Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 192 Đụng Độ Hồng Liên (3)

Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh: “Lão thất phu, ngươi đang uy h.i.ế.p ta?”.

“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi chớ vô lễ! Cho dù là trưởng công chúa Huệ Văn , ở trước mặt viện trưởng cũng phải kính cẩn ba phần!” Nam Cung trưởng lão nghiêm túc quát.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn hắn, lạnh lùng cười rộ lên: “Lão muốn bắt ta, muốn hại người của ta, vậy mà còn muốn ta phải kính cẩn ba phần với hắn sao? Lão đầu, đầu óc của ngươi bị nước vào, cũng không có nghĩa là ta cũng thế!”.

“Ngươi…nha đầu nhà ngươi…”. Nam Cung trưởng lão tức giận đến mức râu ria dựng đứng. Thương Hà viện trưởng giơ tay lên, ngăn cản Nam Cung trưởng lão đang nổi nóng lại. Lão biết Hoàng Bắc Nguyệt là người tinh ranh, nếu Nam Cung trưởng lão bị nàng chọc tức giận, động thủ trước với nàng, như vậy Thiên Tuyệt Trận sẽ lộ ra điểm yếu, nàng sẽ có cơ hội chạy thoát. Bắc Nguyệt quận chúa tuổi còn nhỏ mà đã thông minh như thế, tương lai lớn lên không biết sẽ kinh tài tuyệt diễm đến mức nào đây

“Bắc Nguyệt quận chúa, hôm nay chúng ta thật sự không muốn động thủ với ngươi, ngươi theo lão phu đi một chuyến, lão phu sẽ không làm khó dễ ngươi nữa.”

“Ta đã nói sẽ không quay về, các ngươi muốn ta nói lại lần thứ hai sao?”. Hoàng Bắc Nguyệt vừa nói vừa quan sát trận pháp.

Khi còn ở hiện đại, nàng đã từng chiến đấu cùng một vị Ngũ Hành cao nhân, bị Ngũ Hành Trận của hắn vây khốn ba ngày ba đêm, nghe nói trận pháp kia cũng không phải bản hoàn chỉnh mà chỉ là bán thành, nhưng nếu như không phải sư phụ kịp thời chạy tới, chỉ sợ nàng đã bị vây khốn đến c.h.ế.t rồi.

Trận pháp là một môn học bác đại tinh thâm. Sau lần đó trở về, nàng liền dốc lòng nghiên cứu, cũng có hỏi thăm thêm từ sư phụ, nhưng những điều sư phụ nói thật sự quá mức tinh diệu, nàng chưa kịp học hết thì đã xuyên tới cái thế giới này rồi. Tuy nhiên trận pháp nào cũng đều có sinh môn cùng t.ử môn, t.ử môn không được đụng tới, trong khi sinh môn lại chính là đường ra! Mà Thiên Tuyệt Trận này là do năm loại nguyên khí chống đỡ mà dựng lên, trong đó ẩn chứa thuyết Ngũ Hành tương sinh tương khắc, thiên biến vạn hóa, mặc kệ từ phương hướng nào đột phá đều sẽ bị các trưởng lão khác nhanh ch.óng chạy tới vây lại!

Thiên Tuyệt Trận lúc này chưa hoạt động, nếu không, một khi mười hai vị trưởng lão cùng lúc phát ra năm loại nguyên khí, đến lúc đó kinh lôi đ.á.n.h xuống, lửa nóng thiêu đốt, băng giá giam cầm, đất đen chôn sống, lưỡi gió cắt yết hầu, nàng làm sao có đường sống đây? Ánh mắt của nàng xẹt qua người mười hai vị trường lão nhưng lại không phát hiện ra chút sơ hở nào!

Thương Hà viện trưởng biết nàng là người thông minh, bởi vậy nhanh ch.óng nói: “Bắc Nguyệt quận chúa, trong Thiên Tuyệt Trận có một chữ “tuyệt”, nghĩa là không có lối thoát, không có sinh môn, trời cũng tuyệt cả đường lui của ngươi!

Nếu muốn đi ra ngoài, trừ phi lão phu tự mình giải trận pháp, nếu không, trận pháp sẽ đem ngươi vây khốn cả đời!”.

Hoàng Bắc Nguyệt bĩu môi, từ từ ôm hai cánh tay ngồi xuống, hai chân buông thõng, khẽ đung đưa. “Tốt, mắc kẹt thì mắc kẹt, dù sao ta trẻ hơn đám già các ngươi nhiều, ta sẽ chờ, chỉ cần một người trong các ngươi c.h.ế.t già thì ta có thể đi ra ngoài rồi. Thử xem, rốt cục là các ngươi vây c.h.ế.t ta, hay là ta kéo các ngươi c.h.ế.t theo!”.

Lúc cần vô lại, nàng cũng chẳng kém ai! Huống chi nàng thật sự phải chờ mà. Hừ, chờ Linh Tôn tới, để xem mấy lão gia hỏa này còn ai dám vây khốn nàng nữa không! Xương sống không đủ cứng rắn mà cũng dám đấu với nàng ư!?.

“Nha đầu kia!” Một vị trường lão khác râu tóc dựng ngược, giận dữ trừng mắt nhìn nàng. Vấn đề tuổi tác chính là chỗ đau lớn nhất của mấy vị trưởng lão này!

Đáng tiếc Thương Hà viện trưởng đã có lệnh, không thể động thủ với nha đầu này, nếu không, bọn họ cũng không ngại cho nàng nếm thử tư vị của Thiên Tuyệt Trận!

Thương Hà viện trưởng nhíu mày nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, vẻ mặt bất đắc dĩ. Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Thương Hà viện trưởng, hiện tại bên trong Thất Tháp đang xảy ra chiến sự liên miên, cũng không biết Linh Tôn có thể địch nổi Chuông Tỏa Hồn hay không đây? Ta nghe nói Chuông Tỏa Hồn là Thần khí đó! Ngay cả Thần thú cũng có nguy cơ bị đả thương, nếu Linh Tôn bị người nước Đông Ly bắt được, hắc hắc, Học Viện Linh Ương thiếu một con Thần thú bảo vệ thì không nói, nhưng nếu để nước Đông Ly có thêm một con Thần thú, đến lúc đó tấn công nước Nam Dực thì… Ha ha ha.”

Mi tâm của Nam Cung trưởng lão giật giật, động tĩnh lúc nãy của Thất Tháp đương nhiên bọn họ cũng cũng biết, chỉ là bọn họ không nghĩ đến đó là người của nước Đông Ly đến quấy rối!

“Viện trưởng, nha đầu này nói là sự thật sao?”.

“Hơn phân nửa là thật.” Sắc mặt của Thương Hà viện trưởng ngưng trọng, động tĩnh bên Thất Tháp liên tiếp truyền tới, khiến trái tim của hắn không khỏi thít c.h.ặ.t! Hoàng Bắc Nguyệt tiếp tục cười nói: “Thất Tuyệt Trận của các ngươi lợi hại như vậy, không dùng để đối phó cường địch nước Đông Ly mà lại dùng để đối phó ta, có phải ta nên cảm thấy vinh hạnh hay không đây?”.

Mười hai vị trưởng lão Học Viện Linh Ương đều đến nơi này bày trận, vậy cũng có nghĩa Học Viện Linh Ương hiện tại không có cao thủ tọa trấn, đám người nước Đông Ly hoàn toàn không cần kiêng kị điều gì, có thể chuyên tâm đối phó Linh Tôn.

Thương Hà viện trưởng gian nan suy tính, mười hai vị trưởng lão cũng lo lắng nhìn lão, đều chờ lão hạ lệnh. “Bắc Nguyệt quận chúa, lão phu chịu ân của tiên đế, cho nên phải vì nước Nam Dực cùng thiên hạ thương sinh mà cân nhắc, hôm nay Linh Tôn gặp nạn, lão phu không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu, nhưng chuyện tình của Thành Tu La, lão phu cũng không thể dễ dàng buông tha.”.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu đ.á.n.h giá lão già trước mắt. Nàng nhẹ nhàng c.ắ.n môi, hai quả đ.ấ.m siết c.h.ặ.t. Lão đầu t.ử này…

“Đắc tội.” Thương Hà viện trưởng hơi ôm quyền, sau đó chậm rãi giơ thanh trường kiếm màu đen trong tay lên. Phong nguyên khí xoay tròn dọc theo thân kiếm, cuối cùng ngưng tụ trên mũi kiếm.

“Phong Tuyệt, mở trận!” Tiếng nói vừa dứt, bên trong Thiên Tuyệt Trận lập tức nổi lên cuồng phong, cờ gấm của mười hai vị trưởng lão đều bị gió thổi phần phật. Tiếng gió tựa như tiếng ma quỷ rít gào. Hoàng Bắc Nguyệt dùng hai tay vịn c.h.ặ.t lấy thân cây, khó khăn lắm mới không bị ngã xuống.

“Lá chắn Băng! Mở!”.

“Hoàng Bắc Nguyệt, đừng liều mạng, hiện tại ngươi vẫn chưa thể đối phó với Thiên Tuyệt Trận này đâu!” Trong nháy mắt cuồng phong nổi lên, Yểm liền cất tiếng. Hoàng Bắc Nguyệt cả giận nói: “Không liều mạng, chẳng lẽ ngươi bảo ta chờ c.h.ế.t sao!”.

“Hừ! Để ta ra đi, năm đó ta cũng có đ.á.n.h một trận với Thiên Tuyệt Trận này rồi, nó còn chưa đủ để ta xem trọng đâu!”.

“Lão yêu quái, ngươi cũng đừng có mạnh miệng nữa! Ngươi bây giờ đang là trạng thái phong ấn, thực lực còn chưa đến một phần trăm nữa là!”. Hoàng Bắc Nguyệt vừa dùng lá chắn Băng ngăn cản gió bão, vừa nhanh ch.óng rút lui về phía sau.

Thiên Tuyệt Trận lấy năm loại nguyên khí phối hợp với Ngũ Hành, thiên biến vạn hóa, hơn nữa trận pháp còn tự kiến tạo ra một không gian vô cùng vô tận, cho dù có lui bao xa đi nữa thì cũng không thoát khỏi phạm vi của Thiên Tuyệt Trận.

“Tuy thực lực của ta không bằng lúc trước, thế nhưng dù sao ta cũng hiểu rõ Thiên Tuyệt Trận hơn ngươi, ta cũng không muốn c.h.ế.t chung với ngươi đâu!”

Trong lúc bọn họ nói chuyện, trận pháp thứ hai đã mở ra. Lôi quang từ trên người một vị trưởng lão chợt lóe, theo cờ gấm lao ra. Lôi điện như một con Rồng lớn gào thét, đập nát mười hai lá chắn Băng! Lôi quang đ.á.n.h đến mức long trời lở đất. Triệu hoán sư bị vây trong Thiên Tuyệt Trận tương đối thua thiệt, bởi vì khi đó bọn họ không thể triệu hồi ra Linh thú của mình. Đây chính là chỗ cường đại của trận pháp! Lôi quang theo sát ở phía sau không buông, Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n răng, trong nháy mắt lấy ra Vạn Thú Vô Cương, đem tất cả nguyên khí trong thân thể truyền vào khối hắc ngọc. Xoáy nước màu đen ở trung tâm khối hắc ngọc xoay tròn, một trận cười to quỷ dị vang lên, một bóng người thon dài chậm rãi ngưng tụ, trong tay cầm một thanh lưỡi hái thật lớn quét một cái!

Ầm… Lôi quang trong nháy mắt đã bị c.h.é.m thành hai nửa, bóng người kia giống như từ trong tranh thuỷ mặc đi ra, nhanh ch.óng chuyển động trong không khí, mang theo tiếng cười quỷ dị xông về phía trước. Thương Hà viện trưởng cả kinh, tựa hồ không ngờ tới biến hóa như vậy, trường kiếm trong tay lão nhanh ch.óng vũ động. Trận pháp thứ ba, trận pháp thứ tư trong nháy mắt mở ra!

“Tiểu t.ử Thương Hà, mấy năm không gặp, ngươi càng ngày càng kiêu ngạo rồi đó!”. bóng dáng của Yểm còn hung mãnh hơn tật phong mấy phần, trong nháy mắt đã lao tới trước mặt Thương Hà viện trưởng. Thương Hà viện trưởng ngẩng đầu lên, thần sắc bình thản trong nháy mắt biến thành hoảng sợ: “Là…là ngươi!”

Chương 192 Đụng Độ Hồng Liên (3) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia