Nàng quả thật ngứa tay muốn thử một phen nên mới mua chút d.ư.ợ.c liệu cấp thấp này về thí nghiệm. Vừa mới bắt đầu cũng không thể lấy cực phẩm tài liệu mà thử được.

Yểm tức giận tới mức hô hấp dồn dập, cái mũi cũng muốn lệch qua một bên rồi.

Nữ nhân này sao có thể biến thái như vậy được chứ. Chức nghiệp thần thánh trên đại lục vào miệng nàng cư nhiên biến thành rau cải trắng ngoài chợ, nàng cho rằng việc luyện d.ư.ợ.c dễ như cắt rau gọt dưa hay sao?

“Ngươi, ngươi rốt cục muốn cái gì mới chịu giúp ta?” Yểm ăn nói khép nép, hazz, người dưới mái hiên không thể không cúi đầu nha.

Phong ấn thuật kia quá mạnh mẽ, 49 trụ đồng cấm chế dày đặc kia vẫn liên tục hút nguyên khí trên người Hoàng Bắc Nguyệt để tự gia cố. Cứ như vậy hắn sẽ bị giam cầm trong Hắc Thủy Cấm Lao cả đời mất!

Hoàng Bắc Nguyệt lấy ra hắc ngọc để dưới ánh trăng ngắm nghía, khóe môi xinh đẹp hơi nhếch lên. “Ta muốn công pháp của Vạn Thú Vô Cương. Ngươi cho ta biết cách đi vào không gian bên trong, ta sẽ cân nhắc việc giúp ngươi, thế nào?”

“Chuyện này làm sao ta biết được chứ?” Yểm quả thật muốn bạo phát. Hắn cùng người kia là kẻ thù, có ai ngu ngốc đến mức đem công pháp của mình nói cho kẻ thù biết không?

“Thế hả, nếu ngươi không có phương pháp xử lý thì cút ngay đi. Hừ, đợi thân thể ta tốt lên một chút, năng lực hấp thu nguyên khí cũng sẽ càng ngày càng mạnh hơn. Tới lúc đó xem ta nhốt c.h.ế.t lão quái vật nhà ngươi như thế nào”.

Hoàng Bắc Nguyệt khinh thường nói. “Ngươi một chút giá trị lợi dụng cũng không có còn muốn kiếm ta trao đổi cái gì?”

Lão quái vật này không phải thứ tốt lành gì, vừa vặn nàng cũng không phải là hạng người thiện lương. Nếu có chỗ dùng thì lưu hắn lại, còn nếu vô dụng, chậc chậc, nàng phải cân nhắc xem liệu có cách nào triệt để g.i.ế.c c.h.ế.t hắn hay không. Có một con quái vật bị phong ấn trong cơ thể mình, dù là ai chắc chắn cũng đều khó chịu.

“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi...”.

“Ngươi nói nữa thì một cơ hội ta cũng không cho ngươi. Cút về rồi tím cách nghĩ biện pháp đi!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói.

Nữ nhân này nói được là làm được, hơn nữa tâm tư ác độc tàn nhẫn. Nàng nói không cho cơ hội tuyệt đối sẽ không tự phá quy tắc của mình. Nàng rõ ràng là đang trắng trợn uy h.i.ế.p. Yểm trong lòng giận dữ nhưng cũng chỉ có thể ôm hận mà ẩn lại vào trong hắc ám.

Đuổi Yểm đi xong, Hoàng Bắc Nguyệt liền bắt đầu đem d.ư.ợ.c liệu đã mua tiến hành làm thí nghiệm.

Kiếp trước sư phụ của nàng là một vị cao nhân ẩn thế, tinh thông thuật pháp, luyện d.ư.ợ.c cùng luyện khí cũng không phải ngoại lệ. Ngự thú thuật, luyện d.ư.ợ.c thuật, luyện khí thuật, tất cả sư phụ đều đã dạy hết cho nàng.

Tại thời hiện đại, Linh thú đã ít thấy vô cùng, d.ư.ợ.c liệu quý hiếm đã ít lại càng ít. Mọi thứ đều hạn chế tài năng tiềm ẩn của nàng phát triển.

Nhưng bây giờ ở đại lục Tạp Nhĩ Tháp thì tài nguyên phong phú, nhân loại cùng Linh thú cùng tồn tại. Ví như bên trong rừng rậm Phù Quang, cao cấp Linh thú thường xuyên qua lại, cao cấp vật liệu cũng không ít.

Hàng năm đều có không ít lính đ.á.n.h thuê đoàn mạo hiểm đi vào, nếu vận khí tốt còn có thể thu được những tài liệu quý hiếm. Trước mắt mấy thứ d.ư.ợ.c liệu nàng mua đều chỉ là d.ư.ợ.c liệu cấp thấp bình thường, chỉ cần bôn ba vài ngày trong núi là có thể hái được, không có gì nguy hiểm.

Nàng từ trong bao bố lấy ra một cái lò t.h.u.ố.c nhỏ bằng đất sét, thứ đồ này ngốn hết tận năm mươi kim tệ của nàng. Trên thân lò t.h.u.ố.c có 5 khe hở, chính là 5 thông đạo với thuộc tính khác nhau. Luyện d.ư.ợ.c thuật cùng Luyện khí thuật cơ bản giống nhau, chính là đem vài loại vật liệu có thuộc tính khác nhau thông qua hỏa nguyên khí mà rèn luyện, sau đó dung hợp lại một chỗ, cuối cùng dùng kỹ thuật tôi luyện chế thành, tùy trình độ mà luyện ra các loại linh d.ư.ợ.c với đẳng cấp khác nhau.

Luyện d.ư.ợ.c sư cần có thần lực cường hãn cùng bản thể nguyên khí vô cùng tinh thuần mới có thể hoàn toàn cảm thụ và khống chế quá trình luyện d.ư.ợ.c.

Hoàng Bắc Nguyệt hít sâu một hơi, đem một gốc Tuyết Chi Thảo thuộc tính băng bỏ vào thông đạo băng trong lò t.h.u.ố.c, sau đó lập tức hấp thu nguyên khí, vận chuyển ở trong lòng bàn tay. Một lúc sau, trong lòng bàn tay xuất hiện một vòng xoáy nguyên khí thật nhỏ.

Thấy vậy nàng lập tức đem Hỏa tinh thạch (một loại tài liệu cấp thấp được luyện d.ư.ợ.c sư dùng để châm lửa) bỏ vào. Ngay lập tức, vòng xoáy nguyên khí bắt đầu xuất hiện từng đốm lửa nhỏ.

Hỏa diễm cùng nguyên khí tụ hợp lại một nơi, sau đó truyền vào thông đạo hỏa trong lò t.h.u.ố.c.

Từng đốm lửa bắt đầu xuất hiện bên trong lò t.h.u.ố.c bằng đất sét, Tuyết Chi thảo được ngọn lửa thiêu đốt cũng bắt đầu chậm rãi hòa tan…

Xem ra phương pháp luyện d.ư.ợ.c ở cổ đại cũng không khác hiện đại, quy tắc đa phần đều giống nhau, mà mấy cái bí quyết luyện d.ư.ợ.c mà nàng học được cũng thích hợp với vật liệu ở thời đại này.

Đã gọi là thiên tài thì nhất định phải danh bất hư truyền.

Thấy Tuyết Chi thảo đã hòa tan, Hoàng Bắc Nguyệt vừa định đem một gốc Lục Oánh Thảo thuộc tính phong bỏ vào, nhưng đúng lúc này, trên thân d.ư.ợ.c lô bỗng nhiên xuất hiện một khe nứt!

Hoàng Bắc Nguyệt thấy vậy liền biết không ổn, lập tức thu hồi nguyên khí, chạy đến bên giường dùng chăn che đầu lại!

Oanh….

Tiếng vỡ vang lên, d.ư.ợ.c lô chia năm xẻ bảy, một mảnh đất sét nung còn đ.á.n.h lên đùi của Hoàng Bắc Nguyệt, khiến nàng ứa nước mắt vì đau.

Trong phòng bốc lên mùi d.ư.ợ.c thảo bị đốt cháy, Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu lên, ngây ngốc nhìn đống mảnh vụn hỗn độn trên mặt đất, mãi sau mới lấy lại tinh thần, rống lên: “C.h.ế.t tiệt! Đám gian thương vô lương tâm này, thứ hàng kém chất lượng như vậy lại dám nuốt của ta hết 50 kim tệ!”

Lần đầu chế t.h.u.ố.c, thất bại!

Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt tái nhợt, gốc Tuyết Chi Thảo kia là đắt tiền nhất. Một bao d.ư.ợ.c liệu lúc nãy thì Tuyết Chi Thảo là quý nhất, giá trị hơn hai ngàn kim tệ, vậy mà bây giờ đã biến thành tro!

Đối với kinh tế không dư dả hiện giờ, việc này chẳng khác nào cắt một miếng thịt trên người nàng!

“Bản thể nguyên khí của ngươi rất mạnh, mua cái lò t.h.u.ố.c rách nát này thì nổ là phải rồi. Tìm cái nào phẩm chất cao một chút đi.”

Giọng nói của Yểm bỗng nhiên vang lên trong đầu, trong đó rõ ràng nghe được vẻ vui sướng khi thấy người gặp họa.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng hừ một tiếng: “Nói thì dễ lắm, ngươi nghĩ cao cấp d.ư.ợ.c đỉnh là rau cải trắng ngoài chợ sao?”

“Phủ An quốc công có Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh, phẩm chất không tồi, là bảo vật trấn phủ đó nha”. Yểm bắt đầu giựt dây.

“Phủ An quốc công?” Hoàng Bắc Nguyệt lông mày hơi nhíu lại, sau đó cười hắc hắc nói: “Không tồi không tồi, d.ư.ợ.c đỉnh của phủ An quốc công nhất định rất hợp khẩu vị của ta”.

“Hoàng Bắc Nguyệt, đây là bảo vật trấn phủ của nhà người ta đấy”

“Chính vì nó là bảo vật trấn phủ nên ta mới thích chứ”.

“Ngươi thích thì làm được gì, dù ngươi có thực lực cửu tinh Triệu hoán sư thì An quốc công cũng sẽ không đem Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh đưa cho ngươi”.

Hoàng Bắc Nguyệt cười ha hả: “Ai muốn hắn đưa cho ta, hắn đưa ta còn cảm thấy chướng mắt nữa là. Ta chỉ cần nhìn trúng thứ gì thì bản thân sẽ đi cướp về!”

Yểm đối với nữ nhân này triệt để hết chỗ nói rồi. Coi trọng thứ gì liền đi cướp thứ đó, tính cách cũng quá bá đạo đi.

Chương 20 Thiên Tài (5) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia