ra đã thấy mình xuất hiện trong gian phòng ở Lưu Vân Các. Trên trán ướt đẫm mồ hôi, sắc mặt vốn tái nhợt lúc này đã hoàn toàn trắng bệch.
“Yểm, ra đây cho ta!” Nàng giận dữ quát lên.
Tam tiểu thư, Tuyết phu nhân đến thăm ngài đây.”. Bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa, Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu lên thì thấy mấy nha hoàn cầm đèn l.ồ.ng dẫn theo Tuyết di nương từ cửa viện đi vào.
Thọ yến kết thúc, đám người Tiêu gia cũng đã trở về. Nàng chỉ cần nghe tiếng tranh cãi ầm ĩ bên ngoài là biết.
Tuyết di nương này nửa đêm nửa hôm lại tới không biết muốn làm gì đâ ? Hoàng Bắc Nguyệt từ từ ổn định lại hơi thở, lau mồ hôi trên trán rồi mới đứng lên mở cửa. Tuyết di nương nhìn thấy người ra mở cửa là Hoàng Bắc Nguyệt thì không khỏi kinh ngạc: “Tam tiểu thư, nha đầu Đông Lăng kia tại sao không ra mở cửa?”
“Đông Lăng ngã bệnh”. Hoàng Bắc Nguyệt mở miệng nói, giọng nói suy yếu vô lực, so với giọng nói tức giận lúc nãy quả thật là cách biệt một trời một vực.
Tuyết di nương trong lòng cười lạnh. Ma bệnh này càng ngày càng suy yếu, sắc mặt trắng bệch như người c.h.ế.t thế kia khẳng định là do đả kích rất lớn của việc bị Triệt công t.ử hối hôn!
Nàng dù sao cũng không sống được bao lâu nữa, bây giờ dỗ ngọt nàng một chút cũng không mất mát gì.
“Ai chà, Tam tiểu thư, ngươi sắc mặt sao lại xấu như vậy? trong người không khỏe sao?”
Tuyết di nương ra hiệu, nha hoàn bên cạnh lập tức lấy nệm gấm mềm mại ra, trải trên ghế rồi dìu Hoàng Bắc Nguyệt ngồi xuống.
“Ta thân thể này vẫn như cũ.” Hoàng Bắc Nguyệt nói, vờ ho khan hai tiếng, trên mặt một mảnh u buồn.
Tuyết di nương cười nói: “Sự tình ngày hôm qua ngươi cũng đừng trách Nhị tỷ của ngươi. Tiết gia tự dưng quyết định như vậy, bọn ta cũng không hề biết trước.”
Nàng biết Hoàng Bắc Nguyệt tính tình đơn thuần, chỉ cần nói năng nhỏ nhẹ một chút là nàng sẽ lập tức tin ngay.
Nhiều năm như vậy, chỉ cần nàng bố thí một chút thì Hoàng Bắc Nguyệt cũng đã cảm động đến rơi nước mắt rồi. Quả nhiên, Hoàng Bắc Nguyệt nghe được lập tức nói: “Ta làm sao có thể trách Nhị tỷ chứ? Nước Nam Dực người nào không biết Nhị tỷ là nhân tài kiệt xuất trong giới trẻ, không chỉ có danh thiên tài, hơn nữa dung mạo như thiên tiên, thân phận của nàng quả thật rất xứng với Thế t.ử.”
Tuyết di nương nghe nàng nói mà mắt sáng lên, chưa có lúc nào nàng lại cảm thấy tên rác rưởi này nói chuyện êm tai như lúc này.
Con gái của nàng đương nhiên là xứng với Thế t.ử, cho dù là Thái t.ử điện hạ cũng có thể! Chỉ là đáng tiếc, thân phận thứ nữ đã để Vận nhi mất đi bao nhiêu cơ hội tốt!
“Tam tiểu thư, ngươi cũng biết tỷ tỷ ngươi thân phận là thứ nữ, làm sao có thể xứng với Thế t.ử đây?” Chà chà, cũng biết khiêm tốn, giả bộ khiêm nhường cơ đấy.
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng cười lạnh, nhưng trên mặt lại hoàn toàn là vẻ thiện lương: “Tuyết di sao lại nói vậy? Tuyết di ngài đoan trang hiền lương, lại thêm vào tài năng cùng vẻ đẹp của nhị tỷ, phụ thân sớm nên đưa người lên làm chính thất ấy chứ.”
Tuyết di nương trên mặt toát ra vẻ mừng rỡ như điên. Phế vật này quả nhiên rất dễ dụ, nhiều năm như vậy cũng không phí công nàng hao tổn tâm tư bày mưu nghĩ kế.
Nàng cực lực che giấu vẻ mừng rỡ, ngoài miệng lại kinh hoảng nói: “Tam tiểu thư đừng đùa Tuyết di nữa, ta làm sao dám tranh vị trí của Trưởng công chúa đây?”
Hừ, vị trí của Trưởng công chúa đương nhiên không thể cho ngươi được, bất quá để ngươi mơ mộng một chút vẫn là có thể.
“Mẫu thân đã qua đời nhiều năm như vậy, trong nhà không thể không có chủ mẫu.”
Nhiều năm như vậy, nha đầu rốt cục cũng chịu thua rồi. Xem ra ngày hôm qua bị đả kích quá lớn đã làm giấc mộng của nàng tan vỡ. Nếu không thể gả vào phủ An quốc công thì nàng chỉ có thể dựa dẫm vào bà.
Tuyết di nương đắc ý. Khoảng thời gian này vận may cứ liên tục đến với nàng. Chờ nàng trở thành chủ mẫu, Vận nhi trở thành dòng chính nữ của phủ Trưởng công chúa, Tiết Triệt kia chưa chắc bọn họ thèm để ý đến!
Trong lòng đắc ý nhưng trên mặt ả lại rầu rĩ nói: “Chỉ tiếc phụ thân ngươi lại vô cùng chiều chuộng ả Cầm tiện nhân kia, hơn nữa nàng lại còn sinh được trưởng t.ử. E rằng không bao lâu sau phụ thân ngươi sẽ để ả làm chính thất phu nhân.”
Tuyết di nương nói, làm bộ chùi chùi nước mắt. “Ta và Nhị tỷ của ngươi ngược lại không sao, bị chút oan ức cũng không đáng là gì. Chỉ là Tam tiểu thư ngươi lại không có ai để dựa vào, Cầm tiện nhân kia lại thường xuyên ngược đãi ngươi, Tuyết di thấy vậy rất đau lòng. Nếu ả làm chưởng gia, cuộc sống sau này của ngươi phải làm sao bây giờ?”
Hoàng Bắc Nguyệt cau mày, ưu buồn suy tư một trận: “Trước kia Cầm di trong buổi cung yến cả gan câu dẫn phụ thân, Thái hậu hết sức bất mãn, bởi vậy không thích Cầm di nương. Nếu như phụ thân muốn đưa nàng lên làm chính thất, có thể Thái hậu sẽ không đồng ý.”
“ Thái hậu quả nhiên không thích ả tiện nhân kia !” Tuyết di nương như là lĩnh ngộ được cái gì đó, vô cùng cao hứng!
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu: “Trước kia phụ thân thu nàng vào phòng, Thái hậu biết được đã để Hoàng Thượng phạt phụ thân tiền bổng lộc một năm”.
“Đúng, đúng vậy!” Tuyết di nương vui mừng nói. Chuyện này năm xưa vô cùng nổi tiếng, chỉ có điều nàng không dám nói ra mà thôi!
Cầm di nương là thứ nữ của phủ Thừa tướng, không có địa vị lại dám ở trong cung yến công khai dụ dỗ phò mã, bởi vậy mới khiến phò mã gia đem nàng thu vào trong phòng làm di nương. Chẳng qua hiện tại không có người nào dám nhắc tới chuyện đó!
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn vẻ vui mừng trên mặt Tuyết di nương, trong lòng nàng biết ả sắp lọt vào cái bẫy nàng giăng ra rồi.
“Chỉ có điều đã nhiều năm như vậy rồi, không biết Thái hậu có còn nhớ hay không nữa, nếu như đã quên thì...”
“Không thể để cho Thái hậu quên chuyện này được”. Tuyết di nương trong ánh mắt lộ ra quang mang cay nghiệt: “Không những vậy, ta còn muốn cả thành này đều phải nhớ lại chuyện đó !”
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng cười cười, đúng a, ta đây cũng muốn như vậy.
“Nhưng là……” Tuyết di nương đảo đảo tròng mắt, vờ hiện ra vẻ do dự: ” Tiện nhân kia hai năm qua danh tiếng lẫy lừng. Phủ thừa tướng bên kia có vẻ tha thứ cho nàng, nếu để nàng biết ta làm như vậy, chẳng phải là….”
Nhà mẹ đẻ của Tuyết di nương cũng chỉ là một gia đình bình dân ở Mật Dương mà thôi. Trước kia khi nàng cùng đường mạt lộ thì Huệ Văn Trưởng công chúa đã cứu giúp cả gia đình nàng, còn thu nàng bên người nuôi dưỡng giúp nàng tìm một gia đình tốt mà gả vào. Nào ngờ nàng lại vụng trộm quyến rũ Tiêu Viễn Trình. Thanh danh bị phá huỷ, Huệ Văn Trưởng công chúa cũng chỉ có thể giúp nàng làm chủ, cho Tiêu Viễn Trình cưới nàng về làm tiểu thiếp
Tuyết di nương vừa không có thân phận lại không có gia thế vọng tộc, nhưng lại được Tiêu Viễn Trình vô cùng sủng ái. Sau khi hắn làm Phò mã cũng không hề thay đổi. Chỉ là khi Tiêu Viễn Trình cưới Cầm di nương về, địa vị của nàng mới bị lung lay.
Cầm di nương cũng không chịu thua kém, vừa cưới về không bao lâu đã sinh trưởng t.ử cho Tiêu Viễn Trình, khiến hắn càng ngày càng yêu thích nàng.
Mãi cho đến khi Tiêu Viễn Trình lấy thêm vài thị thiếp nữa, sinh thêm hài t.ử cho hắn thì Tuyết di nương mới sinh ra Tiêu Vận. Nếu không phải lúc năm tuổi Tiêu Vận thức tỉnh thiên phú Triệu hoán sư, thì bây giờ không biết nàng hiện tại đang chui rúc trong xó nào mặc người bắt nạt nữa.
Nhiều năm như vậy, nhờ có Tiêu Vận làm chỗ dựa nên Tuyết di nương mới có địa vị ngang bằng với Cầm di nương, có điều chỉ cần nhắc tới gia thế bối cảnh thì Tuyết di nương đã bị bỏ xa cả ngàn dặm rồi.