“Đã nhìn thấy ta còn không mau cút đi! Còn chờ ta động thủ sao?”. Yểm kiêu ngạo nói, lưỡi hái do khí đen ngưng tụ thành ở trong tay hắn quay quay mấy vòng, bộ dáng cường hãn bá đạo.
Chỉ là một hư ảnh ngưng tụ từ hắc khí thôi mà Thương Hà viện trưởng đã cố kỵ như thế, vậy nếu Yểm thật sự đứng ở chỗ này thì sẽ như thế nào đây? Hoàng Bắc Nguyệt ở phía sau nhìn, lần đầu tiên ý thức được thực lực của Yểm rất k.h.ủ.n.g b.ố nên nàng cũng có chút bất ngờ. Lúc trước nàng tưởng rằng Yểm là thú, bởi vì cặp mắt thú to lớn bên trong Hắc Thủy Cấm Lao để lại ấn tượng quá sâu sắc trong lòng nàng. Thế nhưng hiện tại mới phát hiện, người này không ngờ lại mang hình dáng của nhân loại!
Hắn là thú cấp bậc gì đây, không phải giống như Linh Tôn đều là Thần thú đó chứ? Chỉ có Thần thú mới có thể biến ảo thành hình người!
Mấy vị trưởng lão lấy Thương Hà viện trưởng làm chủ cũng im lặng không dám động, ánh mắt nhìn về phía Yểm mang theo một cỗ sợ hãi sâu sắc. Thương Hà viện trưởng nói: “Không nghĩ tới sau lưng của Bắc Nguyệt quận chúa lại có một vị cao thủ như tôn giá thế này, Học Viện Linh Ương chúng ta tự biết thực lực không đủ, không thể đối kháng với tôn giá, tuy nhiên chuyện tình Thành Tu La, chúng ta nhất định sẽ tiếp tục điều tra!”
“Ngươi tra hay không tra, ta mặc kệ, nhưng nếu các ngươi dám động vào người của ta, vậy cũng đừng trách ta không khách khí!”. Yểm cảnh cáo một câu, dù gì hắn cũng không đặt đám lão đầu này vào mắt!
Thương Hà viện trưởng rõ ràng rất e ngại hắn, cho dù có chút không cam lòng, nhưng thấy hắn ở đây, lão cũng chỉ có thể ra lệnh cho mười hai vị trưởng lão thu hồi Thiên Tuyệt Trận. Nguyên khí d.a.o động trong nháy mắt yên tĩnh trở lại, luồng áp lực cường đại từ bốn phương tám hướng cũng biến mất, Hoàng Bắc Nguyệt lúc này mới âm thầm thở phào một hơi.
Thời điểm mấu chốt, không ngờ Yểm còn có chút tác dụng, tư thái xông lên như thế chẻ tre vừa rồi thật sự quá mạnh mẽ, giống như thiên quân vạn mã lao vào chỗ không người vậy!
Không nghĩ tới Yểm vừa ra trận, còn chưa kịp động thủ thì cái nguy cơ lớn này đã được giải quyết hoàn hảo, Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng thầm nói: “Lão già, may mà có ngươi!”
Yểm quay đầu lại nhìn nàng, cười hỏi: “Ta già? Ta già hơn họ sao?” Hoàng Bắc Nguyệt bật cười một tiếng, khiến sắc mặt của mười hai vị trưởng lão trong nháy mắt còn đen hơn cả đ.í.t nồi.
Thương Hà viện trưởng mang theo mấy vị trưởng lão rút đi, vừa đi được mấy bước đã quay đầu lại, nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Bắc Nguyệt quận chúa, lão phu kính nể trưởng công chúa Huệ Văn , hơn nữa là bậc sư trưởng, lão phu khuyên ngươi một câu, Thành Tu La từ trước đến nay đều rất hung tàn, đừng dính dáng gì đến bọn họ”.
“Đa tạ viện trưởng đã nhắc nhở, thế nhưng ta không thích người khác xen vào chuyện của ta!” Nàng cùng Thành Tu La vốn không có quan hệ gì, Thương Hà viện trưởng đã không tin nàng, vậy nàng cũng không cần phải giải thích nhiều!
Nàng nói chuyện, cho tới bây giờ đều chỉ nói một lần! Thấy thái độ của nàng cuồng vọng như thế, Thương Hà viện trưởng thở dài, lòng người khó dò, mệnh trời khó phạm, có một số việc, hắn không thể quản được!
Đoàn người Học Viện Linh Ương vừa rời khỏi, thân thể do hắc khí biến thành của Yểm chậm rãi xoay người, từng bước từng bước đi tới, nhìn qua vô cùng chân thực. Yểm mặc trường bào, tóc đen phiêu dật, cả người tràn ngập hơi thở khí phách cùng quỷ dị, ma tính rất nặng, vừa nhìn liền biết không hạng người lương thiện!
Đây chỉ là một loại hình thái do hắn biến ảo từ khí đen, bởi vậy diện mạo của hắn hết sức mơ hồ, không thể thấy rõ, nhưng nếu từ hình dáng thì đại khái cũng có thể nhận ra, dung mão thật của hắn nhất định sẽ là một mỹ nam tuyệt sắc.
Hoàng Bắc Nguyệt hừ một tiếng, đôi mi lãnh ngạo chớp chớp: “Thoải mái không? Thoải mái rồi thì mau ngoan ngoãn vào lại Hắc Thủy Cấm Lao đi”.
Yểm nhìn nàng, trên gương mặt mơ hồ dường như mang theo một tia tiếu ý: “Nhìn ngươi ở góc độ này, cảm giác rất khác”.
Giọng nói của hắn thuộc loại hoa lệ âm nhu, không hề nữ khí, nhưng lại có một loại cảm giác tà ác quỷ dị không nói rõ được. Hoàng Bắc Nguyệt khoanh tay, khóe miệng nhếch lên một đường cong tà ác: “Lão yêu quái, ngươi cũng đừng có nhìn trúng ta nha, bằng không cuối cùng c.h.ế.t như thế nào cũng không biết đó.”
Thân thể do khí đen ngưng tụ của Yểm nghiêng đầu, nhẹ nhàng cười một tiếng rồi đột nhiên ngã xuống. Hoàng Bắc Nguyệt giật mình, vươn tay đi đỡ, nhất thời quên mất hắn chỉ là một cái bóng hư ảo mà thôi.
“Yểm!” Ngón tay xuyên qua luồng khí đen, trong lòng nàng cả kinh. Khí đen vừa rồi còn ngưng tụ thành hình dáng loài người, giờ phút này tán loạn thành một đoàn khói, chậm chạp men theo tay của nàng chui vào trong Vạn Thú Vô Cương.
Lần trước Yểm đi ra chiến một trận với Tư Mã Quy Yến, sau đó cũng có chút suy yếu. Lần này ra lại quét ngang Thiên Tuyệt Trận, khí thế hung hăng, tiêu tốn quá nhiều nguyên khí, cho nên bây giờ mới suy yếu như thế này. Phù chú phía trên Hắc Thủy Cấm Lao lóe lên một cái, gia cố lực lượng của cấm chế, sau khi Yểm đi vào liền im bặt không một tiếng động.
“Yểm?” Hoàng Bắc Nguyệt thử gọi một tiếng, mặc dù bình thường luôn đấu võ mồm với hắn, nhưng tốt xấu gì lần này hắn cũng giúp nàng giải vây, cũng coi như là chiến hữu đồng minh tác chiến của nàng rồi.
“Ở trong Hắc Thủy Cấm Lao, chỉ cần ngươi không c.h.ế.t thì ta cũng không sao.” Yểm nhẹ giọng nói. Tiếng nói này của hắn hoàn toàn khác với lúc nãy, ở trong Hắc Thủy Cấm Lao, tiếng nói của hắn quỷ dị âm lãnh, còn khi ra ngoài thì lại âm nhu hoa lệ.
“Không c.h.ế.t là tốt, lão yêu quái ngươi còn có chút tác dụng, ta không hi vọng ngươi xảy ra chuyện.” Hoàng Bắc Nguyệt nhếch môi mỉm cười.
Yểm hừ một tiếng, nói: “Ngươi nhìn thấy ta già chỗ nào hả? Chờ ta đi ra, ngươi thấy ta rồi, tim đừng có mà loạn nhịp đó nha.”
Hoàng Bắc Nguyệt khinh thường cười vài tiếng: “Ngươi cho dù có đẹp hơn bao nhiêu đi nữa thì cũng là một tên yêu quái mà thôi.”
Yểm tức đến nỗi không nói nên lời, giận dỗi chạy đến nơi sâu nhất trong Hắc Thủy Cấm Lao để trị thương, Hoàng Bắc Nguyệt thấy vậy cười lớn, đem Vạn Thú Vô Cương cất đi. Nàng nhảy lên một cái cây thật cao, dõi mắt về phía Thất Tháp, khói bụi mù mịt đã dần dần tiêu tán, cuộc chiến hình như cũng đã đến hồi kết. Linh Tôn rốt cục như thế nào rồi? Bảo nàng chờ ở đây, vì sao đến bây giờ còn chưa tới? Với năng lực của Linh Tôn, nàng cũng không mấy lo lắng, hắn không phải người cuồng vọng, bảo nàng chờ ở đây thì nhất định sẽ đến, cho nên nàng chỉ cần chờ là được.
Hoàng Bắc Nguyệt từ trên cây nhảy xuống, chạy về phía Đông Lăng. Nàng không biết, giờ phút này ở trong rừng rậm Mê Vụ, tên Mặc Liên quỷ dị muốn g.i.ế.c c.h.ế.t Hồng Liên tóc đỏ kia đang được Tiêu Vận dẫn đường, từng bước từng bước tiếp cận nàng. Mà ở trong Rừng rậm Phù Quang, một người càng nguy hiểm hơn cũng đang chạy về phía này.
“Hồng Liên này, nếu Thánh Quân biết ngươi làm “mất” Mặc Liên, sau khi trở về khẳng định sẽ trừng phạt ngươi rất nặng đó.”. Giọng nam lạnh lùng mang theo một chút ý vị hả hê.
“Hừ, đâu phải ta làm “mất” hắn đâu, là hắn tự làm “mất” mình đó chứ! Nói đến cũng kỳ quái, rõ ràng là người cái gì cũng không biết, vậy mà còn tự mình đi mất, hại ta phải chạy khắp nơi đ tìm hắn thế này!”. Thiếu nữ tóc đen nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên. Khuôn mặt hết sức tinh xảo và kiêu ngạo đó dưới ánh sáng nhè nhẹ của Phù Quang lại tản mát ra vẻ mê ly mờ ảo, ánh mắt mang theo một cỗ cuồng ngạo khiến cho người ta khiếp đảm không thôi.
“Nếu không phải ngươi làm hắn ngứa mắt thì làm sao hắn lại tự mình rời đi chứ, suy cho cùng, trách nhiệm này vẫn là của ngươi”. Giọng nam lạnh lùng đó cười rộ lên.
“Mạnh Kỳ Thiên, ngươi còn nói thêm một chữ nữa là ta sẽ g.i.ế.c ngươi ngay đó!” Hồng Liên giận dữ xoay người, một sợi roi màu đỏ hung hãn quất ra.
Nam t.ử tuấn mỹ được gọi là Mạnh Kỳ Thiên kia thân hình tựa như nước chảy trượt về phía sau, nói: “Hồng Liên, chính là vì ngươi không nói lý lẽ nên Mặc Liên mới ghét ngươi đấy.”
“Hắn ghét ta hay không thì liên quan gì đến ngươi? Ngươi còn không câm miệng thì đừng trách ta không khách khí!”. Hồng Liên giận dữ nói, sát khí nồng đậm phủ đầy trên khuôn mặt tinh xảo.
“Rồi rồi, ta không nói nữa.” Mạnh Kỳ Thiên biếng nhác cười một cái, đột nhiên nghiêng tai lắng nghe âm thanh trong gió: “Phía trước có nguyên khí d.a.o động thật lớn… A? Làm sao có thể!?”.
“Giả thần giả quỷ, có cái gì sao?” Hồng Liên trợn mắt nhìn hắn: “Phía trước có người bày trận mà thôi, ngươi ít thấy việc đó thế à!”