Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 184 Thiên Hạ Là Địch (1)

Tại Lăng mộ hoàng tộc nước Nam Dực.

Một ngọn núi được đào ra để xây dựng lăng mộ của Hoàng tộc, đế vương cùng hoàng hậu của các triều đại đều được an táng tại đây. Lăng mộ của trưởng công chúa Huệ Văn cũng ở bên trong, ngọn núi xanh tươi như vậy nhưng phía dưới cùng lại là lăng mộ lạnh lẽo sâu thẳm.

Tướng sĩ bảo vệ lăng mộ thấy Thái hậu, không dám ngăn trở mà nhanh ch.óng mở cửa lăng mộ ra cho bọn họ đi vào.

Thái hậu đã tỉnh lại, thú Chức Mộng có thể tự do khống chế cảnh ảo.

Đi trong lăng mộ u ám, không khí rét lạnh xung quanh khiến con người ta dựng tóc gáy, hai bên thắp đèn Trường Minh (loại đèn đốt trước tượng Phật cả ngày lẫn đêm), trong ánh lửa không hề ấm áp mà chỉ cảm thấy u lãnh.

Xuống mộ thất, phải đi qua một đoạn bậc thang rất dài, Thái hậu cùng Tiêu Dao vương đi ở phía trước, Hoàng Bắc Nguyệt cùng Đông Lăng theo sau.

Hoàng Bắc Nguyêt đột nhiên lên tiếng: “Thái hậu đi trong mộ của trưởng công chúa, trong lòng có cảm giác gì vậy?”.

Cả người Thái hậu run lên, Tiêu Dao Vương nói : “Nguyệt nhi, không nên vô lễ như vậy”.

“Không sao.” Thái hậu khoan dung nói: “Ai gia tới đây như một giấc mộng, năm đó cũng là tự ai gia đưa Huệ Văn vào đây”.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, c.ắ.n môi: “Giấc mộng, nói vậy thái hậu nửa đêm cũng sẽ bị bừng tỉnh chứ”.

“Không sai.” Thái hậu ngẩng đầu nhìn cửa mộ trước mặt, đẩy cửa vào là mộ thất dành riêng cho công chúa, ở bên trong có linh cữu trưởng công chúa Huệ Văn .

Bước chân của Thái hậu dừng một chút, giọng nói có chút nghẹn ngào: “vì sao Huệ Văn c.h.ế.t, ngươi muốn biết không?”.

“Ta sẽ biết”. Nàng có thú Chức Mộng, chỉ cần đi vào cảnh trong mơ của thái hậu, có thể chứng kiến hết thảy.

Thái hậu nao nao, nghĩ nàng có thú Chức Mộng liền cười lắc đầu: “Không cần thú Chức Mộng, ai gia tự mình nói cho ngươi biết”.

Tiêu Dao Vương nói: “Thái hậu, để thần nói”.

Thái hậu lắc đầu, nói : “Chuyện này, ta muốn chính miệng nói”.

Hoàng Bắc Nguyệt lặng lẽ tiến lên, duỗi tay đẩy cửa mộ thất dành cho các công chúa, nhưng bàn tay vừa động vào lại do dự một chút, nàng thu hồi tay lại, chậm rãi xoay người nhìn thái hậu: “Nói xong thì vào.”

Thái hậu nở nụ cười, không ít nếp nhăn hiện lên khiến khuôn mặt vốn hiền lành trở nên thê lương đáng thương.

Trong mộ thất lạnh lẽo, tiếng nói của thái hậu thong thả, giống như thơ tự sự, chậm rãi nói ra chuyện cũ nhiều năm trước của hoàng tộc nước Nam Dực.

Năm đó trưởng công chúa Huệ Văn xinh đẹp tuyệt trần, thông minh lanh lợi, lại văn võ song toàn, ở thời thái bình, nàng sẽ là một vị công chúa vui vẻ vô tư, sau khi trưởng thành tìm Phò mã thành thân, sau đó con cái thành đàn, an hưởng niềm vui gia đình.

Nhưng nàng bất hạnh sinh ra ở thời đại bất ổn, lúc đó nước Nam Dực cùng các quốc gia xung quanh thường xuyên chiến tranh, cùng nước Đông Ly đ.á.n.h một trận, hao tổn hơn phân nửa binh lực.

Trong quân đối phương có võ tướng xuất sắc, nhưng phía nước Nam Dực không có, dưới tình thế nghiêm trọng như vậy, tiên hoàng chỉ có thể tự mình xuất chiến, triều chính quốc gia giao cho hoàng hậu Văn Đức và thái hậu quản lý.

Thời chiến loạn, phần lớn tiền của đều dùng cho chiến tranh, không chỉ dân chúng mà hoàng tộc cùng quý tộc cũng rất khổ cực, mọi người trong quốc gia toàn bộ đều lên chiến trường. Thậm chí, ngay cả phụ nữ đều phải ở phía sau trợ giúp tiền tuyến.

Hoàng thượng từ nhỏ chưa gặp phụ hoàng, ấn tượng đối với mẫu hậu lại càng ít, từ nhỏ hắn được trưởng công chúa Huệ Văn nuôi lớn, khi đó trưởng công chúa Huệ Văn ôn nhu, xinh đẹ khiến thiếu niên Hoàng thượng này động lòng.

Hoàng thượng mười bốn tuổi, lúc ấy đang là thái t.ử  muốn chọn phi, vì Quốc gia nên thái hậu chọn lựa những người nắm trong tay binh quyền ở nước Nam Dực. Người được chọn là quận chúa Mộ thị, người của Phủ Tĩnh An Vương hùng phá một phương.

Thái t.ử thà c.h.ế.t không chịu lấy Mộ thị, cũng không cho Phủ Tĩnh An Vương thanh danh, chọc giận con gái mà Tĩnh An vương thương yêu.

Mộ thị ái mộ thái t.ử , không phải hắn thì quyết không lấy chồng, mà thái t.ử  lại ái mộ trưởng công chúa Huệ Văn , biết rõ là tỷ tỷ của mình, nhưng không phải nàng thì không cưới.

Tĩnh An vương vì thành toàn cho con gái mình, phái mật thám tra ra chuyện này, giận tím mặt, xông vào cung tố cáo trưởng công chúa Huệ Văn là loại bại hoại luân thường, dẫn dụ chính đệ đệ của mình!

Lúc đó trưởng công chúa Huệ Văn tuổi trẻ tài cao, tuy rằng bà biết tâm ý của đệ đệ mình nhưng bà không hề có ý tứ gì, không chịu được uất ức liền nổi lên tranh chấp với Tĩnh An vương.

Tĩnh An vương giận dữ trở về, tiền tuyến chiến sự đang căng thẳng, hắn tay cầm binh quyền, không ai dám đắc tội. Sau khi Thái hậu biết chuyện vừa đau lòng lại vừa bất đắc dĩ, nhiều năm Thái hậu ít quan tâm đến chuyện của thái t.ử , không nghĩ có bi kịch như vậy. Vì trấn an Tĩnh An vương, thái hậu chỉ có thể chọn lựa một người để gả trưởng công chúa đi.

Việc này tất nhiên phải gạt thái t.ử , thừa dịp thái t.ử  đi tuần tra bắc bộ, hôn lễ vội vàng tiến hành. Chọn Tiêu Viễn Trình vì lúc ấy trưởng công chúa Huệ Văn đã nói chỉ là cuộc hôn nhân trên danh nghĩa, tương lai thái t.ử  đại hôn thì nàng từ hôn.

Cưới vợ là trưởng công chúa, tương lai một bước lên mây, nơi này là thời đại kẻ mạnh được tôn trọng, Tiêu Viễn Trình lại không có thiên phú, chỉ có thể dựa vào con đường làm quan mới có thể trở nên nổi bật. trưởng công chúa Huệ Văn thông minh, biết hắn là hạng người gì mới chọn hắn. Đây là khổ nhục kế.

Hôn lễ hoàn thành thuận lợi, lúc thái t.ử  về, ván đã đóng thuyền, trưởng công chúa ra khỏi cung, sống ở phủ trưởng công chúa. Mà Tiêu Viễn Trình từ một thiếu gia không ai biết đến trở thành Phò mã trưởng công chúa, ở thành Lâm Hoài thoáng cái thành người có quyền thế. thái t.ử  hận hắn thấu xương, nhưng không thể làm gì với trưởng công chúa. Được trưởng công chúa khuyên, thái t.ử  cũng lấy đại cục làm trọng, cưới quận chúa Phủ Tĩnh An Vương.

Muốn chiếm một người nam nhân, trước phải lấy hắn, sau đoạt tim của hắn, nhưng Mộ thị lấy được thái t.ử  lại không thể đoạt được trái tim của người. Cuộc sống hôn nhân mấy năm cũng không thoải mái, thái t.ử  lãnh đạm cùng tận lực xa lánh khiến bà thương tâm. Bà là một người phụ nữ cứng cỏi, không dễ dàng buông bỏ, tưởng rằng chỉ cần chờ đợi thì một ngày nào đó, thái t.ử  sẽ đáp lại tấm lòng của bà.

Nhưng thấy hậu cung mỗi ngày đều có thêm những khuôn mặt mới, mặc kệ vì nước Nam Dực hay là thái t.ử  cố ý, những người đó không đẹp bằng bà, không gia thế cao quý bằng bà nhưng thái t.ử  đều ân sủng vô hạn. thái t.ử  phi nhìn mà lòng thương tâm, nhưng thống khổ nhất là mỗi lần trưởng công chúa Huệ Văn tiến cung, thái t.ử  luôn nhìn trưởng công chúa với ánh mắt nồng đậm yêu thương quyến luyến, so với nhìn thái t.ử  cùng các phi tần khác ân ái còn làm Mộ thị thống khổ hơn. Nhưng cũng kỳ quái, trưởng công chúa Huệ Văn thành thân nhiều năm mà không hoài thai, ngược lại Tiêu Viễn Trình lại lấy thêm vài di nương trước sau đều mang thai, sinh hạ hài t.ử. trưởng công chúa Huệ Văn không để ý, bà ít ở đế đô, hàng năm tự động xin đến tiền tuyến g.i.ế.c giặc, ít khi trở về.

Tưởng rằng cuộc sống yên tĩnh như vậy cũng tốt, thái hậu yên tâm, thái t.ử  Phi dần dần thoải mái, Tĩnh An vương không nói gì nữa. Nhưng mùa đông năm ấy, đại tướng nước Đông Ly kia uy danh hiển hách, lãnh quân binh cùng tiên hoàng giao chiến, tiên hoàng trúng kế hi sinh, đại tướng quân lãnh binh đ.á.n.h vào thành Lâm Hoài của nước Nam Dực, bắt thái t.ử  làm tù binh. trưởng công chúa Huệ Văn giận dữ, một người một ngựa đuổi theo đại quân nước Đông Ly, đoạt thái t.ử  trở về, nhưng lúc này lại có chuyện.

Đại tướng quân Ngụy Võ Thần của nước Đông Ly là một kẻ tiểu nhân đê tiện, mặc dù làm nhiều việc ác, nhưng hắn là nhân tài thao lược quân sự. Hoàng đế Đông Ly vẫn mắt nhắm mắt mở dung túng hắn, chỉ cần đ.á.n.h thắng trận thì hắn muốn cái gì cho cái đó.

Ngụy Võ Thần thấy trưởng công chúa Huệ Văn trên chiến trường thì kinh ngạc, sinh lòng ái mộ, vốn bày tỏ với trưởng công chúa Huệ Văn nhưng không được chấp nhận nên thẹn quá thành giận. Trong trận chiến ấy, Ngụy Võ Thần g.i.ế.c hoàng đế của nước Nam Dực, lại đ.á.n.h vào đô thành bắt thái t.ử  làm tù binh, có thể nói đã khiến nước Nam Dực tan rã một nửa từ trong ra ngoài. Hắn đúng là thiên tài k.h.ủ.n.g b.ố, cho đến bây giờ ở thành Lâm Hoài, nhắc tới Ngụy Võ Thần của nước Đông Ly thì mọi người vẫn mang vẻ mặt kinh hoảng sợ hãi.

Chương 184 Thiên Hạ Là Địch (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia