Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 183 Chân Tướng Hiện Lên (6)

Chuyện này cũng không thể trách hắn lòng dạ độc ác. Trong tay nha đầu kia có một con thú Chức Mộng, nếu bị cô ta bắt được, bọn họ nhất định sẽ c.h.ế.t không nhắm mắt

Mắt thấy càng ngày càng có nhiều người vây quanh, Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy, những người này quá coi thường năng lực của Chi Chi rồi.

Phảng phất như bị sỉ nhục, Chi Chi bất mãn “chi nha” một tiếng, tần suất rung động của cọng hành màu xanh trên đầu càng nhanh hơn.

“Có bản lĩnh thì hãy phong bế năm giác quan lại, bằng không, các ngươi cứ chơi đùa cùng thú Chức Mộng đi!”. Hoàng Bắc Nguyệt hoàn toàn coi thường đám người này.

Nếu bình thường bị nhiều cao thủ vây quanh như vậy thì nàng sẽ sợ hãi một chút, dù sao nàng chỉ có một mình, thực lực chưa đạt tới trình độ lấy một địch mười. Nhưng bây giờ có thú Chức Mộng, nàng hoàn toàn không cần lo lắng, cuộc chiến đấu này căn bản không công bằng, nếu nàng muốn đùa giỡn, muốn giở thủ đoạn thì những người này không trốn được?

“Viện trưởng…” Có mấy vị trưởng lão sắp không chống đỡ nổi, lảo đảo đứng trên lưng Linh thú, tầm mắt cũng bắt đầu mơ hồ.

Năng lực của thú Chức Mộng quả thật quá kinh khủng. Nếu bọn họ phong bế năm giác quan thì sẽ bất động, mặc người khác c.h.é.m g.i.ế.c. Nhưng nếu không phong bế thì sẽ bị thú Chức Mộng thao túng.

Vài vị trưởng lão thực lực không mạnh lắm đã bắt đầu rơi vào ảo giác, không phân biệt rõ người trước mắt là địch nhân hay là người bên mình.

Chứng kiến tình cảnh như thế, Thương Hà viện trưởng bất đắc dĩ thở dài một tiếng, rốt cục không mềm lòng nữa: “Không cần nương tay, toàn lực tiến công đi!” Mối họa như thế ngàn vạn lần không thể lưu lại được.

“Vâng!” Các trưởng lão nhận lệnh, cùng nhau tấn công về phía Hoàng Bắc Nguyệt.

“Các ngươi đ.á.n.h về phía nào vậy? Ta ở chỗ này cơ mà.” Tiếng nói mang theo ý cười của Hoàng Bắc Nguyệt vang lên từ phía sau.

Trên trán Thương Hà viện trưởng toát ra một tầng mồ hôi mỏng, thầm nghĩ: Trúng kế!

Mấy vị trưởng lão cũng nhìn nhau. Bọn họ lao qua, phát hiện hướng đó không ngờ lại là người của mình, thiếu chút nữa là gây ra đại họa rồi!!

“Viện trưởng, xin hãy mời Linh Tôn ra đi!” Nam Cung trưởng lão lau mồ hôi trên trán, nheo mắt lại để nhìn rõ người trước mắt.

“Linh Tôn nếu muốn thì đã sớm ra!”. Thương Hà viện trưởng trầm giọng nói: “Chuyện này là nội loạn bên trong Hoàng tộc, chỉ sợ Linh Tôn sẽ không nhúng tay vào!”.

“Vậy…vậy phải làm thế nào?”.

Thương Hà viện trưởng nhắm mắt lại, sau một lát lại mở ra, giống như rốt cục cũng hạ quyết tâm: “Các ngươi cố chống đỡ một lúc, ta đi một chút rồi sẽ về ngay.”

Nam Cung trưởng lão trợn to mắt, kinh ngạc nói: “Viện trưởng, chẳng lẽ ngài muốn…”

“Đã đến nước này…còn có lựa chọn nào khác sao?”. Thương Hà viện trưởng nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, trong ánh mắt có chút thương tiếc.

Đứa nhỏ này chỉ bất đắc dĩ mà thôi, nhiều năm trôi qua, đến bây giờ mới biết được cái c.h.ế.t của trưởng công chúa Huệ Văn là do Thái hậu thao túng, chả trách nó lại phẫn hận điên cuồng như vậy. Đổi lại là người khác thì cũng sẽ như thế, ai có thể giữ được tỉnh táo trong hoàn cảnh này đây?

Gió lốc nổi lên bốn phía, Xích Vĩ Hạc ngâm một tiếng, nhanh ch.óng mang Thương Hà viện trưởng rời khỏi quảng trường.

Hoàng Bắc Nguyệt híp mắt, lão gia hỏa này không biết đi làm gì. Mặc kệ, trước tiên phải đ.á.n.h một trận ở nơi này đã, nàng thầm nghĩ, ánh mắt nhìn về hướng Thất Tháp. Linh Tôn, không biết ngươi đang làm gì, nếu không hành động nhanh một chút, ta sẽ mặc kệ ngươi.

Nam Cung trưởng lão quát to: “Hoàng Bắc Nguyệt, mau ch.óng cúi đầu chịu trói, ta sẽ cho ngươi một con đường sống!”

Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy nói: “Ngay cả ta ở đâu còn không biết mà dám nói ngông cuồng?”.

Nàng chỉ muốn tạo ra cảnh ảo làm mấy vị trưởng lão lạc ở bên trong, không muốn lấy tính mạng của bọn họ, nhưng… Tĩnh An vương lại phái người tới, nàng sẽ không khách khí!

Quay người lại, mấy triệu hoán sư dưới trướng của Tĩnh An vương như hổ rình mồi, bởi ảnh hưởng của thú Chức Mộng nên chúng cũng không chịu nổi, nhìn thấy nàng xoay người, đồng loạt lùi về phía sau từng bước.

Đôi mắt Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn lên, khinh thường mỉa mai bọn họ: “Một triệu hoán sư cửu tinh, hai triệu hoán sư bát tinh, thậm chí có cả một hoàng kim chiến sĩ, vậy mà vẫn muốn ngăn cản ta?”.

Mấy người cao thủ nhìn nhau, nói: “Nếu ngươi không có thú Chức Mộng, còn lâu chúng ta mới sợ ngươi?”.

“Nực cười! Nếu ta không có thú Chức Mộng, các ngươi có mặt mũi mà bốn đấu một sao? Huống chi, ta không có thú Chức Mộng, các người cũng chỉ là những kẻ vướng víu, chả cần ta phải để vào mắt!”.

Cho dù là triệu hoán sư cửu tinh lợi hại thì cùng lắm chỉ có linh thú cấp mười một mà thôi, Băng Linh Huyễn Điểu sẽ g.i.ế.c chúng trong nháy mắt. Huống chi, thần thú Tiểu Hồ còn chưa phát uy, chỉ coi những người này như một bữa ăn sáng.

“Nhóc con, ăn nói ngông cuồng!” triệu hoán sư cửu tinh nổi giận.

“Cuồng? Nào có ngông cuồng như các ngươi? Nếu mỗi một người đều là cao thủ, vậy thử nhìn xem ai lợi hại hơn đi!”. Hoàng Bắc Nguyệt cười lớn, Chi Chi vô cùng hưng phấn rung cọng hành trên đầu.

Nét mặt mấy người kia xuất hiện vẻ hoảng sợ, sau phút chốc ánh mắt dại ra, tiến về phía đối phương c.h.é.m g.i.ế.c.

Trận chiến giữa một triệu hoán sư cửu tinh, hai triệu hoán sư bát tinh, còn cả hoàng kim chiến sĩ chắc chắn sẽ có nhiều phần đặc sắc. Nhưng Hoàng Bắc Nguyệt không có tâm tình thưởng thức, Thương Hà viện trưởng có thể trở về bất cứ lúc nào, nàng muốn biết rõ ràng một chuyện.

Giấu thú Chức Mộng xong, mang theo Tiểu Hổ nhảy lên khán đài, thái hậu, Hoàng thượng, hoàng hậu đều mê man, kẻ hầu cũng nằm trên mặt đất. Bắc Nguyệt nhảy qua bọn họ, khom lưng nâng thái hậu dậy.

Thái hậu rên khẽ một tiếng, mơ màng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bắc Nguyệt, hốc mắt đỏ lên nói: “Bắc Nguyệt …”.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh như băng nói: “Có lời gì giữ lại nói sau đi”.

Thái hậu không biết nàng muốn đem mình tới nơi nào, nhưng lúc này không hề sợ hãi, cũng không có phản kháng gì. Báo ứng rốt cuộc cũng tới, trong bốn năm, mỗi ngày mỗi đêm bà đều cầu phúc, thường bầu bạn với Thanh đăng và kinh Phật, tưởng rằng trong lòng cũng đã bình ổn lại, nhưng giờ khơi lại chuyện năm đó, trong lòng lại nhức nhối không yên. Rốt cuộc bà là hung thủ!

“Hoàng Bắc Nguyệt!” Phía sau Chiến Dã đã đuổi kịp, do năng lực của thú Chức Mộng, hắn cũng không dễ chịu hơn là bao, chẳng qua hắn có T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân rất lợi hại thuộc “Ngũ linh”, mạnh hơn hẳn so với một linh thú, vì vậy có thể đi ra ngoài. Thấy Hoàng Bắc Nguyệt muốn mang thái hậu đi, lập tức đuổi theo.

Hoàng Bắc Nguyệt không quay đầu lại, chỉ dìu thái hậu đi thẳng về phía trước, tất cả mọi người bị thú Chức Mộng giam giữ trong mơ vẫn chưa tỉnh lại, bởi vậy phía trước không ai ngăn cản nàng.

Chiến Dã nhức đầu xoa trán, không chịu được ngã khỏi lưng của T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân.

“ Hoàng Bắc Nguyệt, đó là tổ mẫu của ngươi!”.

Tổ mẫu?, nàng không quan tâm! Nàng muốn biết sự thật!

“Tiểu thư!” Đông Lăng tiến lên hội hợp cùng nàng, đôi mắt vừa khóc sưng húp lại, hít mũi một cái, có chút oán hận, rồi lại sợ hãi nhìn thoáng qua thái hậu.

“Đừng khóc, chúng ta đi.”

Đông Lăng gật đầu, cùng nàng đỡ thái hậu.

“ Nguyệt nhi, ta sẽ đi cùng ngươi.” Sau lưng bỗng có một tiếng ôn nhu, lúc nghe có mấy phần khàn khan cùng thê lương.

Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu lại, nhìn thấy Tiêu Dao Vương đứng ở phía sau, bên khóe miệng còn lưu lại chút vết m.á.u.

Trong con ngươi có một ánh sáng lạnh lùng, Tiêu Dao Vương hơi ngẩn người, lòng cảm thấy ớn lạnh, chua xót nói: “Ngươi muốn biết chuyện gì, ta có thể nói cho ngươi biết”.

“Tại sao ta phải tin tưởng ngươi?”. Hoàng Bắc Nguyệt không khách khí nói, trải qua sự việc hôm nay, nàng sẽ không dễ dàng tin tưởng bất cứ người nào nữa! Lòng người khó đoán, có vài thứ không phải ngươi ngu nên không thấy, mà căn bản là ngươi không dám suy nghĩ đến nó.

“Vậy cái này được không?” Tiêu Dao Vương lấy một hộp gấm từ trong ống tay áo ra: “Đây là đồ của Dực trước khi đi nhờ ta giao cho ngươi, hắn tin tưởng ta, vậy ngươi cũng tin tưởng ta một lần được không?”.

Nhìn hộp gấm kia, trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt có chút rung động. Hắn đi rồi, thì ra hôm nay là ngày hắn rời đi.

“Đông Lăng, ra nhận đi.” Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ giọng phân phó Đông Lăng, sau đó lạnh lùng nhìn Tiêu Dao Vương: “Ngươi có thể đi theo, nhưng nếu ngươi hành động thiếu suy nghĩ, ta sẽ không nương tay.”

“Ta biết”. Tiêu Dao Vương đau khổ nói, đến mức này, hắn thừa hiểu nàng sẽ không còn tin tưởng hắn mà không chút phòng bị? Hắn đã không còn tư cách như vậy. Trong lòng vừa chua xót vừa đau đớn, nhưng không thể làm gì.

Hắn đi lên phía trước, từ trong tay Hoàng Bắc Nguyệt nhận lấy Thái hậu, tự mình đỡ, Hoàng Bắc Nguyệt đề phòng xung quanh, nhóm người vội vã rời đi.

Công chúa Anh Dạ thấy quảng trường yên lặng, Hoàng Bắc Nguyệt cùng bọn họ rời đi đã lâu, chứng kiến người người ngổn ngang ngã ra đất, Công chúa Anh Dạ hoảng sợ.

Vội vàng từ lưng ngựa nhảy xuống, Công chúa Anh Dạ chạy đến khán đài, nhìn thấy Hoàng thượng cùng Hoàng hậu nằm trên mặt đất, còn có Chiến Dã! Ngay cả T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân cũng thở hổn hiển ở trên mặt đất.

“Phụ hoàng! Mẫu hậu! Hoàng huynh!”

Nàng nhìn từng người, nhưng lại phát hiện Hoàng thượng cùng hoàng hậu đang ngủ rất say, vẫn còn thở, mạch đập bình thường.

Nàng nhẹ nhõm thở phào một hơi, lúc nhìn thấy mọi người ngã lăn trên mặt đất, Anh Dạ sợ đến nhảy dựng lên!

“Anh Dạ…” Một tiếng nói yếu ớt từ phía sau T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân vang đến, Công chúa Anh Dạ vội vàng chạy tới, nhìn thấy Chiến Dã mệt mỏi dựa vào vách tường.

“Hoàng huynh! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hoàng tổ mẫu đâu? Tại sao không thấy?” Anh Dạ ngẩng đầu nhìn xung quanh, quả thật là không có thấy thái hậu.

“Là thú Chức Mộng…” Chiến Dã ngập ngừng nói.

“Thú Chức Mộng!” Anh Dạ hô nhỏ một tiếng, chợt nhớ lại chuyện xảy ra ở trong Rừng rậm Phù Quang, lại chứng kiến Hí Thiên từ Đình Úy Tự đem Tiêu Viễn Trình trong đại lao ra ngoài.

“Có phải chính Hí Thiên giở trò ma quỷ?” Công chúa Anh Dạ c.ắ.n răng, nàng vừa tiến vào đây, cũng thấy Tiêu Viễn Trình. Vây Hí Thiên nhất định đã tới nơi này, cho nên Tiêu Viễn Trình cũng ở đây!

“Hí Thiên?”

“Hí Thiên?” Chiến dã nao nao, con mắt màu đen bỗng nhiên hiện ra một tia sáng rất nhỏ.”Vì sao lại là Hí Thiên?”

“Lúc muội đến, thấy hắn ta đến đại lao của Đình Úy tự cướp Tiêu Viễn Trình ra, không biết muốn làm gì, chuyện ở đây khẳng định không liên quan đến hắn!” Anh Dạ phẫn nộ nói, Hí Thiên kia nàng sớm biết không phải người tốt.

“Muội nói, là Hí Thiên cướp Tiêu Viễn Trình đi?”.

Công chúa Anh Dạ gật đầu, nói: “Hoàng huynh, lần này huynh nhất định phải tin tưởng muội, muội tuyệt đối không gạt huynh, Hí Thiên kia quả thật không phải thứ tốt gì!”.

Chiến Dã trầm mặc một lát, trên khuôn mặt tuấn tú chỉ có một vẻ lãnh khốc, không biểu cảm gì.

“Hoàng huynh, thú Chức Mộng này từ đâu xuất hiện?” Công chúa Anh Dạ hỏi.

“Đừng hỏi gì nữa, Anh Dạ, Bắc Nguyệt quận chúa mang Hoàng tổ mẫu rời khỏi, muội mau đuổi theo bọn họ”.

Công chúa Anh Dạ hơi sửng sốt, nói: “Bắc Nguyệt lại hiếu thuận như vậy, trước tiên đưa Hoàng tổ mẫu rời đi”.

Trong mắt Chiến Dã có một tia đau đớn kịch liệt hiện lên, cũng không muốn giải thích nhiều, đẩy nhẹ Công chúa Anh Dạ một cái nói: “Mau đi đi, bọn họ rời đi theo phương hướng kia.

Công chúa Anh Dạ đứng lên, nói: “Kỵ binh đen bên ngoài, ta đã lệnh cho họ tiến vào hộ giá .”

Chiến dã gật gật đầu, thấy Công chúa Anh Dạ xoay người định đi, lại mở miệng nói: “Anh Dạ”.

“Chuyện gì vậy hoàng huynh?” Công chúa Anh Dạ xoay người, trên khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo vẻ trẻ con thuần khiết thiện lương. Anh Dạ như vậy trái ngược với Hoàng Bắc Nguyệt. Anh Dạ đơn thuần, Hoàng Bắc Nguyệt thông minh, nếu trưởng công chúa Huệ Văn không qua đời sớm thì có lẽ Hoàng Bắc Nguyệt cũng sẽ đơn thuần ngây thơ như vậy.

Hắn nhìn gương mặt Anh Dạ, rốt cục vẫn nói: “Lúc muội nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt thì cẩn thận một chút”.

Trong lòng Anh Dạ nhảy dựng, cau mày hỏi: “Hoàng huynh, huynh có ý tứ gì?”

“Hoàng tổ mẫu bị cô ấy bắt đi, trận đại loạn hôm nay cũng do cô ấy tạo ra, thú Chức Mộng là của cô ấy”.

“Sao có thể?” Tiếng nói thanh thúy của Anh Dạ trong không gian yên tĩnh thật trong trẻo: “Lúc bọn muội ở rừng rậm Phù Quang, từng bị Chức Mộng tập kích…”

Nói tới đây, Công chúa Anh Dạ cũng sợ run một chút, bỗng nhiên hốc mắt đỏ ửng xoay người: “Muội tin tưởng Bắc Nguyệt sẽ không hại muội!”.

“Anh Dạ!” Chiến Dã gọi nàng một tiếng, Công chúa Anh Dạ không nghe gì hết, nhảy lên lưng ngựa rời đi.

Chương 183 Chân Tướng Hiện Lên (6) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia