Hoàng Bắc Nguyệt không nói gì cả, nàng hiểu rõ tính tình công chúa Anh Dạ, lại nói tiếp, Công chúa Anh Dạ và Chiến Dã cùng là một loại người. Bề ngoài nhìn chung sống không tốt, phong thái cao quý khó gần, nhưng thực tế chỉ cần tiếp xúc qua sẽ hiểu, thật ra bọn họ đều là người rất tốt. Có điều hôm nay đã xảy ra chuyện này, nàng cùng Anh Dạ và Chiến Dã khó có thể giống như trước đây.
Không nhìn Công chúa Anh Dạ nữa, Hoàng Bắc Nguyệt tăng nhanh bước chân, cùng Đông Lăng đến đô thành. Tìm một nhà trọ để Đông Lăng vào ở trước, Hoàng Bắc Nguyệt lại lẻn vào trong thành một lần nữa. Thành Lâm Hoài vẫn yên bình như thế, dân chúng vẫn sống bình thường. Chuyện xảy ra ở Học Viện Linh Ương chưa truyền tới. Những Kỵ binh đen nhanh ch.óng đưa người của hoàng tộc bị thú Chức Mộng tấn công trở về bình an vô sự.
Học Viện Linh Ương giờ đây luôn trong tình trạng phòng thủ, nghe lén được mấy lão sư trong Học Viện nói chuyện, Hoàng Bắc Nguyệt mới biết người của nước Đông Ly đến thăm Học Viện Linh Ương nhưng chưa thấy đi ra. Thương Hà viện trưởng phái người vào tìm, thấy đám sứ giả của nước Đông Ly như đã bốc hơi, hoàn toàn không thấy. Nếu như thái t.ử của nước Đông Ly xảy ra chuyện gì ở nước Nam Dực, hậu quả có thể rất nghiêm trọng.
Hoàng Bắc Nguyệt biết nhất định nhóm người kia đi về tòa tháp thứ bảy. Hừ! Đám người ngu ngốc không biết lượng sức này muốn đến tháp thứ bảy bắt Linh Tôn. Linh Tôn cường đại như vậy, tự có biện pháp đối phó chúng.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng không lo lắng, nàng phủ một chiếc áo choàng màu đen, đi về hướng phủ Tĩnh An vương. Trong thư phòng, Tĩnh An vương vừa mới tỉnh dậy, đầu đau như b.úa bổ, nhưng hắn không dám trì hoãn mà lập tức mời các cao thủ mật đàm ở trong thư phòng.
Một lão tóc bạc nhưng da dẻ vẫn hồng hào nói: “Vương gia, Hoàng Bắc Nguyệt có thú Chức Mộng, nhất định cô ta có quan hệ với người của Thành Tu La, lai lịch cô ta không hề nhỏ!”. Người nói chính là vị cao thủ lợi hại nhất trong phủ Tĩnh An vương.
“Khúc tiên sinh, ngay cả ngươi cũng nói vậy thì chắc là không sai được?” Tĩnh An vương buồn bã lo lắng nói. Khúc tiên sinh cùng mấy vị cao thủ kia nhìn nhau, sau đó đều lắc đầu, nói: “Vương gia, Thành Tu La ngài cũng biết rõ, mặc dù chúng ta được coi là cao thủ ở nước Nam Dực, nhưng trước mặt người của Thành Tu La, triệu hoán sư cửu tinh chỉ giống như con nít không chịu nổi một kích”.
Nghe xong những lời như thế, Tĩnh An vương liền mất hứng: “Nuôi quân ba năm, dụng quân một giờ. Chẳng lẽ các ngươi muốn trơ mắt đứng nhìn ta bị nha đầu kia g.i.ế.c c.h.ế.t sao?”.
Khúc tiên sinh là một cao thủ, mặc dù trong Phủ Tĩnh An Vương chỉ là môn khách, thế nhưng là Triệu hoán sư nên đi đến đâu cũng được mọi người tôn trọng. Bọn họ không phải nô bộc do Phủ Tĩnh An Vương nuôi, tuy rằng ngày thường cũng có chút tôn trọng đối với Tĩnh An vương, nhưng đó là do vị thế hoàng thân quốc thích của hắn ở nước Nam Dực mà thôi. Tôn trọng thì tôn trọng, nhưng không có nghĩa là làm tay sai cho Tĩnh An vương.
“Vương gia!” Khúc tiên sinh lạnh lùng nói: “Năm đó ngươi nắm giữ nhiều quyền lực, vì con gái mà ép buộc Thái hậu hạ độc sát hại trưởng công chúa Huệ Văn . Hôm nay Bắc Nguyệt quận chúa ra tay báo thù, đây là việc nhà của các ngươi, theo lý mà nói thì ngoại nhân chúng ta tốt nhất không nên xen vào”.
“Ngươi nói cái gì?” Tĩnh An vương cả giận nói: “Sự việc năm đó chẳng lẽ các ngươi không có phần hay sao?”. Hừ! Một lũ cao thủ giả nhân giả nghĩa, nếu không phải lúc đầu đám người này góp gió thổi phồng sự việc, hắn làm sao có thể gây ra chuyện bức cung này.
Khúc tiên sinh cũng tức giận nói: “Năm đó đều là do Vương gia khư khư cố chấp! Giờ thì thế nào? Muốn đem chúng ta kéo xuống nước hay sao?”.
Những lời này của Khúc tiên sinh mang tính khiêu khích rất lớn, có phúc thì chúng ta cùng hưởng, thế nhưng có họa thì ngươi tự gánh lấy đi! Tĩnh An vương không phải là hạng người anh minh khiến cho người khác tâm phục khẩu phục. Những cao thủ này theo Phủ Tĩnh An Vương thực chất là do nhìn thấy quyền thế của Phủ Tĩnh An Vương ở nước Nam Dực mà thôi. Nếu không, người như Tĩnh An vương sao có thể xứng để cho bọn họ đi theo chứ?
“Vương gia, việc nhà của Hoàng tộc, chúng ta sẽ không xen vào, tránh sau này người khác bàn tán!”.
“Đúng vậy Vương gia, quốc có quốc pháp, gia có gia quy, ngài lại thân là quốc cửu, lại là ngoại công của thái t.ử điện hạ, Bắc Nguyệt quận chúa chắc chắn sẽ nương tay, ngài cứ thả lỏng, lúc đó nói lời xin lỗi là được rồi.” Đám cao thủ đều đồng loạt đứng lên, biểu lộ lập trường của chính mình. Bọn họ đồng tâm hiệp lực như vậy, hoàn toàn không còn bộ dáng lục đục như bình thường! Nói đùa, đó là người của Thành Tu La đó, bọn họ còn muốn sống lâu thêm mấy năm nữa nha, tuyệt đối không thể nhảy vào vũng nước đục này, nếu không sẽ mất cả chì lẫn chài!
Tĩnh An vương tức giận đến mức trợn mắt thở phì phò. Hắn nhìn đám cao thủ, nghẹn một bụng lửa giận nhưng lại không dám phát ra, chỉ có thể cố gắng kìm chế: “Các vị, ngày thường bổn vương cũng không có làm phiền gì đến các vị, nhưng hôm nay, xin các vị hãy lưu lại giúp ta một tay đi”.
Khúc tiên sinh cười nói: “Vương gia, lời cũng đã nói rồi, để tránh tổn thương hòa khí, tốt nhất bọn ta vẫn nên ra ngoài thôi, còn ngài nên chuẩn bị tốt một chút, nếu Bắc Nguyệt quận chúa mà đến thì còn có thể dĩ hòa vi quý!”
Khúc tiên sinh nói xong liền xoay người đi ra ngoài, đám người còn lại lấy hắn làm chủ, đương nhiên cũng đồng loạt ra theo. Tĩnh An vương trừng mắt, hai tay run rẩy. Hắn không nghĩ tới năm đó từng người từng người giật dây khiến hắn đi bức cung, thế mà bây giờ vừa nghe đến cái tên Thành Tu La, đám người này đều bị dọa thành rùa đen rụt đầu hết cả!
“Hừ! Vô dụng! Một đám ăn bám! Quả nhiên là ngày dài mới biết lòng người mà!” Tĩnh An vương tức giận gạt hết đồ vật trên bàn sách xuống đất, ngay cả cái bàn cũng bị hắn đạp đổ.
“Người đâu!” Tĩnh An vương cất giọng nói: “Bổn vương muốn vào cung gặp Hoàng thượng và thái t.ử , mau chuẩn bị kiệu!”.
Kêu mãi mà vẫn không thấy ai trả lời, Tĩnh An vương giận dữ quát lên: “Người đâu? Đều c.h.ế.t hết cả rồi hay sao? Thật là một đám vô dụng!”
“Két” một tiếng, cửa thư phòng đột nhiên bị đẩy ra, ánh sáng bên ngoài nhanh ch.óng tràn vào phòng, ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của thiếu nữ.
“Vương gia đang muốn gọi ai vậy? Hôm nay người trong phủ mệt mỏi, giờ phút này đều đã đi nghỉ ngơi hết rồi.” Một bóng người từ vầng sáng chậm rãi bước ra, khí chất quỷ dị khiến người khác không cảm nhận được sự ấm áp của ánh mặt trời!
Bước ra khỏi vầng sáng, thiếu nữ đứng trước mặt Tĩnh An vương, ngẩng đầu nhìn hắn, đôi con ngươi trong suốt lạnh lẽo mang một tầng ý cười.
Tĩnh An vương lui về phía sau một bước, trong lòng giống như rơi vào hồ băng sâu vạn trượng, lạnh đến mức thân thể hắn không ngừng run rẩy: “Ngươi…ngươi tới nơi này làm gì?”
Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng cười cười, bộ dáng mười phần xinh đẹp. Nàng xoay người ngồi lên ghế, một chân lại gác lên một cái ghế khác, ánh mắt kiêu ngạo nhìn về phía Tĩnh An vương: “Làm gì à? Đương nhiên là báo thù rồi, đem ngươi băm thành vạn mảnh, giải mối hận trong lòng ta!”.
Sắc mặt Tĩnh An vương tái nhợt, sau đó lập tức giận dữ. Hắn đường đường là Tĩnh An vương, cả nước Nam Dực này trừ Hoàng thượng và Thái hậu ra thì người nào dám không tôn kính hắn? Nha đầu kia cuồng vọng như thế, thật là đáng hận mà!
“Hừ! Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi đừng có ngông cuồng! Nghe nói ngươi cũng là cao thủ cấp bậc Hoàng Kim, có dám cùng bổn vương đ.á.n.h một trận hay không?”.
Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày nhìn hắn. Cái tên Tĩnh An vương không có đầu óc này, hắn thực sự muốn cùng nàng đ.á.n.h một trận sao?.
“Điều kiện tiên quyết là không được sử dụng thú Chức Mộng, ngươi dám không? Mẫu thân ngươi khi còn sống uy phong lợi hại, căn bản khinh thường loại thủ đoạn sử dụng thú Chức Mộng này!”.
Tĩnh An vương dùng phép khích tướng, chỉ cần nha đầu này không sử dụng thú Chức Mộng thì hắn chẳng phải sợ gì cả?
Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt rất khó chịu, nàng ghét nhất là bị người khác mang trưởng công chúa Huệ Văn ra uy h.i.ế.p. Nàng vô cùng tôn kính bà, không cho phép bất luận kẻ nào sỉ nhục bà!
“Không dùng thì không dùng, lão thất phu, ngươi nghĩ ta sợ ngươi sao?”.
“Hừ! Vậy thì thử một chút xem nào!” Tĩnh An vương nhanh ch.óng lấy một thanh Loan Nguyệt Thương nặng năm trăm cân từ trong nạp giới ra! Lúc còn trẻ, hắn đều dựa vào thanh Loan Nguyệt Thương huyền cấp này mà chấn nhiếp địch quốc, lập nên biết bao nhiêu công lao hiển hách! Hôm nay đối thủ chỉ là một tiểu nha đầu, vậy để cho cô ta mở mang tầm mắt một chút!