Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 195 Đụng Độ Hồng Liên (6)

Ánh mắt của Hồng Liên đảo một vòng trên người Đông Lăng, nhíu mày: “Cũng không có gì ghê gớm, xem ra cái con Xích Luyện kia càng ngày càng buông thả rồi!”

Lúc này Mạnh Kỳ Thiên cũng đi tới, đứng ở phía sau nàng quan sát Đông Lăng, quả thật không có gì đáng ngại, nhưng khi nhìn thấy Chi Chi trên vai Đông Lăng, hắn lập tức “a” một tiếng. “Thú Chức Mộng?”

Thấy Hồng Liên nhìn về phía mình, Mạnh Kỳ Thiên cười nói: “Không nghĩ tới ở chỗ này cũng gặp phải người của Thành Tu La, thật là oan gia ngõ hẹp mà!”

“Ngươi nói cô ta là người của Thành Tu La sao?” Hồng Liên lại quay sang nhìn Đông Lăng thêm một lần nữa, nhưng nhìn thế nào cũng thấy đây chỉ là một nha đầu bình thường, chẳng có chút gì dính dáng tới loại địa phương như Thành Tu La cả.

Mạnh Kỳ Thiên cũng khó tin, ngón tay nhẹ nhàng vuốt cằm nói: “Thú Chức Mộng là đồ vật của Thành Tu La, ngoại trừ Thành Tu La ra, ai có thể thu phục được bọn chúng đây?”.

“Hừ! Quả nhiên là oan gia ngõ hẹp, chẳng qua thực lực cô ta có vẻ rất yếu nha”.

Hồng Liên bắt đầu cảm thấy hứng thú, đi mấy bước về phía Đông Lăng nhưng không thấy có gì đặc biệt.

“Mặc dù thực lực của cô ta rất yếu, thế nhưng có một con thú Chức Mộng, cộng thêm…hắc hắc, một con Thần Thú.”

Ánh mắt của Mạnh Kỳ Thiên dừng lại trên người Tiểu Hổ, thở dài nói: “Xích Kim Thánh Hổ, Thần Thú cấp bốn đấy!”

Hồng Liên vừa nghe, hai mắt cũng bắt đầu tỏa sáng: “Thật sự là Thần Thú sao?”

“Ta mà nhìn sai sao?” Mạnh Kỳ Thiên cười nói: “Chỉ có điều nó vẫn là một con Thần Thú còn non, chẳng trách vừa rồi Thôn Thiên Hồng Mãng không dám tới gần, thì ra là có Thần Thú ở đây.”

“Ta thấy con hổ đó rất là bình thường mà.” Hồng Liên lại tiếp tục soi mói. Đông Lăng thấy vậy ôm c.h.ặ.t Tiểu Hổ, mà Tiểu Hổ cũng không yếu thế, liên tục nhe răng nhếch miệng phát uy với Hồng Liên, thế nhưng sao làm Hồng Liên sợ được?

“E rằng có một người lợi hại đã dùng đan d.ư.ợ.c áp chế khí tức và bề ngoài Thần Thú của nó, để nó trông giống một con hổ bình thường, có điều đặc trưng Thần Thú làm sao qua được mắt ta.”

Hồng Liên cười nhìn Mạnh Kỳ Thiên, nói: “Mạnh Kỳ Thiên, chỗ lợi hại nhất của ngươi chính là đôi mắt sáng tinh tường như sao đó!”

“Hồng Liên tôn thượng, quá khen.” Mạnh Kỳ Thiên cười nói.

Hồng Liên xoay người, chậm rãi đi từng bước về phía Đông Lăng: “Thần Thú là thứ chỉ có thể gặp mà không thể cầu. Nếu không tự thần phục nó thì Triệu hoán sư không thể sai khiến nó, nhưng ấu thú thì khác, chỉ cần được huấn luyện bồi dưỡng từ nhỏ, vậy quả thật là quá tốt rồi”.

“Ngươi muốn làm gì? Đây không phải là đồ của ngươi!” Đông Lăng ôm c.h.ặ.t Tiểu Hổ hung hăng nói, lúc này nàng không thể thua kém về mặt khí thế được!

“Thứ ta nhìn trúng thì chính là của ta!” Hồng Liên hừ lạnh một tiếng: “Xích Kim Thánh Hổ và thú Chức Mộng, ta đều muốn! Còn ngươi, ngươi không cần thiết phải tồn tại nữa”.

Đông Lăng hết sức sợ hãi, cánh tay đang bế Tiểu Hổ run rẩy không ngừng. Tiểu Hổ là ấu thú, thực lực hiện tại còn non kém, Chi Chi cũng là ấu thú, cảnh ảo mà nó tạo ra không ảnh hưởng gì đối với hai người kia. Nếu chỉ là Linh thú bình thường tới thì không có gì phải sợ, thế nhưng không ngờ kẻ kia lại là cao thủ lợi hại quỷ dị như thế!

Đông Lăng chậm rãi lùi về phía sau, vừa lùi vừa nhỏ giọng nói với Tiểu Hổ: “Tiểu Hổ, ngươi mang theo Chi Chi rời đi, biết chưa?” Tiểu Hổ không tình nguyện kêu lên một tiếng, sau đó phẫn nộ trừng mắt nhìn Hồng Liên. Vuốt hổ nho nhỏ huơ một cái, trảo ấn màu vàng nhạt xé rách không khí bổ thẳng về phía ả ta.

Hồng Liên giơ roi lên, vừa chặn mấy cái trảo ấn vừa cười nói: “Thật không hổ là Thần Thú!”

Con Huyễn Linh thú của Mặc Liên khiến nàng đỏ mắt từ lâu, bây giờ chỉ cần có con Thần Thú non này thì nàng có thể sánh vai với Mặc Liên rồi. Nàng chậm rãi giơ tay lên, miệng niệm Ngự Thú Quyết gọi Thôn Thiên Hồng Mãng khổng lồ tới.

Bóng dáng khổng lồ của con rắn chậm rãi bao phủ lấy thân thể thiếu nữ đáng thương. Đông Lăng bị dọa đến mức cả mặt trắng bệch, nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y, thử ngưng tụ đám nguyên khí hỗn loạn trong thân thể. Nguyên khí vàng nhạt chậm rãi xoay tròn trên đầu ngón tay của nàng, dần dần biến thành một đoàn nguyên khí hình cầu nho nhỏ.

Ngay lúc Hồng Liên không kịp phòng bị, nàng đột ngột ném đoàn nguyên khí đó qua, sau đó bất chấp tất cả mà xoay người bỏ chạy.

“Nha đầu thối c.h.ế.t tiệt!” Hồng Liên quất roi đ.á.n.h bay đoàn nguyên khí đó ra, phẫn nộ giậm chân một cái!

Mạnh Kỳ Thiên ở phía sau cười nói: “Hồng Liên tôn thượng, nha đầu kia còn chưa tới đẳng cấp Nhất Tinh nữa đó”.

“Không cần ngươi nhắc, ta sẽ xử lý cô ta!” Hồng Liên nói xong liền xoay người nhảy lên cái đầu to lớn của Thôn Thiên Hồng Mãng, căm hận nói: “Đuổi theo! G.i.ế.c c.h.ế.t nha đầu đó cũng không sao, ta chỉ cần Xích Kim Thánh Hổ và thú Chức Mộng thôi!”

Thôn Thiên Hồng Mãng thè lưỡi rắn “tê tê” hai tiếng, thân hình chuyển động, nhanh ch.óng đuổi theo Đông Lăng. Mạnh Kỳ Thiên cười cười, cũng gọi ra Triệu hoán thú của mình. Đó là một con Độc Giác Thú toàn thân trắng như tuyết, trên lưng còn có thêm một cặp cánh lớn! Nhảy lên lưng Độc Giác Thú xong, hắn liền cười nói: “Đuổi theo xem kịch vui đi”.

Đông Lăng chạy như điên về phía trước, cho dù phía sau âm thanh kinh khủng thế nào đi nữa thì cũng không dám quay đầu lại nhìn! Bất kể ra sao, nàng tuyệt đối không thể giao Tiểu Hổ và thú Chức Mộng ra!

Hồng Liên ở phía sau cười khẩy một tiếng: “Để xem ngươi có thể chạy được đến đâu!” Nói xong, Hồng Liên liền quất roi, một đoàn liệt diễm xuất hiện, vọt thẳng về phía lưng của Đông Lăng!

Bị lửa của nàng đốt, nha đầu này còn sống nổi sao? Ngọn lửa nóng rực đã ở ngay phía sau, trong lòng Đông Lăng trầm xuống, nhắm mắt không dám nhìn, chỉ có thể dựa vào bản năng mà tiếp tục chạy!

Ngay khi ngọn lửa sắp đốt tới lưng Đông Lăng, một đoàn lửa tím cũng từ một hướng khác lao ra, b.ắ.n về phía đám lửa của Hồng Liên. Hai bên giằng co kịch liệt trong không khí, trong chốc lát chợt nổ tung, ngọn lửa hừng hực từ trong rừng cây vọt thẳng lên trời.

Hồng Liên biến sắc nhìn về phía ngọn lửa màu tím lao ra, mày liễu dựng thẳng: “Là ai?”

T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân toàn thân được bao phủ trong ngọn lửa tím chậm rãi đi ra khỏi rừng cây. thái t.ử  Chiến Dã mím c.h.ặ.t môi, lạnh lùng giương mắt lên, nhưng khi nhìn thấy Hồng Liên, hắn lại hơi ngẩn ra.

“Hoàng huynh, ả ta không phải là Bắc Nguyệt!” Công chúa Anh Dạ ở phía sau cưỡi ngựa tiến lên, vừa liếc Hồng Liên một cái đã lập tức xác định.

Chiến Dã cũng không coi Hồng Liên thành Hoàng Bắc Nguyệt, chỉ là khuôn mặt giống nhau đó khiến hắn có chút kinh ngạc mà thôi.

Công chúa Anh Dạ nhìn thấy Đông Lăng ở phía trước, thất thanh nói: “Đó là nha hoàn Đông Lăng bên cạnh Bắc Nguyệt!”.

Đông Lăng ngã nhào trên mặt đất, sợ hãi đến mức đờ đẫn, vừa nghe thấy tiếng của Công chúa Anh Dạ, nàng ngẩng đầu lên nhìn, vội vàng nói: “Thái t.ử điện hạ, công chúa điện hạ, người này muốn cướp đồ của tiểu thư!”

“Bắc Nguyệt đâu?” Công chúa Anh Dạ chỉ nhìn thấy Đông Lăng, trong lòng có chút khẩn trương.

“Tiểu thư có chuyện, bảo ta ở phía trước chờ, nào ngờ lại gặp phải người này…”

“Nha đầu thối! Ngươi tưởng rằng tìm được trợ thủ thì ta không thể làm gì ngươi nữa sao? Hồng Liên ta chưa bao giờ biết sợ ai”. Hồng Liên cuồng ngạo nói, ánh mắt liếc về phía T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân của Chiến Dã. Ngọn lửa màu tím vừa rồi va đập với ngọn lửa của nàng không ngờ lại có uy lực lớn đến thế.

Mạnh Kỳ Thiên cưỡi Độc Giác Thú tiến lên nói: “T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân, Hỏa Linh thú – một trong Ngũ linh, xem ra vị này chắc hẳn là thái t.ử  điện hạ của nước Nam Dực rồi.”

Chương 195 Đụng Độ Hồng Liên (6) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia