Ngụy Võ Thần muốn dụ trưởng công chúa Huệ Văn ra ngoài nên mới bắt cóc thái t.ử , nhưng hắn không ngờ sự giận dữ của trưởng công chúa Huệ Văn lại đáng sợ như vậy. Đoạn đường nàng đi qua gặp tướng c.h.é.m tướng, gặp lính g.i.ế.c lính, lại khống chế một con thần thú.
Ngụy Võ Thần tuy lợi hại, nhưng không thể thể đối kháng với thần thú? Thần thú là một con Rồng đen quỷ dị k.h.ủ.n.g b.ố, đại quân nước Đông Ly sụp đổ tan tành, những cao thủ t.ử thương vô số, ngay cả Ngụy Võ Thần cũng c.h.ặ.t đứt một cánh tay mới có thể chạy thoát. Trận chiến này làm Ngụy Võ Thần thẹn quá hóa giận. Với bản tính tiểu nhân hèn hạ, hắn bắt thái t.ử nuốt một viên Ngọc Cốt đan, ném tới một khe núi, sau đó chạy trốn.
Ngọc Cốt đan là đan d.ư.ợ.c do luyện d.ư.ợ.c sư tà ác nghiên cứu chế tạo ra, lấy d.ư.ợ.c tính là ‘chí tà chí ác, loạn âm độc’ khiến một số quý tộc rất tán thưởng. Ngọc Cốt đan chỉ có một giải d.ư.ợ.c duy nhất, chính là phụ nữ, hơn nữa phải là phụ nữ cùng chung huyết thống. Nếu không, sau một canh giờ năm giác quan sẽ chảy m.á.u mà c.h.ế.t. trưởng công chúa Huệ Văn thành tâm muốn cứu đệ đệ của mình, không nghĩ Ngụy Võ Thần dùng thủ đoạn hèn hạ vô sỉ như vậy. Bà nghĩ cả đời mình chưa từng làm chuyện xấu, vậy mà phải nhận báo ứng như vậy.
Sau khi trở lại thành Lâm Hoài, thái t.ử đăng cơ, không lâu sau trưởng công chúa Huệ Văn mang thai, Tiêu Viễn Trình cùng trưởng công chúa Huệ Văn vẫn một mực trong sạch chưa làm chuyện gì, hắn tự nhiên biết đứa nhỏ này không phải là con hắn. Hắn vừa tức vừa giận. Mặc dù là vợ chồng danh nghĩa nhưng từ trước đến nay hắn cùng trưởng công chúa ở cùng một chỗ, trong lòng nảy sinh cảm tình? Ngay cả khi biết trưởng công chúa không thích hắn, nhưng trong hắn vẫn tự nhủ: tốt xấu gì nàng cũng là thê t.ử danh chính ngôn thuận của mình. Từ điểm này, hắn so với bất cứ nam t.ử nào ái mộ trưởng công chúa Huệ Văn đều có ưu thế hơn. Nhưng không nghĩ trưởng công chúa Huệ Văn sẽ m.a.n.g t.h.a.i sau lưng hắn? Đứa bé kia là của ai, hắn mấy lần ép hỏi, trưởng công chúa cũng không chịu nói, thậm chí thái độ đối với hắn cũng càng ngày càng lạnh nhạt. Tiêu Viễn Trình rất sợ hãi, nghĩ đến tiền đồ của mình, liền buộc phải đem cái nón xanh này đội ở trên đầu. Năm ấy Hoàng Bắc Nguyệt được sinh ra, đúng lúc thắng một trận chiến, Hoàng thượng long nhan vui vẻ, sắc phong quận chúa, có đất phong, còn đại xá thiên hạ, hoàng t.ử cùng công chúa chân chính cũng không có đãi ngộ như vậy.
Hoàng hậu buồn bực không vui khiến Tĩnh An vương mấy lần hướng Hoàng thượng góp lời, nói không hợp quy củ, bởi trong lúc nói năng có nhiều bất kính với trưởng công chúa Huệ Văn nên Hoàng thượng giận dữ, đuổi Tĩnh An vương tới biên cương làm thủ vệ.
Hành động này làm mọi người khiếp sợ, Tĩnh An vương quyền cao chức trọng, tay nắm trọng binh, trong gia tộc nhân tài xuất hiện lớp lớp, cao thủ vô số, ngay cả tiên hoàng cũng phải nể mặt Tĩnh An Vương. Việc lần này của Hoàng thượng khiến Tĩnh An vương tức giận. Hắn mang theo cao thủ trong gia tộc đi biên cương, trên danh nghĩa là bảo vệ biên cương, kì thực lại chiêu binh mãi mã, chiếm cứ một phương. Hoàng thượng căn cơ chưa ổn, quốc gia cùng lúc loạn trong giặc ngoài, hành động này của Tĩnh An vương không khác gì muốn làm phản. Khi đó may là Thái hậu suy nghĩ chu toàn, vừa ban ân vừa uy h.i.ế.p, ép Tĩnh An vương không dám có hành động thiếu suy nghĩ. Rồi sau đó Tĩnh An vương gửi mật tín cho thái hậu, nói trưởng công chúa Huệ Văn là yêu tà chuyển thế, hại nước hại dân, một ngày bà còn sống, nước Nam Dực nhất định không được an bình. Nhìn thấy thư này thái hậu giận không kìm được, con gái đáng tự hào của bà, bà biết con gái của mình là hạng người gì. Tĩnh An vương sợ hãi danh vọng của trưởng công chúa Huệ Văn ở trong lòng dân chúng vang xa, ảnh hưởng đến quyền lợi mẫu nghi thiên hạ của con gái hắn.
Nhận thư xong Thái hậu không nói một từ, Tĩnh An vương nhiều lần đưa thư đến, cuối cùng thái hậu chỉ có thể đồng ý, một ngày mà bà còn sống thì Mộ thị vĩnh viễn là hoàng hậu, ngày sau hoàng gia cùng Mộ gia nhất định trọn đời giao hảo, vĩnh viễn có mối quan hệ thông gia. Tĩnh An vương cũng là cáo già, tự biết tính tình cuồng ngạo không câu nệ của Hoàng thượng, trưởng công chúa lại quả quyết thông minh, nếu sau này Văn Đức thái hậu qua đời, Mộ gia bọn họ tuyệt đối không có kết cục tốt. Suy nghĩ mãi, Phủ Tĩnh An Vương quyết định cử binh đ.á.n.h vào thành Lâm Hoài, hắn binh hùng tướng mạnh, ở biên cương nghỉ ngơi lấy sức nhiều năm, bồi dưỡng vô số cao thủ.
Mà nước Nam Dực trải qua đại chiến cùng nước Đông Ly, quân lính vốn hao tổn, hơn nữa các tiểu quốc xung quanh thỉnh thoảng khiêu khích xâm phạm. Tình thế bấp bênh, chính quyền của hoàng gia Nam Dực bất cứ lúc nào cũng có thể bị hủy trong tay cường địch, còn bị ngoại thích thay thế. Văn Đức thái hậu quỳ ở từ đường một ngày một đêm, cuối cùng viết một phong thư, cho người đưa cho Tĩnh An vương, rồi sau đó trong đêm mưa, thái hậu tự mình xuất cung mật đàm với Tĩnh An vương. Binh mã của Tĩnh An vương bí mật đóng quân ở ngoài thành Lâm Hoài, án binh bất động. Sau đó thái hậu mời Tiêu Dao vương tới, xin hắn luyện chế độc d.ư.ợ.c vô sắc vô vị, ăn vào giống như ngã bệnh mà c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, cho dù ngự y cũng nhìn không ra. Tiêu Dao vương cũng không biết t.h.u.ố.c này cho ai dùng, chỉ biết là thái hậu phân phó, hắn liền làm theo. Sau khi d.ư.ợ.c được luyện xong, thái hậu tự mình lệnh cho Tuyết di nương đưa cho trưởng công chúa Huệ Văn uống, đêm hôm đó không gió không mưa, thái hậu đem Hoàng Bắc Nguyệt tiến cung, đứa bé kia thì ngủ mà thái hậu đứng trong hoa viên của Dục Tường cung một đêm không hề chợp mắt, đến ngày hôm sau thì nghe được tin trưởng công chúa Huệ Văn đã c.h.ế.t.
Sau đó Tĩnh An vương lặng lẽ lui binh, Hoàng thượng nổi giận, thái hậu bệnh không dậy nổi, Tiêu Dao vương biết việc này thì vừa sợ vừa giận, đau khổ vô hạn, tự mình đến nước khác. Ai cũng không biết chân tướng năm đó trưởng công chúa Huệ Văn c.h.ế.t, thái hậu thẹn với lòng, nhiều năm không dám quay lại đế đô, cũng không dám đối mặt cùng Hoàng Bắc Nguyệt. Việc này là bí mật của nước Nam Dực, trừ thái hậu cùng Tiêu Dao Vương, không người nào biết, thậm chí ngay cả Hoàng thượng cũng bị giấu diếm. Hoàng thượng sao có thể biết mẫu thân của hắn lại hại c.h.ế.t người mà hắn yêu nhất.
Trong thông đạo của mộ thất vẫn lạnh lẽo sâu thẳm, ánh lửa chiếu vào khuôn mặt thái hậu như ẩn như hiện.
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đứng lên, dưới chân mềm nhũn, dựa vào vách tường mộ thất lạnh như băng. “Nguyệt nhi, lúc ấy thái hậu không có lựa chọn”.
Tiêu Dao vương chậm rãi mở miệng, tiếng nói vang khắp mộ đạo. Hoàng Bắc Nguyệt mở hai tròng mắt đen nhánh, con ngươi trong suốt luôn kiên định, nhưng hiện tại lại nhuộm thêm vài phần lệ ý m.ô.n.g lung. Bị lừa gạt lâu như vậy nàng thật sự không thể dễ dàng tiếp nhận, nếu được lựa chọn một lần nữa, nàng không cần biết sự thật tàn khốc như vậy.
“Trước khi mẫu thân c.h.ế.t, từng nói không muốn ta tiến vào gia tộc đế vương.” Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi quay đầu lại nhìn Hoàng thái hậu. “Mẫu thân sớm đã biết, người hạ độc là thái hậu”.
Thái hậu hai tay ôm mặt, thấp giọng khóc lên. Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, vành mắt xung quanh sắc hồng, khóe miệng nhếch lên, lạnh lùng nói: “Ta sẽ nhớ kỹ Tĩnh An vương của nước Nam Dực, Ngụy Võ Thần của nước Đông Ly”.
“Nguyệt nhi?” Tiêu Dao Vương nhìn nàng, vẻ mặt lo lắng, “Ngươi muốn làm gì?”.
“Thiếu nợ thì trả tiền, g.i.ế.c người thì đền mạng”. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói hết, nhanh ch.óng từ cầu thang đi xuống, dùng sức đẩy cửa mộ thất.
“Tiểu thư!”. Đông Lăng ôm Tiểu Hổ cùng Chi Chi theo kịp.
“Chớ vào”. Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói, chính mình đi vào bên trong mộ thất lạnh lẽo, khép cửa mộ lại.
Mộ thất được xây dựng chưa lâu nên bên trong chưa có loại không khí quỷ dị tích lũy sau thời gian dài. Ở hiện đại nàng từng một lần tiến vào một mộ cổ thời Chiến quốc, đến nay vẫn còn cảm giác sợ hãi rét lạnh. Có lẽ là con gái của trưởng công chúa Huệ Văn , cho nên đi vào trong mộ thất, trừ xung quanh không khí có chút lạnh lẽo, trong lòng cũng không có chút cảm giác sợ hãi nào. Bốn phía trên vách tường vẽ bích hoạ màu sắc rực rỡ, miêu tả sự tích cả đời huy hoàng của trưởng công chúa Huệ Văn . Chẳng những vách tường lạnh như băng, cho dù màu sắc có sặc sỡ như thế nào đi nữa cũng chỉ có thể làm người ta bi thương mà thôi.
Quan tài để ở giữa mộ thất, dựa theo tập tục nước Nam Dực, quan tài phía trên lát gấm vóc cùng tơ lụa hoa lệ, màu sắc tươi đẹp, giống như người c.h.ế.t đi vẫn được mặc hoa phục.
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đi đến, phía trước quan tài, trên mặt đất có một bó hoa sen đã khô, màu sắc chưa phai tàn, có thể tưởng tượng ra khi hoa nở thanh lệ thoát tục đến nhường nào.
Quan tài của trưởng công chúa sau khi an táng trong mộ thất thì hoàn toàn bị phong bế, bên ngoài có người thủ lăng, tuyệt đối không cho phép người đi vào. Bó hoa này là ai để ở đây? Hoàng Bắc Nguyệt quỳ xuống, ngẩng đầu nhìn quan tài được bao bọc trong tơ lụa hoa lệ, thấp giọng nói chuyện.
“Trưởng công chúa Huệ Văn, cho đến nay, ta đã giúp con gái của ngươi lấy lại công đạo, những kẻ hại c.h.ế.t cô ấy, ta cũng đã khiến bọn họ bị báo ứng, ngươi ở dưới cửu tuyền, có thể yên nghỉ chứ?”.