Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 190 Đụng Độ Hồng Liên (1)

Lúc này trong Học Viện Linh Ương, một đám trưởng lão tụ họp một chỗ, thương nghị chuyện quan trọng.

“Viện trưởng, Hoàng Bắc Nguyệt cùng Thành Tu La nhất định có liên quan, nhưng ngày hôm qua cô ta chỉ dùng thú Chức Mộng khiến chúng ta ngủ say, cũng không ra tay thương tổn”. Quách viện sĩ rất công chính nói, tâm tư vẫn có chút thiên vị Hoàng Bắc Nguyệt.

Thương Hà viện trưởng vẻ mặt ngưng trọng gật đầu: “Nha đầu kia vì báo thù mà tới.”.

“Ài, không nghĩ chuyện năm đó là như vậy, viện trưởng, Học Viện Linh Ương chúng ta có nhúng tay vào việc này không?”.

“Tĩnh An vương đã c.h.ế.t, nói vậy Bắc Nguyệt quận chúa cũng sẽ không tiếp tục báo thù”. Thương Hà viện trưởng suy nghĩ một chút, “Nhưng mà chuyện cô ta có liên hệ với Thành Tu La, nhất định cần phải điều tra rõ ràng”.

“Xin viện trưởng phân phó, chúng ta nghe lệnh ngài!”.

“Ta đã muốn mở Thiên Tuyệt trận, mời mười hai vị trưởng lão đi theo ta”.

Mười hai vị trưởng lão của Học Viện Linh Ương đứng lên, nhất tề ôm quyền nói : “Tùy viện trưởng ra lệnh!”.

Trên đường cái trong thành Lâm Hoài, bởi vì Tĩnh An vương gặp chuyện nên không ít dân chúng vui mừng, phố lớn ngõ nhỏ đàm luận, rốt cục là người nào lợi hại như vậy, có thể xông vào Phủ Tĩnh An Vương phòng thủ nghiêm ngặt, g.i.ế.c c.h.ế.t hắn, thần không biết quỷ không hay mà đem t.h.i t.h.ể Tĩnh An vương treo ở trên tường thành! Tuyệt đối là một vị cao thủ thông minh tuyệt đỉnh.

Ở trên đường cái, Tiêu Vận trốn trốn tránh tránh dò hỏi mọi người, nhưng không ai thấy thiếu niên da tái nhợt, khóe mắt có hoa cát cánh màu đen. Không cam lòng! Người kia ở nơi nào? Nhất định phải tìm được hắn, chỉ có hắn mới có thể báo thù thay mình. Nhớ tới mẫu thân c.h.ế.t t.h.ả.m, trong lòng Tiêu Vận không cam lòng, hôm nay, tin Tĩnh An vương c.h.ế.t lại càng làm ả lo sợ bất an, Hoàng Bắc Nguyệt tâm ngoan thủ lạt, không thể khinh địch, nhưng ả cũng sẽ không ngồi chờ c.h.ế.t.

“Vị công t.ử này, ta đã nói rồi, không thấy vị cô nương kia tới, ngài ngày nào cũng hỏi nhiều lần, ta thấy nàng tới có thể không nói cho ngài sao? Ở khách điếm, chưởng quỹ bất đắc dĩ nói xong, liền phất tay áo rời đi, mang theo tiểu nhị chuẩn bị đi chợ mua đồ ăn.

“Nàng nói sẽ đến”. Phía sau một tay cường ngạnh đặt lên trên vai chưởng quỹ, chưởng quỹ kia thoáng cái đau nhức đến nhe răng trợn mắt.

“Ôi chao ta nói công t.ử rồi mà! Ngài hãy bỏ qua cho ta đi, ta là một người bình thường mở cửa tiệm, nào dám lừa gạt đại nhân vật như ngài! Cô nương kia quả thật chưa từng tới, ôi chao này!”. Chưởng quỹ hét t.h.ả.m một tiếng, thiếu niên kia cũng quá dùng sức! Hắn là một người bình thường, bả vai cũng xém chút nữa bị bóp nát!

“Sao lại không có đạo lý như vậy? Ngài ngẫm lại xem, ngay cả ngài cũng không nhận ra vị cô nương kia, ta biết đi đâu tìm cho ngài? Huống chi, cô nương kia không nói là tiểu thư trong đại gia tộc nào, nhất thời tốt bụng giúp ngài mà thôi, không chừng đã sớm quên ngài rồi! Ngài cần gì phải như vậy?”

Chưởng quỹ nhất thời tức giận, không giữ mồm giữ miệng lại nói tiếp. Thiếu niên kia càng tức giận, hơi thở âm trầm quỷ dị làm mọi người xung quanh vây xem lùi ra rất xa, ngón tay tái nhợt cứng rắn của hắn hung hăng nắm bả vai chưởng quỹ.

“Lời của ngươi, không tin!”.

“Ôi chao ôi chao, công t.ử ngài tha ta đi!”. Chưởng quỹ kêu lên t.h.ả.m thiết giống như tiếng heo bị chọc tiết. Tiêu Vận ở xa xa tập trung nhìn vào, nhất thời đuôi lông mày lộ ra vui mừng, hóa ra hắn ở chỗ này, làm ả đi mòn gót sắt tìm không thấy

“Công t.ử, công t.ử!” Tiêu Vận đẩy đám người ra chạy tới, lớn tiếng nói trước mặt thiếu niên kia: “Là ta, ngươi còn nhớ ta không? Là ta đưa ngươi tới nơi này!”

Tròng mắt vô thần của thiếu niên chuyển động, trên gương mặt tái nhợt không biểu cảm, căn bản là không nhớ rõ. Tiêu Vận vội vàng nói: “Người ngươi muốn tìm đang ở gần đây, nếu ngươi không đi nhanh, cô ta sẽ chạy mất!”.

Thiếu niên buông bả vai chưởng quỹ ra, giọng nói lạnh như băng trong thoáng chốc kích động nói: “Nơi nào?”.

“Đi theo ta, ta đưa ngươi đi tìm cô ta!”. Tiêu Vận hưng phấn nói.

Thiếu niên không để ý đến chưởng quầy nữa, như trẻ con mới ra đời chưa hiểu chuyện, liền đi theo Tiêu Vận.

Chưởng quỹ thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng có chút lo lắng: “Nữ nhân kia nhìn không giống người tốt, vị công t.ử kia đơn thuần không hiểu chuyện, sẽ không gặp cái gì không may chứ?”.

“Chưởng quỹ, ngài vẫn lo lắng cho hắn? Ôn thần đó sớm đi ngày nào thì tốt ngày đó! Hắn ở đây ảnh hưởng đến việc kinh doanh của khách điếm chúng ta, chẳng ai dám đi vào!”.

“Cũng phải, mỗi ngày hắn đằng đằng sát khí ngồi lỳ cả ngày ở trong điếm chờ vị cô nương kia, khách nhân nhìn thấy hắn thì sợ hãi, ảnh hưởng tiền đồ của ta, sớm đi cũng tốt!”. Chưởng quỹ mang theo tâm tình may mắn rời đi.

Mặc Liên đi theo Tiêu Vận ra ngoài thành, đi về hướng Rừng rậm Mê Vụ, trên đường trầm mặc không hề chớp mắt, Mặc Liên hỏi: “Ngươi quen biết, Nguyệt?”.

“Nguyệt?” Tiêu Vận sửng sốt, hỏi: “Ngươi không phải muốn tìm người tóc đỏ sao? Hiện tại ta đưa ngươi đi tìm!”.

“Tóc đỏ, Hồng Liên”. Sắc mặt Mặc Liên chậm rãi lạnh lẽo, nhiều ngày qua nhưng bây giờ mới nhớ tới, mơ hồ trong sắc mặt xuất hiện sát khí. Tiêu Vận nhìn hưng phấn không ngừng, vội vàng nói: “Đôi mắt ngươi không nhìn thấy, lát nữa ta chỉ cho ngươi xem, ngươi để ý xuống tay với cô ta là được! Người này rất lợi hại, ngươi nhất định phải xuống tay thật nặng, nếu không, sợ rằng ngươi cũng không đối phó được cô ta!”.

“Hừ” Mặc Liên mặt không thay đổi hừ lạnh, sắc mặt tái nhợt, hơi thở biến hoá kỳ lạ. Kẻ đắc tội với Điện Quang Diệu, không cần biết lợi hại bao nhiêu, chỉ có một kết quả là c.h.ế.t!

Tiêu Vận không lo lắng thiếu niên thần bí này không đối phó được Hoàng Bắc Nguyệt. Cô ta chọc người này đó chính là chấm dứt vận may của cô ta!

Tiến vào Rừng rậm Phù Quang, sương mù nặng nề từ bốn phía hiện lên, Mặc Liên khẽ nhíu mày, hắn có thể cảm giác được hư vô mờ mịt sương mù, hắn rất ghét loại cảm giác này, giống như là vây hắn ở trong một mê cung không đi ra được.

Tiêu Vận nhìn xung quanh, Rừng rậm Mê Vụ rất lớn, không biết Hoàng Bắc Nguyệt ở nơi nào, nhưng ả khẳng định là ở chỗ này! Ả để Tiêu Trọng Lỗi ở Học Viện Linh Ương nghe ngóng, Thương Hà viện trưởng muốn bắt Hoàng Bắc Nguyệt nên đã đi theo hướng Rừng rậm Mê Vụ, đi theo Thương Hà viện trưởng nhất định sẽ không sai! Hoàng Bắc Nguyệt sẽ không chạy thoát!

Rừng rậm Mê Vụ là nơi tiếp giáp cùng Rừng rậm Phù Quang, Hoàng Bắc Nguyệt dìu Đông Lăng đến phía sau một lùm cây rậm rạp nghỉ ngơi. Dùng Tẩy Tủy đan xong, Đông Lăng trải qua cả đêm cải tạo, kinh mạch sớm đã khác với người bình thường, chỉ là d.ư.ợ.c lực của Tẩy Tủy đan có chút mạnh mẽ, Đông Lăng thân thể nhỏ yếu, trong khoảng thời gian ngắn chưa thích hợp được ngay, bởi vậy nhìn có vẻ suy yếu.

“Tiểu thư, chúng ta ở đây chờ ai?”.

“Chờ một người, hắn nói ở chỗ này gặp mặt”.

Hoàng Bắc Nguyệt dìu Đông Lăng ngồi xuống, đem Tiểu Hổ cùng Chi Chi thả trên mặt đất, rồi đứng lên quan sát động tĩnh xung quanh. Học Viện Linh Ương không dễ dàng bỏ qua cho nàng như vậy, nàng có thể cảm giác phía sau có người đuổi tới, đây là ý thức cảnh giác mà một sát thủ nhiều năm bồi dưỡng được. Nàng không muốn đối nghịch cùng Học Viện Linh Ương, bọn họ không có ân oán gì, đối nghịch chỉ phí thời gian. Nhưng chuyện Thành Tu La nàng cũng không nói rõ ràng, thú Chức Mộng trong tay nàng, hơn nữa nàng đột nhiên từ một phế vật trở nên mạnh như vậy, có nói thế nào thì mấy lão già này sẽ hoài nghi nàng.

Đột nhiên phía xa xa trong Rừng rậm Mê Vụ, một đám Dơi Xanh khát m.á.u bay lên, giống như bị kinh hoàng. Hoàng Bắc Nguyệt mặt mày trầm xuống, lui đến cạnh Đông Lăng, nhắm mắt lại, tinh tế cảm nhận nguồn gốc tiếng động kia.

Linh thú? Một con linh thú cấp mười hai!

“Tiểu thư, có chuyện gì vậy?” Đông Lăng lo lắng hỏi.

“Có một con linh thú cấp mười hai ở gần chúng ta”. Hoàng Bắc Nguyệt hời hợt nói, nàng có biện pháp đối phó linh thú, mấu chốt là Thương Hà viện trưởng cũng truy đuổi đến, càng ngày càng đến gần.

Chương 190 Đụng Độ Hồng Liên (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia