Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 191 Đụng Độ Hồng Liên (2)

Bây giờ còn chưa thể mang theo Đông Lăng chạy đến hướng Rừng rậm Phù Quang, Đông Lăng vừa mới bị Tẩy Tủy đan thay đổi cốt tủy, thiên phú triệu hồi sư đã từ từ lộ ra, nguyên khí trên người không ngừng bị ngưng tụ, sau đó lại phóng ra, là một quá trình mấu chốt rèn luyện xương cốt.

Nếu như tiến vào Rừng rậm Phù Quang, nguyên khí trên người Đông Lăng sẽ đưa tới rất nhiều Phù Quang, vậy thì càng tổn thất nặng!

Linh Tôn chưa tới, bọn họ chỉ có thể tạm thời án binh bất động.

Thấy bộ dáng nắm chắc mọi việc của Bắc Nguyệt, Đông Lăng cũng không lo lắng nữa, chuyên tâm để nguyên khí rèn luyện thân thể mình.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, xuyên qua lá cây nhìn thấy bầu trời xám xịt, hôm nay có vẻ không phải là một ngày yên ổn.

Nàng ngồi xổm xuống, ở bên người Đông Lăng bỏ thêm nguyên khí cấm chế, nói: “Đừng ra ngoài, Tiểu Hổ, trông coi thật tốt”.

Tiểu Hổ gật đầu, nhảy qua tay nàng, Hoàng Bắc Nguyệt sờ sờ đầu Tiểu Hổ, nói: “Ngươi dù sao cũng là thần thú, thời điểm quan trọng nhờ vào ngươi”.

“Grừ” Tiểu Hổ non nớt hừ một tiếng, bộ dáng tự tin gấp trăm lần. Chi Chi cũng nhảy qua, mắt to ngập nước nhìn nàng, giống như muốn an ủi.

Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Nếu Tiểu Hổ không được, còn có ngươi đây, ta rất tin tưởng của ngươi!”.

Chi Chi vui sướng cười rộ lên, bị Tiểu Hổ đá văng ra, trên mặt đất lăn một vòng đứng lên, mặt xám mày tro, xoa xoa mặt, tận lực cách xa Tiểu Hổ bạo lực một chút.

“Một cao thủ xa lạ có thuộc tính Lôi, người này rất cường đại, tính uy h.i.ế.p rất lớn”. Thương Hà viện trưởng lắng nghe âm thanh từ trong gió truyền đến, nói: “Còn có thuộc tính Hỏa nữa, là T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân!”.

“Thái t.ử điện hạ!” Mấy vị trưởng lão đều kinh ngạc.

“Tại sao thái t.ử  điện hạ lại tới đây?”.

“Không biết điện hạ tính toán thế nào, chắc sẽ giúp đỡ Bắc Nguyệt quận chúa, thế nhưng Tĩnh An vương mà Bắc Nguyệt quận chúa g.i.ế.c c.h.ế.t lại chính là ngoại công của thái t.ử  điện hạ mà”.

Thương Hà viện trưởng giơ tay ngăn mấy vị trưởng lão tiếp tục bàn luận. Lão suy tư một chút rồi mới mở miệng: “Các vị trưởng lão, chúng ta hãy mở ra Thiên Tuyệt Trận đi, ta sẽ dẫn dụ Bắc Nguyệt quận chúa đến, nhớ kỹ, tuyệt đối không được tổn thương nàng”.

“Viện trưởng yên tâm đi, Bắc Nguyệt quận chúa chỉ là một đứa trẻ mà thôi, chúng ta sẽ không xuống tay với nó đâu”.

Thương Hà viện trưởng gật đầu, khống chế Xích Vĩ Hạc xoay người bay đi

Xích Vĩ Hạc là Linh thú thuộc tính Phong, bởi vậy tốc độ rất nhanh, hơn nữa nhờ vào năng lực “nghe gió xác định vị trí” nên nhanh ch.óng đến gần Hoàng Bắc Nguyệt!

Một chạy một đuổi, mục tiêu căn bản cũng không khó đuổi theo, nhưng ngay khi bóng người Hoàng Bắc Nguyệt mơ hồ xuất hiện, phía Bắc của rừng rậm Mê Vụ bỗng nhiên vang lên một tiếng gầm giận dữ của Rồng! Tiếng gầm này khiến cho mặt đất run rẩy không ngừng.

Nghe được tiếng gầm này, cước bộ của Hoàng Bắc Nguyệt thoáng dừng lại, trong lòng lập tức trầm xuống.

Đây là tiếng của Linh Tôn!

Thương Hà viện trưởng đương nhiên cũng nhận ra chủ nhân của tiếng gầm này, lão cũng dừng lại, khống chế Xích Vĩ Hạc bay lên cao, dõi mắt nhìn về phía xa.

Phía Bắc của rừng rậm Mê Vụ chính là Học Viện Linh Ương, lúc này, bên kia là một mảnh khói bụi dày đặc, hoàn toàn ngăn trở tầm mắt của mọi người. Mà phương hướng khói bụi bốc lên lại chính là Thất Tháp!

Thương Hà viện trưởng ngây ngẩn cả người, tiếng gầm vừa rồi là của Linh Tôn, chẳng lẽ ngài ấy đang tức giận ư? Người nào có lá gan lớn như thế, dám xông vào Thất Tháp chọc giận Linh Tôn? Linh Tôn mà nổi giận thì hậu quả k.h.ủ.n.g b.ố vô cùng!

“Người của nước Đông Ly quả nhiên không phải thứ tốt lành gì”. Tiếng nói lạnh lùng của Hoàng Bắc Nguyệt vang lên trong rừng rậm tĩnh mịch.

Thương Hà viện trưởng cúi đầu nhìn nàng, thấy nàng không chạy trốn, ngược lại nhảy lên một gốc cây cao, nhìn về phía Thất Tháp.

“Quận chúa làm sao biết đó là do người của nước Đông Ly gây ra?”.

Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu, thờ ơ nhìn hắn: “Ta nghe bọn họ mật đàm với nhau. thái t.ử  nước Đông Ly, Cổ đại nhân, còn có một người tên là Thu Minh Liệt nữa, bọn họ đến đây là muốn bắt sống Linh Tôn, tăng cường thực lực của bản thân”.

Thương Hà viện trưởng giận dữ nói: “Lũ vô sỉ nước Đông Ly! Linh Tôn há có thể dễ dàng bắt được như vậy ư? Chọc giận một con Thần thú, bọn họ chẳng lẽ không biết kết cục thế nào?”

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn đám khói bụi mù mịt, trong lòng có chút bất an: “Cổ đại nhân có mang theo một món bảo khí rất lợi hại, gọi là Chuông Tỏa Hồn! Thương Hà viện trưởng nghe nói đến chưa?”

“Chuông Tỏa Hồn?!” Thương Hà viện trưởng cả kinh, nhất thời cảm giác có điều không ổn: “Quả nhiên bọn họ có chuẩn bị mà đến!”.

“Đương nhiên rồi, đã biết đối phương là Thần thú mà còn dám tới chịu c.h.ế.t thì chẳng phải là kẻ ngu sao?”.

Thương Hà viện trưởng hít sâu một hơi, cặp mắt già nua nhưng lại mang thần thái sáng láng nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt: “Bắc Nguyệt quận chúa, lão phu hôm nay dẫn người truy đuổi ngươi là muốn làm rõ một việc”.

“Ta không có quan hệ gì cùng với Thành Tu La”. Không chờ Thương Hà viện trưởng mở lời, Hoàng Bắc Nguyệt đã ngắn gọn nói trước: “Thương Hà viện trưởng, thay vì lo lắng cho ta, không bằng ngài lo lắng cho Linh Tôn đi, nếu thật sự để cho đám người nước Đông Ly bắt sống được Linh Tôn, hơn nữa còn thuần phục hắn thì sẽ là đại họa đối với nước Nam Dực!”.

“Quận chúa là con gái của trưởng công chúa Huệ Văn , ngươi nói không có, như vậy lão phu liền tin tưởng ngươi, nhưng lai lịch của con thú Chức Mộng kia là thế nào?”.

“Chi Chi là ta vô tình bắt được trong lần đi rèn luyện ở Rừng rậm Phù Quang do Học viện tổ chức.” Hoàng Bắc Nguyệt không cần thiết phải giấu diếm: “Lần trước chính nó đã tập kích đệ t.ử cùng lão sư, khi đó ta cũng trúng chiêu”.

Thương Hà viện trưởng trầm ngâm, tựa hồ đang suy nghĩ những chuyện đã xảy ra. Hoàng Bắc Nguyệt lẳng lặng chờ hắn suy tư, dù sao chuyện trong Rừng rậm Phù Quang cũng không có quan hệ gì với nàng, nàng không cần chột dạ.

Đúng lúc này, nguyên khí xung quanh đột nhiên sôi trào, giống như bị người khác từ bốn phương tám hướng ép lại, khí thế bàng bạc cường đại! Hoàng Bắc Nguyệt phản ứng rất nhanh, thân hình lập tức từ trên nhánh cây phóng lên trên, phía trên chính là nơi nguyên khí d.a.o động yếu nhất, cũng chính là đường ra duy nhất vào lúc này.

Tuy nhiên, thân thể nàng chỉ mới bay được nửa đường thì trên đỉnh đầu đã truyền đến một tiếng trầm thấp hùng hậu. “Thiên Tuyệt! Hợp!”.

Nguyên khí d.a.o động mãnh liệt, cấp tốc đè xuống phía dưới, thân hình của Hoàng Bắc Nguyệt cũng nhanh ch.óng bị ép xuống nhánh cây lúc nãy. Cùng lúc đó, cờ gấm màu đỏ đột nhiên từ bốn phương tám hướng bay ra, trên mặt mỗi lá cờ đều có thêu năm loại đồ án nguyên khí tượng trưng cho “Băng, Hỏa, Lôi, Phong, Thổ”! Trên đồ án có năm loại nguyên khí khác nhau di chuyển, ánh sáng rực rỡ khiến người khác không dám nhìn thẳng! Cờ gấm có mười hai lá do mười hai vị trưởng lão có thuộc tính khác nhau nắm giữ, mà Thương Hà viện trưởng khống chế Xích Vĩ Hạc đứng ở nơi mười hai lá cờ gấm hội tụ, tay vung lên không trung, một thanh trường kiếm màu đen chợt xuất hiện trong tay lão!

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn bọn họ, ánh mắt trong trẻo chuyển hướng sang Thương Hà viện trưởng. “Thương Hà viện trưởng, ngươi có ý gì? Ngươi không tin lời ta nói hay sao?”.

Thương Hà viện trưởng trầm giọng nói: “Lời của Bắc Nguyệt quận chúa, lão phu đương nhiên tin tưởng, nhưng hôm nay vẫn xin quận chúa đi theo lão phu một chuyến, tiếp nhận điều tra.”.

“Nếu như ta không đi thì sao?”.

“Nếu như Bắc Nguyệt quận chúa phản kháng, lão phu cũng chỉ có thể ra tay thật nặng, đến lúc đó có đả thương quận chúa, xin quận chúa thứ lỗi.” Thương Hà viện trưởng chậm rãi nói.

Chương 191 Đụng Độ Hồng Liên (2) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia