Cầm di nương dù sao cũng là thứ nữ của phủ Thừa tướng. Đó là một tòa núi lớn! Bởi vậy nên Tuyết di nương vô cùng kiêng kỵ thế lực của Cầm di nương.

Nếu như thừa tướng biết nàng giở trò sau lưng để hại con gái hắn thì nàng không chịu nổi sự trả thù đó đâu.

Điểm này đương nhiên Hoàng Bắc Nguyệt cũng cân nhắc qua. Nàng đã dám thiết kế thì tuyệt đối chắc chắn kẻ đó sẽ cam tâm tình nguyện đi vào.

Ho nhẹ hai tiếng, nàng yếu ớt nói: “Tuyết di, nàng có phủ Thừa tướng làm chỗ dựa, ta cũng có Thái hậu làm chỗ dựa. Nàng ngược đãi ta nhiều năm như vậy, ta chịu đủ lắm rồi. Ngươi đối xử tốt với ta như vậy, ta tự nhiên sẽ đứng về phía ngươi, nếu như xảy ra chuyện gì, ngươi cứ nói đó là ý của ta là được.”

Tuyết di nương thiếu chút đã cười ra tiếng rồi. Nàng chờ đợi câu nói này từ rất lâu rồi. Nha đầu ngu ngốc này nhiều năm qua cuối cùng cũng chịu đồng ý rồi.

“Tam tiểu thư, ngươi yên tâm đi. Chỉ cần ta làm chính thất, ta nhất định sẽ coi ngươi như là nữ nhi ruột thịt mà đối đãi.” Tuyết di nương vờ vịt dụ dỗ.

“Nhiều năm như vậy được Tuyết di “chiếu cố”, trong lòng ta thực sự vô cùng cảm kích.”

Tuyết di nương tự tay nhận lấy chén t.h.u.ố.c từ trong tay nha hoàn, mỉm cười: “Hiện tại ta chỉ mong ngươi mau hết bệnh để chúng ta có thể cùng nhau diệt trừ Cầm di nương, như vậy ngươi sẽ không cần phải chịu khổ nữa!”

Tuyết di nương này cũng không phải là một cái bao cỏ nha, thời điểm này còn không quên cho nàng uống một chén t.h.u.ố.c độc. Tâm tư cẩn thận như vậy cũng coi như lợi hại.

Hoàng Bắc Nguyệt tiếp nhận chén t.h.u.ố.c, thở dài nói: “Nếu không phải mỗi ngày Tuyết di đều mang t.h.u.ố.c cho ta, e rằng ta đã sớm ngã xuống rồi”. Nói xong, nàng lập tức đem chén t.h.u.ố.c uống cạn.

Tuyết di nương này vô cùng giảo hoạt, mỗi lần đều phải tận mắt thấy nàng uống t.h.u.ố.c thì mới chịu rời đi “Không có gì, Tam tiểu thư vốn là người có phúc khí mà.” Tuyết di nương thoả mãn nở nụ cười.

“Hừ, ngươi có mà xuống địa ngục cùng mẫu thân c.h.ế.t tiệt của ngươi mà hưởng phúc phận đi.” Tuyết di nương nhủ thầm. “Uống t.h.u.ố.c xong ta thật muốn ngủ một giấc, Tuyết di, ta liền không tiễn ngươi.”

“Được rồi, ngươi nghỉ ngơi đi, ngày mai ta trở lại thăm ngươi”.

Sau khi Tuyết di nương cùng bà v.ú già rời đi, vẻ mờ mịt trong con ngươi của Hoàng Bắc Nguyệt lập tức biến mất, thay vào đó là lấp lánh tinh quang.

Nữ nhân ngu xuẩn!

Nàng giơ ngón tay lên, độc tố đen như mực từ trong trong ngón tay từng giọt từng giọt bị bức đi ra, nhỏ xuống bồn hoa.

“Ha ha, nhiều năm qua ta đã coi thường ngươi rồi.”  giọng nói quỷ dị của Yểm chợt vang lên.

Hoàng Bắc Nguyệt bây giờ đã biết tên này đang cư trú bất hợp pháp trong cơ thể mình, bởi vậy giọng nói của hắn cũng chỉ có chính mình nghe được. Nàng không cần mở miệng, chỉ cần suy nghĩ trong đầu là có thể cùng hắn trao đổi.

“Hừ, trai cò đ.á.n.h nhau, ngư ông đắc lợi”. Đối phó với hai nữ nhân kia, nàng không rảnh tự thân động thủ.

“Còn nhỏ tuổi mà tâm tư đã ác độc như vậy cũng không hay lắm a”. Yểm than ngắn thở dài nói.

“Độc hơn nữa ngươi còn chưa có thấy qua đâu. Ta là dạng người ân oán phân minh, ai chọc ta, ta sẽ cho tổ tông mười tám đời của hắn cũng không được yên bình!”. Mắt ngọc lạnh lùng xoay chuyển: “Đương nhiên cũng bao gồm cả ngươi trong đó”.

Yểm trong lòng run lên. Không lẽ hắn ly khai hiện thực quá lâu rồi nên quan niệm nhân sinh cũng đã thay đổi rồi sao? Nếu không tại sao một tiểu nha đầu mười hai tuổi đã hung hãn như vậy rồi? trời đất ạ…

“Ta là bị người khác phong ấn trong thân thể ngươi. Ta cũng không muốn như vậy nha”. Dưới uy áp của chủ thể, Yểm cũng có chút không chịu được.

Hắn ở trong Hắc Thủy Cấm Lao ngây ngốc quá lâu rồi

“Người phong ấn ngươi là ai?”

“Ta không thể nói ra tên của hắn, thế nhưng ta có thể nói cho ngươi, hắn và miếng hắc ngọc kia của ngươi có quan hệ rất lớn đó.”

“Ngươi biết sự tồn tại của miếng hắc ngọc của ta?” Hoàng Bắc Nguyệt hơi kinh ngạc, sự tồn tại của miếng hắc ngọc này chỉ sợ ngay cả Băng Linh Huyễn Điểu cũng không thể nhận ra.

Vạn Thú Vô Cương đã đưa nàng tới nơi này. Nàng biết bên trong khối hắc ngọc này cất giấu rất nhiều bí mật, hơn nữa có sức hấp dẫn vô cùng lớn, có thể làm ảnh hưởng tới cuộc sống của nàng ở thời cổ đại này. Vì vậy nàng nhất định phải hết sức cẩn thận, không thể dễ dàng cho người khác biết về khối hắc ngọc này.

Lão quái vật này làm sao lại biết được ?

Yểm chậm rãi nói: “Nếu như không phải do miếng hắc ngọc kia, ta cũng sẽ không tỉnh lại từ trong phong ấn. Ta cảm nhận được lực lượng của người kia đang đến gần, cho nên ta tưởng rằng hắn đã trở lại, không nghĩ rằng đó lại là ngươi.”

“Vậy ngươi có biết khối hắc ngọc này có công dụng gì không? Cách sử dụng nữa”. Nàng chỉ muốn mau ch.óng nắm rõ phương pháp sử dụng khối hắc ngọc này.

Yểm suy tư trong chốc lát, sau đó nói: “Hắn đem tu vi cả đời phong ấn bên trong khối hắc ngọc này, nếu như ngươi có thể mở phong ấn thì ngươi có thể trở nên mạnh như hắn vậy”.

“Phong ấn?” Loại pháp thuật cổ xưa này ngay cả Liên sư phụ cũng rất ít đề cập đến.

Thuật Phong ấn là một trong các loại Bùa chú. Bùa chú chính là dẫn nguyên khí tiến vào thân thể, thông qua chú văn cộng hưởng với trời đất để thành lập giao ước, thực hiện các loại pháp thuật. Nhưng loại pháp thuật này trăm ngàn năm qua chưa nghe nói có ai sử dụng cả.

“Người kia chính là người duy nhất trong thiên địa này hiểu được cách sử dụng thuật Bùa chú. Hắn đã từng ngạo thị thiên hạ, trước kia Tu La Thành cùng Quang Diệu Điện hợp lực truy sát hắn, nhưng hơn 300 vị Thiên cấp Triệu hoán sư đều c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng trong tay hắn! Đó là một cuộc chiến kinh thiên động địa!”. Yểm kích động nói, Hoàng Bắc Nguyệt nghe cảm thấy có chút mơ hồ.

Thiên cấp Triệu hoán sư? Đùa gì thế, trên toàn bộ đại lục Tạp Nhĩ Tháp cũng chưa từng nghe nói có Thiên cấp Triệu hoán sư tồn tại!

Triệu hoán sư đẳng cấp được chia theo thứ tự từ Nhất Tinh đến cửu tinh. Ở mỗi một tinh lại được chia thành Sơ thấp, Trung cấp, Cao cấp.

Lực lượng sau khi vượt qua cửu tinh thì sẽ tiến vào bốn cấp bậc trong truyền thuyết là Thiên Địa Huyền Hoàng.

Tuy nhiên cánh cửa cửu tinh đó cũng không dễ đột phá. Một người có thể sẽ bị kẹt ở cửu tinh đến mấy trăm năm, dù thế nào cũng không thể phá được tầng bích chướng nhìn như mỏng manh ngăn cách với Hoàng cấp đó.

Cả trăm ngàn năm qua cao nhất cũng chỉ nghe nói tới Huyền cấp Triệu hoán sư, mà Thái t.ử Chiến Dã của Nước Nam Dực chính là thiên tài được hy vọng có thể đột phá cánh cửa cửu tinh trong truyền thuyết kia nhất.

Còn Thiên cấp thì thật sự chưa từng nghe thấy! Lão yêu quái này chẳng lẽ đang khoác lác với nàng sao?

“Người lợi hại như thế tại sao lại c.h.ế.t?”

Nghe được Hoàng Bắc Nguyệt hỏi như vậy, Yểm cười khằng khặc quái dị. Tiếng cười kia làm nàng nổi hết cả da gà.

“Hắn vì phong ấn ta nên mới c.h.ế.t.”

“Ngươi?”. Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh: “Xem ra ngươi ở trong phong ấn quá lâu rồi, thực lực cũng suy giảm không ít.”

Lúc mới nhìn thấy Yểm trong Hắc Thủy Cấm Lao, khí tức trên thân thể hắn chỉ ngang ngửa với Băng Linh Huyễn Điểu mà thôi. Chỉ là trong lúc hắn cuồng tiếu, nàng cư nhiên lại cảm nhận được một cỗ áp lực vô cùng cường đại.

Nhưng dù cường đại thì so với Thiên cấp Triệu hoán sư cũng giống như đom đóm so với ánh trăng rằm vậy. Hắn lại còn dám khoác lác rằng vị đại nhân vật một trận chiến g.i.ế.c c.h.ế.t 300 vị Thiên cấp Triệu hoán sư lại vì phong ấn hắn mà c.h.ế.t. Hừ, có quỷ mới tin.

“Hừ! Nếu không phải là mụ đàn bà Tuyết di nương kia mỗi ngày đều hạ độc ngươi, ta sao có thể yếu như vậy!” Nói đến đây, Yểm bắt đầu nghiến răng nghiến lợi.

Hoàng Bắc Nguyệt cười nắc nẻ. Tuyết di nương kia đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ ai dè lại giúp nàng một chuyện tốt.

“Bây giờ ngươi cũng đừng nghĩ có thể từ trong phong ấn đi ra. Ta không thích tác phong của lão quái vật nhà ngươi!”

Yểm bực bội nói: “Chúng ta có thể làm giao dịch mà, ngươi giúp ta giải trừ phong ấn, ta giúp ngươi trở thành một tên siêu cấp Luyện d.ư.ợ.c sư, thế nào?”

Siêu cấp Luyện d.ư.ợ.c sư?

Điều kiện này rất mê người nha. Luyện d.ư.ợ.c sư ở đại lục Tạp Nhĩ Tháp quả thật là thần nhân, người người ngưỡng mộ!

Nhưng mà…….

“Lão quái vật, ngươi cho rằng ta mua nhiều d.ư.ợ.c liệu như vậy chỉ để ngắm hay sao?”

“Đống d.ư.ợ.c liệu cấp thấp này, chẳng lẽ ngươi định…”

“Ngươi biết không ? Cô nãi nãi từ nhỏ đến lớn đều mang danh siêu cấp thiên tài mà sống đấy! Dù việc chế t.h.u.ố.c ở thời đại này hơi khác biệt, nhưng đối với ta mà nói cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.”

Chương 19 Thiên Tài (4) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia