Chiến Dã chợt nhớ cấp bậc của nàng là Hoàng Kim chiến sĩ, võ thuật đương nhiên rất lợi hại, nếu cứ đấu như vậy thì sẽ không ngăn được nàng. Vì không muốn để nàng tiếp tục phạm sai lầm, mi tâm Chiến Dã nhíu lại, thầm niệm Ngự thú quyết.
“Ầm” một tiếng, ngọn lửa mãnh liệt cùng nguyên khí trong nháy mắt bùng phát. Ngọn lửa tím vọt thẳng lên trời, khí thế lẫm liệt khiến những người xung quanh không tự chủ được mà phải lui về phía sau mấy bước.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng bị khí thế kia đẩy lui ra ngoài. Thấy T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân đột nhiên xuất hiện trong quảng trường, đôi mắt lạnh như băng của nàng nhìn về phía Chiến Dã.
“Ngươi muốn đ.á.n.h với ta?”
Chiến Dã trầm giọng nói: “Ta chỉ không muốn ngươi tiếp tục phạm sai lầm.”
“Sai lầm? Vậy ngươi nói cho ta biết, cái gì mới là đúng!” Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng lướt qua những người trên khán đài: “Đám người dối trá này mới đúng sao?”
Chiến Dã nhíu mày. Người của Hoàng tộc đấu đá, tự g.i.ế.c lẫn nhau cũng không ít, vì bảo toàn địa vị của chính mình, những chuyện như con phản bội cha, em g.i.ế.c anh cũng không hiếm thấy. Dối trá sao, trên đời này quả thật không có kẻ nào dối trá hơn so với người của Hoàng tộc.
Nhìn dáng vẻ thương tâm cùng điên cuồng của nàng, trong lòng hắn cũng rất khó chịu, không chỉ nàng, ai mà nghĩ tới người đứng sau chuyện hạ độc trưởng công chúa Huệ Văn lại là Thái hậu chứ?
Đả kích này đối với nàng quá lớn, nàng mất bình tĩnh cũng là chuyện bình thường, nhưng nếu để nàng hạ thủ với Thái hậu, như vậy sẽ trở sai lầm lớn, tương lai nhất định sẽ hối hận.
“Chiến Dã, không nên thương tổn Bắc Nguyệt.” Hoàng thượng trên khán đài hét lớn.
Chiến Dã gật đầu, hắn cũng không muốn tổn thương nàng, hắn chỉ muốn ngăn nàng lại thôi.
Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt hình thành một đường cong quỷ dị, nhẹ nhàng vẫy tay. Đông Lăng ở phía sau lập tức mang một cái túi nhỏ tới. Một quả cầu nhỏ lanh lợi liền từ cái túi nhảy ra, cánh hoa trên người nó nở rộ, lộ ra thân thể béo mập mềm mại, cọng hành màu xanh trên đầu khẽ rung rinh.
“Chi nha” một tiếng, Chi Chi dùng bốn cái chân nhỏ chạy đến bên cạnh Hoàng Bắc Nguyệt. Lần này nguy hiểm tới gần, Tiểu Hổ cũng không đuổi theo nó nữa, chỉ dùng ánh mắt cừu địch nhìn về phía T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân, nhe răng nhếch miệng.
Hoàng Bắc Nguyệt ôm thú Chức Mộng, lạnh lùng nhìn đám người xung quanh: “Ai cản ta thì c.h.ế.t!”
“Thú Chức Mộng!” Nam Cung trưởng lão đứng trên khán đài cùng với Thương Hà viện trưởng, vừa nhìn thấy thú Chức Mộng mặt mũi liền biến sắc.
Thương Hà viện trưởng cũng cả kinh, trong mắt lộ ra vẻ tàn khốc, quát lớn: “Ngươi có quan hệ như thế nào với Thành Tu La?”.
“Ta có quan hệ gì phải báo cáo với ngươi sao?” Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy một tiếng: “Chi Chi, vui đùa với bọn họ một chút đi.”
“Chi…”. Chi Chi kêu một tiếng, cọng hành trên đầu lay động, lập tức một cỗ sóng âm theo không khí truyền ra ngoài.
Thương Hà viện trưởng quát: “Mau phong bế năm giác quan! Cẩn thận, nếu không sẽ lọt vào cảnh ảo!”.
Lão vừa mới dứt lời, không ít người cấp bậc thấp đã mơ màng ngã xuống, chỉ có cao thủ từ lục tinh trở lên mới có thể miễn cưỡng chống đỡ. Bởi vì được Thương Hà viện trưởng nhắc nhở, những người này đã có phòng bị từ trước.
“Xích Vĩ Hạc!” Thương Hà viện trưởng thấy thú Chức Mộng cũng không dám chậm trễ. thú Chức Mộng có quan hệ sâu xa với Thành Tu La, thú Chức Mộng xuất hiện, như vậy có nghĩa là người của Thành Tu La cũng ở gần đây.
Tai ương mà Thành Tu La tạo ra khoảng ba trăm năm trước vẫn còn là cơn ác mộng trong trí nhớ mọi người, bởi vậy những thứ có liên quan đến Thành Tu La, hết thảy đều phải tiêu diệt phòng tai họa về sau.
Cuồng phong nổi lên, một con tiên hạc có phần đuôi màu đỏ xuất hiện sau lưng Thương Hà viện trưởng. Tiên hạc ngâm dài, phóng lên cao, đuôi hạc mang theo gió lốc cuồng loạn, bay quanh mấy vòng trên đỉnh đầu Hoàng Bắc Nguyệt, ý đồ dùng gió bão bao vây nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng ngẩng đầu nhìn, trong mắt không hề có một tia sợ hãi. Đám Triệu hoán sư xung quanh cũng đồng loạt gọi ra Linh thú của mình, có ý muốn gây bất lợi cho Hoàng Bắc Nguyệt.
Tiểu Hổ đứng dưới chân Hoàng Bắc Nguyệt thấy vậy liền gầm nhẹ một tiếng, tiếng gầm có chút non nớt. Vuốt hổ nho nhỏ khẽ đ.á.n.h vào không khí, trong nháy mắt đã làm rách một vệt dài bức tường gió do Xích Vĩ Hạc tạo ra.
Thương Hà viện trưởng sửng sốt, trong lòng thầm suy đoán cấp bậc của Tiểu Hổ? Linh thú này sao lại lợi hại như thế, rõ ràng chỉ là ấu thú, thế nhưng chỉ cào một nhát lại xé rách tường gió của Xích Vĩ Hạc, quá lợi hại.
Phải biết rằng Xích Vĩ Hạc là Linh thú thuộc tính Phong cấp mười hai, uy lực không cần phải nói.
Thương Hà viện trưởng khẽ quát một tiếng, hất vạt áo nhảy lên lưng Xích Vĩ Hạc. Trong tay Hoàng Bắc Nguyệt có thú Chức Mộng, năng lực của nó lại hết sức đặc thù, trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp gần như không có phương pháp khắc chế, chỉ có thể phong bế năm giác quan, thế nhưng như vậy cũng đồng nghĩa với việc hoàn toàn phơi bày sơ hở của mình trước mắt địch nhân, không có chút năng lực đ.á.n.h trả.
Hoàng Bắc Nguyệt rốt cục có lai lịch gì? Sao lại có một con thú Chức Mộng? Rốt cục cô ta có quan hệ gì với Thành Tu La?
Mấy vị trưởng lão của Học Viện Linh Ương vội vàng đi tới, rối rít nói: “Viện trưởng, Hoàng thượng hạ lệnh không được phép làm tổn thương Bắc Nguyệt Quận chúa!”.
“Ta đương nhiên sẽ không làm hại cô ta, chỉ cần bắt sống là được.” Thương Hà viện trưởng hạ lệnh, mấy vị trưởng lão lập tức gật đầu, bày ra trận thế vây khốn Hoàng Bắc Nguyệt.
Thấy cuộc chiến sắp sửa bùng phát, Chiến Dã nhanh ch.óng cưỡi T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân chạy tới, đem Hoàng Bắc Nguyệt che ở phía sau.
“Thương Hà viện trưởng, Bắc Nguyệt Quận chúa chỉ là nhất thời kích động, không phạm sai lầm lớn, xin Viện trưởng nương tay!”.
“Thái t.ử điện hạ, ngài không hiểu, con thú Chức Mộng kia là vật xấu!” Thương Hà viện trưởng than thở, những người trẻ tuổi này không trải qua chuyện năm đó nên không thể hiểu được.
“Nếu cô ấy có quan hệ với Thành Tu La thì Hoàng thượng cũng sẽ loại bỏ cô ấy!”. Chiến Dã nắm c.h.ặ.t quả đ.ấ.m, trên gương mặt anh tuấn lãnh khốc lộ ra vẻ đắn đo.
“Thái t.ử điện hạ không cần bảo hộ ta, con người ta một khi đã làm việc thì tuyệt đối sẽ không làm liên lụy đến bất kì kẻ nào!”. Hoàng Bắc Nguyệt từ sau lưng T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân đi ra.
Nàng tính toán sẽ giải quyết triệt để mọi chuyện trong ngày hôm nay, dù sao nàng cũng chẳng có lưu luyến gì đối với nước Nam Dực cả, chỉ khi nào đoạn tuyệt hoàn toàn tất cả quan hệ với nơi này, nàng mới có thể an tâm cao chạy xa bay. Có ân báo ân, có thù báo thù.
Đã chiếm cứ thân thể Hoàng Bắc Nguyệt thì nàng nhất định sẽ thay Hoàng Bắc Nguyệt báo thù. Sau khi trả hết phần ân tình này, vậy Hoàng Bắc Nguyệt sẽ là Hoàng Bắc Nguyệt, không còn là Quận chúa của phủ Trưởng công chúa nữa.
Từ nay về sau, nàng cùng Hoàng tộc của nước Nam Dực không còn quan hệ.
Chiến Dã cúi đầu nhìn nàng, cảm nhận hơi thở quyết tuyệt trên người nàng, thấp giọng hỏi: “Ngươi muốn báo thù?”.
“Những người trước kia đã làm tổn thương mẫu thân ta, chẳng lẽ không để họ chịu báo ứng sao?”.
“Nhưng Hoàng tổ mẫu cũng là thân nhân m.á.u mủ của ngươi!”.
“Thái t.ử điện hạ, nếu chỉ có lời nói của Thái hậu, vậy làm sao có thể bức t.ử Trưởng công chúa được? Những kẻ có quyền thế kia mới thực sự là hung thủ!”.
Tĩnh An Vương trên khán đài vốn không bị năng lực của thú Chức Mộng ảnh hưởng. Lời này của Hoàng Bắc Nguyệt vừa nói ra, trong mắt hắn chợt lóe sát khí, nháy mắt tên cao thủ bên cạnh một cái.
Thừa dịp người của Học Viện Linh Ương đang vây khốn Hoàng Bắc Nguyệt, người của hắn sẽ bất ngờ đi ra, giải quyết nha đầu kia.