Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 196 Đụng Độ Hồng Liên (7)

Chiến Dã lạnh lùng nhìn hắn một cái, lãnh khốc nói: “Ngươi là ai?”

“Ta là ai không quan trọng, ngươi chỉ cần biết vị này là Hồng Liên tôn thượng của Điện Quang Diệu là được”. Mạnh Kỳ Thiên mỉm cười chỉ vào Hồng Liên.

Hồng Liên vô cùng thích loại giới thiệu tâng bốc như thế này, vênh váo cười rộ lên: “Thái t.ử của nước Nam Dực sao, cũng chỉ là một tên Cửu Tinh Triệu hoán sư cỏn con mà thôi.”

Công chúa Anh Dạ vừa nghe lập tức không vui, cất giọng nói: “Hồng Liên là ai? Ta cũng chưa từng nghe nói đến!”.

“Vậy ngươi là ai?” Hồng Liên thoáng chốc đã bị chọc giận.

“Ta là công chúa Anh Dạ của nước Nam Dực, trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp có người nào lại không biết bổn công chúa?” công chúa Anh Dạ khinh thường liếc Hồng Liên một cái: “Thứ như ngươi mà được nói chuyện với bổn công chúa là vinh hạnh của ngươi đó”.

“Anh Dạ”. Chiến Dã nhàn nhạt nói, Anh Dạ rất hay kiêu ngạo như thế, nhưng vào thời điểm này, hắn lại không hề muốn trách mắng nàng.

Người của Điện Quang Diệu hắn đương nhiên biết, khi nghe thấy cái tên Hồng Liên, trong lòng cũng có chút kinh hãi, người của tổ chức thần bí này tại sao lại xuất hiện ở nước Nam Dực đây?

“Hồng Liên, đi bắt Thần Thú của ngươi đi, vị này là thái t.ử  điện hạ, từ lâu ta đã muốn được giao lưu một chút với hắn rồi.” Mạnh Kỳ Thiên cưỡi Độc Giác thú đi lên: “Mười sáu tuổi đã là Cửu Tinh Triệu hoán sư, thật sự khiến người khác có ham muốn hủy diệt nha”.

Hồng Liên nhìn hắn một cái, cười khẩy: “Ngươi đang nhớ tới bản thân của ngươi sao? Năm đó ngươi cũng đột phá Cửu Tinh ở năm mười sáu tuổi, được khen là thiên tài tuyệt thế”.

“Ở trước mặt Hồng Liên tôn thượng, một chút thành tựu này có là gì.” Tiếng nói của Mạnh Kỳ Thiên dần dần lạnh xuống.

Hồng Liên nói: “Ngươi đối phó hắn đi, còn nha đầu công chúa kia để lại cho ta, lấy xong Thần Thú ta sẽ qua xử lý cô ta!”.

“Ngươi bớt cuồng vọng đi!” công chúa Anh Dạ rút bảo kiếm ra, đang muốn tiến lên thì bị Chiến Dã vươn tay ngăn cản: “Lùi lại, muội không phải là đối thủ của cô ta!”

Vừa dứt lời, Mạnh Kỳ Thiên bên kia đã nhanh ch.óng cưỡi Độc Giác Thú bay tới, bàn tay vừa lật, một thanh thương dài trắng như tuyết lập tức xuất hiện. Cây thương xoay tròn, Phong nguyên khí xung quanh cấp tốc ngưng tụ tạo thành một cái lốc xoáy càng ngày càng lớn. Lốc xoáy như mãnh hổ xuống núi điên cuồng lao về phía Chiến Dã.

Sắc mặt Chiến Dã lãnh khốc, điều khiển T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân nhảy lên trên. T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân khinh thường cúi đầu nhìn hắn một cái, miệng há ra, ngọn lửa màu tím như vạn con ngựa chạy chồm nhào về phía Mạnh Kỳ Thiên.

Trận chiến bên này vừa bắt đầu, bên kia Hồng Liên đã đi tới trước mặt Đông Lăng, hung hãn vung roi quấn lấy thân thể Đông Lăng.

“Nha đầu thối, vừa rồi ngươi dám ám toán ta, ta sẽ cho ngươi biết kết cục của việc chọc vào ta!”

Tiểu Hổ giận dữ gầm rống, hình thái con hổ dần dần rút đi, trên người bắt đầu phát tán ra hào quang màu vàng nhạt, tuy vẫn là vóc dáng của ấu thú nhưng vô cùng hung mãnh thần thánh. Hổ khẽ vung vuốt cào vào không khí, sợi roi của Hồng Liên lập tức đứt lìa!

Đông Lăng rơi xuống đất, Tiểu Hổ và Chi Chi thì bị văng ra rất xa.

Hồng Liên không kềm được cơn giận, ả biết nếu không g.i.ế.c c.h.ế.t cô gái này, hai con Thần Thú kia chắc chắn sẽ không khuất phục ả.

Hồng Liên để Thôn Thiên Hồng Mãng dùng đuôi quấn lấy thân thể gầy yếu của Đông Lăng, sau đó đưa lên cao.

Cửu Đầu Điểu vẫn lượn lờ trên không trung, miệng liên tục phát ra tiếng kêu khiến đau đầu nhức óc.

Hồng Liên cười khẩy nói: “Đói thế à, vậy ta sẽ cho ngươi no bụng!”.

Trong mắt Đông Lăng lóe lên vẻ sợ hãi, nàng thấp thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc đang ở trong rừng rậm đằng xa cấp tốc chạy về bên này.

“Xích Luyện, ném qua!” Hồng Liên cười khẩy hạ lệnh, Thôn Thiên Hồng Mãng không chút do dự, lập tức ném thân thể của Đông Lăng về phía Cửu Đầu Điểu.

“Tiểu thư…!!!” Đông Lăng thê t.h.ả.m hét lên một tiếng, thân thể ở giữa không trung đã bị Cửu Đầu Điều quắp lấy.

Công chúa Anh Dạ che miệng phát ra tiếng kêu thất thanh, bất chấp tất cả xông lên, nhưng Anh Dạ đi được nửa đường thì nghe được một âm thanh khác.

“Đông Lăng!”

Trong rừng rậm đằng xa, Băng Loan màu trắng đột nhiên vỗ cánh bay ra, đôi cánh băng to lớn gần như muốn che lấp cả bầu trời. Trên lưng Băng Loan, một thiếu nữ cầm Băng Vũ hung hăng giơ về phía Cửu Đầu Điểu.

Cửu Đầu Điểu vừa túm lấy Đông Lăng thì một con Linh thú cường đại hơn nó rất nhiều đột nhiên xuất hiện, nó không dám đối kháng, chỉ có thể túm lấy Đông Lăng hốt hoảng xoay người bỏ chạy.

Băng Vũ c.h.é.m lên đầu nó, một cái đầu trong nháy mắt liền bị c.h.ặ.t mất!

Cửu Đầu Điểu đau đớn kêu t.h.ả.m không thôi, càng không dám ham chiến, chỉ có thể bỏ chạy.

Mắt Hoàng Bắc Nguyệt đỏ ngầu, nhìn thấy Đông Lăng bị móng vuốt của Cửu Đầu Điều cào đến mức toàn thân đẫm m.á.u, trong đầu nàng trống rỗng, nhanh ch.óng nắm lấy Vạn Thú Vô Cương. Trong chớp mắt, giống như có ma pháp xuất hiện, mái tóc đen tung bay trong gió bỗng nhiên biến thành màu đỏ ch.ói mắt.

“Muốn c.h.ế.t!” Hắc khí tụ tập trong Băng Vũ, lần thứ hai đ.á.n.h về phía Cửu Đầu Điểu!

Người phía dưới lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thấy biến hóa đột nhiên xuất hiện này, ai nấy đều trở nên ngây ngẩn. Ngay cả Chiến Dã và Mạnh Kỳ Thiên đang chiến đấu kịch liệt cũng dừng lại.

Nhìn thấy con Băng Linh Huyễn Điểu quen thuộc kia, Chiến Dã hơi ngẩn ra, đến khi nhìn thấy thiếu nữ trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, con ngươi của hắn trong nháy mắt mở to, tim đập mạnh một cái, đau đớn làn tràn khắp n.g.ự.c. Không có sự che chắn của áo choàng, khuôn mặt dưới mái tóc màu đỏ lửa kia cũng hoàn toàn bại lộ!

Công chúa Anh Dạ kinh hô: “Bắc… Bắc Nguyệt!”

“Hí Thiên…”. Chiến Dã thì thào.

“Đó là ai?” Hồng Liên quay đầu hỏi Mạnh Kỳ Thiên, tên này chẳng phải được mệnh danh là học sâu biết rộng, thế gian không gì không biết sao?

Mạnh Kỳ Thiên nhìn thiếu nữ tóc đỏ trên bầu trời, cũng muôn phần khó hiểu, người này rốt cục là ai? Tư liệu của mọi cao thủ trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp hắn đều thuộc nằm lòng, tùy tiện có thể nói ra. Hắn là người chuyên môn phụ trách việc tình báo của Điện Quang Diệu, Thánh Quân cấp cho hắn đặc quyền này để hắn có thể thăm dò mọi thứ. Nhưng thiếu nữ xa lạ này…

“Nghe nói nước Nam Dực gần đây xuất hiện một người rất lợi hại, dân gian gọi cô ta là ma nữ tóc đỏ, có lẽ chính là người này.” Mạnh Kỳ Thiên hơi trầm ngâm, nói: “Nguyên khí của người này rất kỳ quái, có loại khí tức rất đặc thù đang d.a.o động, Hồng Liên, có lẽ cô ta có quan hệ với Vạn Thú Vô Cương đó, mau bắt lấy cô ta!”.

“Vạn Thú Vô Cương!” Hồng Liên vừa nghe lập tức hưng phấn không thôi. Thời gian dài mà không nghe ngóng được một chút manh mối nào, ả cũng sắp phiền c.h.ế.t rồi! Bây giờ rốt cục đã có được tin tức của Vạn Thú Vô Cương, tinh thần của Hồng Liên lập tức tăng cao gấp trăm lần!

“Tự mình xông vào thì cũng đừng có trách ta không khách khí!” Hồng Liên hưng phấn, quên luôn chuyện tình về Thần Thú, điều khiển Thôn Thiên Hồng Mãng vọt lên bầu trời, nhanh ch.óng lấy ra một thanh bảo kiếm từ trong nạp giới!

Hoàng Bắc Nguyệt vẫn đang đuổi theo Cửu Đầu Điểu. Con chim thối này đã bị nàng c.h.ặ.t dứt bốn cái đầu, đau đến kêu oai oái, thế nhưng vẫn nhất quyết không chịu bỏ Đông Lăng ra, cứ túm c.h.ặ.t mà bỏ chạy như thế!

Cửu Đầu Điểu là Linh thú thuộc tính Phong, trước giờ đều thắng về tốc độ, chớp mắt đã bay đi rất xa, nhưng Băng Linh Huyễn Điểu cũng không hề yếu thế, vẫn gắt gao đuổi theo!

Chương 196 Đụng Độ Hồng Liên (7) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia