Tiếng của nàng rất thấp, quanh quẩn trong mộ thất bị phong bế. “Nhiều năm ngươi ôm hận mà c.h.ế.t, hôm nay ta trả lại công đạo cho ngươi, người hại ngươi, ta sẽ khiến bọn chúng phải trả giá”.
Hoàng Bắc Nguyệt từ nạp giới lấy ra chủy thủ, đem một đoạn tóc dài cắt bỏ, cột lại bằng dải băng nhẹ nhành đặt ở trên quan tài. “Chỗ tóc này xem như nữ nhi của ngươi đi, nó sẽ làm bạn với ngươi”.
“Cả đời ngươi không làm sai chuyện gì, tại sao phải nhận báo ứng như vậy?, trưởng công chúa Huệ Văn , nếu như có thể, ta cũng nguyện ý gọi ngươi một tiếng ‘mẫu thân’, thân thể này là ngươi ban cho, vì ngươi làm chuyện gì cũng đáng.
Nếu như trên thế giới thật sự có linh hồn, hiện tại ngươi đã gặp lại Bắc Nguyệt quận chúa chứ, hy vọng ở thế giới kia, không có phản bội, không có thống khổ, không có chuyện làm theo người khác. Yên nghỉ đi, còn lại giao cho ta”.
Hoàng Bắc Nguyệt dập đầu lạy ba cái, đứng lên nhìn quan tài một cái rồi chậm rãi xoay người đi ra ngoài.
Bên ngoài thái hậu ngẩng đầu nhìn thấy nàng, hốc mắt khóc sưng đỏ, thương tâm nói: “Bắc Nguyệt, mẫu thân ngươi có ổn không?”.
“Người tốt lắm, không nhọc thái hậu quan tâm”. Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói, “Vong linh đã yên nghỉ, thái hậu thông cảm, không nên đi quấy rầy”.
Nói xong, Hoàng Bắc Nguyệt đưa Đông Lăng cùng hai ấu thú đi lên dọc cầu thang.
“Nguyệt nhi, ngươi muốn đi đâu?” Tiêu Dao vương ở phía sau hô.
“Vương gia, ta cũng không trách ngươi, chuyện tình năm đó xin hãy quên đi, cho dù ngươi có hối hận đến c.h.ế.t cũng không thay đổi chuyện đã xảy ra”. Bước chân Hoàng Bắc Nguyệt hơi ngừng lại. Nhìn thần sắc Tiêu Dao Vương trong lúc đó có thể thấy hắn cũng tự trách và hối hận, đặc biệt hiện tại thấy Hoàng Bắc Nguyệt lớn lên kiên cường tự tin như vậy càng làm hắn xấu hổ vô cùng.
“Ta đáp ứng mẫu thân ngươi, chăm lo ngươi thật tốt”.
Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng cong lên một chút, nói : “Ta vốn là người trôi dạt, Vương gia chiếu cố tốt chính mình là được, từ nay về sau, nước Nam Dực không có Bắc Nguyệt quận chúa”.
“Nguyệt nhi… .” Tiêu Dao vương cả kinh nói. Thái hậu cũng bỗng nhiên xoay người: “Bắc Nguyệt, ngươi muốn hoàng tổ mẫu trả giá lớn thế nào cũng được, ngươi tuổi nhỏ như vậy, ngàn vạn lần không nên tùy hứng!”.
“Lòng ta đã quyết, xin thái hậu không nên ngăn trở”. Hoàng Bắc Nguyệt kiên quyết nói, cũng không quay đầu lại nữa, không cần nhìn lại những thân nhân này, bọn họ đã là quá khứ.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu đi về phía trước, bóng lưng hiu quạnh dứt khoát, nước mắt thái hậu rơi xuống như mưa, quỳ rạp xuống đất “Là ai gia gây nghiệp chướng…”.
Gió bắc hiu quạnh, tuyết rơi nặng hạt từ bầu trời phiêu tán xuống, vài bông tuyết bay lả tả, giống như lời cáo biệt.
“Tiểu thư, chúng ta đi nơi nào?” Đông Lăng khóc đến hốc mắt đỏ bừng, hiện tại nước mắt không ngừng lại được, bất lực nhìn nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu nhìn thoáng qua bầu trời, nhẹ giọng nói: “Đông Lăng, có rượu không?”
“Rượu?” Đông Lăng giật mình một cái, vội vàng gật đầu, “Có.”. Đông Lăng có một cái nạp giới cấp thấp, sáng nay Hoàng Bắc Nguyệt bảo nàng mang một đống hỗn tạp, rượu làm ấm người nên nàng cũng bỏ vào vài hũ. Lấy một vò rượu ra, thuận tiện cầm một cái chén rượu, rót một chén, đưa cho Hoàng Bắc Nguyệt.
“Tiểu thư, muốn làm cái gì?” Hoàng Bắc Nguyệt cười, kéo quần áo quỳ xuống, nói với Đông Lăng: “Đông Lăng, ngươi cũng quỳ xuống.”
Đông Lăng gật đầu, quỳ xuống và rót một chén rượu. Hoàng Bắc Nguyệt giơ chén rượu lên, hướng về phía lăng mộ trưởng công chúa Huệ Văn , nhìn trời chậm rãi thì thầm: “Mây trắng trên cao, lấy mùi hương của bầu trời, một nắm đất, rót rượu tế cửu tuyền, vinh hoa phú quý, thế gian ly hợp.” Nói xong, lấy một nắm đất vàng để vào chén rượu, sau đó vẩy lên trời cao.
Đông Lăng cũng học theo nàng, đem rượu đổ đi, hiểu Hoàng Bắc Nguyệt đang tế bái trưởng công chúa Huệ Văn , nhất thời nước mắt không ngừng rơi xuống.
“ Trưởng công chúa điện hạ, ngài yên nghỉ đi, Đông Lăng sẽ cố gắng phục vụ tốt tiểu thư, cho dù tan xương nát thịt cũng sẽ che ở phía trước cho tiểu thư!”.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn nàng một cái, nhẹ giọng cười nói: “Bớt nói nhảm, đi theo ta, làm sao có thể để ngươi tan xương nát thịt?”.
Đông Lăng khịt khịt mũi nói: “ Điều Đông Lăng nói là sự thật! Bây giờ tiểu thư muốn làm gì, Đông Lăng cũng sẽ đi theo, tiểu thư ở đâu, Đông Lăng cũng ở đấy!”.
Hoàng Bắc Nguyệt vỗ vỗ bả vai của Đông Lăng, biết tính cách của Đông Lăng trong hoàn cảnh nào đều không rời bỏ nàng, cho nên không nghĩ tới việc đuổi Đông Lăng đi. Huống chi có Đông Lăng bên mình cũng là một chuyện tốt, nàng từ nhỏ cô đơn một mình lớn lên, vẫn rất hy vọng có người bên cạnh giúp đỡ, hơn nữa Đông Lăng sẽ chiếu cố Tiểu Hổ cùng Chi Chi, xem như là trợ thủ đắc lực của nàng.
“ Nếu không sợ khổ thì có thể theo”.
Đông Lăng nghe nàng nói như vậy, biết là nàng đã đồng ý, lập tức vui vẻ gật đầu: “Cho dù cực khổ thế nào Đông Lăng cũng không sợ!”.
Hoàng Bắc Nguyệt cười cười, từ nạp giới lấy ra hộp gấm mà Tiêu Dao Vương đưa, bên trong có hai viên đan d.ư.ợ.c, xung quanh ánh lên sắc vàng nhạt, lực lượng nguyên khí mạnh mẽ từ bên trong đan d.ư.ợ.c thẩm thấu ra ngoài. Chỉ nhìn cũng có thể cảm giác được một loại áp lực, đặc biệt Đông Lăng chỉ là người có thiên phú bình thường, nhất định trong trái tim cảm thấy bị áp bách nặng nề.
“Tiểu thư, đây là vật gì vậy?” Đông Lăng tò mò hỏi, đôi mắt mở rất to, chưa bao giờ nhìn thấy loại đan d.ư.ợ.c này!.
“Đây là Tẩy Tủy đan.”Hoàng Bắc Nguyệt vừa nói, từ trong hộp gấm lấy ra một viên Tẩy Tủy đan: “ Đây là cho ngươi, Đông Lăng, ở thời đại này không nên làm người yếu, sau này chúng ta sẽ có càng nhiều nguy hiểm, ngươi nhất định phải cố gắng.”
Đôi mắt của Đông Lăng nhìn thẳng, ngơ ngác nhìn Tẩy Tủy đan lóe hào quang, khiếp sợ nói: “Tiểu thư, người lấy Tẩy Tủy đan ở đâu vậy?”.
Mặc dù Đông Lăng chỉ là nha hoàn thiên phú bình thường, nhưng vẫn có nghe đến loại bảo bối làm người ta mơ ước như Tẩy Tủy đan. Tẩy Tủy đan khó luyện chế, trên cả đại lục này ai cũng biết rất nhiều năm mới có luyện d.ư.ợ.c sư luyện chế được. Cho dù cầm núi vàng hay núi bạc cũng không mua được, làm sao tiểu thư thoáng cái đã có hai viên? Kể từ khi biết Hoàng Bắc Nguyệt chính là Hí Thiên, Đông Lăng đã vô cùng sùng bái Hoàng Bắc Nguyệt, biết nàng có năng lực rất lớn, ở trong mắt nàng thì Hoàng Bắc Nguyệt không gì không làm được. Nhưng thoáng cái đã có hai viên Tẩy Tủy đan, thật không thể tin được!
Nhìn vẻ mặt Đông Lăng ngu ngơ, Hoàng Bắc Nguyệt không muốn giải thích nhiều, Tẩy Tủy đan này là của Phong Liên Dực cho, nàng không thích nhắc lại chuyện này. “Sau này giải thích với ngươi sau, giữ cho chắc, một lát nữa tìm một chỗ an tĩnh để nghỉ ngơi và ăn Tẩy Tủy đan, ta muốn đi làm một chút chuyện”.
Đông Lăng lập tức cầm tay nàng: “Tiểu thư, người muốn đi đâu? Người đừng bỏ Đông Lăng một mình?”.
“Ta đã đồng ý sẽ mang ngươi đi cùng, nhất định sẽ không nuốt lời, chỉ là trong thành Lâm Hoài có việc ta phải hoàn thành, ta không muốn mang theo tiếc nuối rời đi!”.
Đông Lăng thấp thỏm gật đầu, trong lòng âm thầm thề, sau khi nàng ăn Tẩy Tủy đan, nhất định phải trở nên mạnh mẽ, trợ giúp cho tiểu thư, không để tiểu thư một mình đối mặt tất cả mọi chuyện.
Thu dọn đồ đạc xong, bỗng chân núi truyền đến một tiếng vó ngựa dồn dập, bọn họ đứng từ trên cao, nhìn xuống thấy được một người cưỡi ngựa rất nhanh chạy đến phía hoàng lăng.
“Tiểu thư, là Công chúa Anh Dạ!”. Đông Lăng chỉ vào người phía dưới nói. Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu lại, nhìn thoáng qua, phía dưới một cô gái mặc váy hồng giục ngựa chạy như điên, đúng là Công chúa Anh Dạ.
Hơi ngẩn người một chút, Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ giọng nói: “Chúng ta đi thôi.”
Đông Lăng sải bước đuổi kịp, xoa đầu Tiểu hổ, nói: “Công chúa Anh Dạ tâm địa thiện lương, mặc dù tính cách có hơi kiêu kỳ, nhưng nàng công chúa rất tốt với tiểu thư.”