Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 198 Đụng Độ Hồng Liên (9)

Băng Linh Huyễn Điểu nghiêng người, giúp Hoàng Bắc Nguyệt né tránh, thế nhưng một bên cánh của nó lại bị gãy mất một nửa! Hoàng Bắc Nguyệt đỏ mắt, thấp giọng mắng một câu: “Mẹ nó!”, sau đó nắm lấy Vạn Thú Vô Cương, hít sâu một hơi. Lần cuối cùng rồi, đây là lần cuối cùng có thể dùng nguyên khí phát huy lực lượng của Vạn Thú Vô Cương!

Khí lạnh băng giá ngưng tụ trong tay, từng tia màu đen chậm rãi lưu chuyển ở trong băng giá, tuyết sắc chiến đao chậm rãi giơ lên, Hoàng Bắc Nguyệt nhắm mắt, khi mở mắt ra, thân thể vừa chuyển, hai tay nắm chiến đao bổ về phía sau!

Hồng Liên vừa nhìn thấy nguyên khí màu đen ngưng tụ trong chiến đao liền lập tức mang Thôn Thiên Hồng Mãng tránh ra, khí đen quỷ dị này đã được lĩnh giáo, vô cùng cường đại, là một loại lực lượng mà ả hoàn toàn không biết! Nếu cứng rắn đỡ trọn một chiêu này sẽ cảm thấy khí huyết cuộn trào trong n.g.ự.c! Bọn họ nhanh ch.óng tránh ra, nhưng đây là một kích cuối cùng mà Hoàng Bắc Nguyệt dốc toàn lực để đ.á.n.h, sao có thể để cho bọn họ dễ dàng né tránh như vậy được?

Khí đen mang theo hơi lạnh băng giá trên chiến đao sượt qua thân thể của Thôn Thiên Hồng Mãng, khóe miệng Hồng Liên hơi nhếch lên, may mà tránh được. Nhưng nụ cười của ả chưa hoàn chỉnh thì một tiếng xé gió đột nhiên từ phía sau đã truyền đến.

Khí đen kia không ngờ lại có thể vòng ngược trở lại! Nhưng Hồng Liên là ai cơ chứ, ả là một trong những người mạnh nhất của Điện Quang Diệu! Bất kể tình huống gì, phản ứng đầu tiên của ả là ngăn cản, hiện tại không thể né tránh, nàng chỉ có thể giơ kiếm ngạnh kháng với luồng khí đen quỷ dị kia!

Trong nháy mắt khí đen đ.á.n.h lên kiếm của Hồng Liên, tức thì l.ồ.ng n.g.ự.c có dâng lên một ngụm m.á.u, phải liên tiếp lui về phía sau mấy bước mới có thể chặn được luồng khí đen kia.

Hồng Liên đặt tay trên l.ồ.ng n.g.ự.c, ánh mắt phẫn nộ lộ không cam lòng, quay đầu lại, thế nhưng Băng Linh Huyễn Điểu cùng Hoàng Bắc Nguyệt đã nhân cơ hội rời đi từ lúc nào.

“Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!” Hồng Liên hung hăng nói, nhảy phốc lên đầu của Thôn Thiên Hồng Mãng: “Tìm cô ta, lần này ta muốn c.h.é.m cô ta làm tám khúc!”

Thôn Thiên Hồng Mãng nhanh ch.óng di chuyển bên trong rừng cây, nó đi qua nơi nào, cây cối nơi đó lập tức đổ gục, sau đó nhanh ch.óng héo rũ. Kịch độc trên người nó quả thật khiến cho người ta cảm thấy kinh hãi.

Trúng mấy đòn nghiêm trọng của Hồng Liên, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không chịu nổi nữa, phun ra mấy ngụm m.á.u, thân thể lảo đảo đi sâu vào trong rừng rậm.

Cánh của Băng Linh Huyễn Điểu đã bị c.h.ặ.t đứt một nửa, lúc này muốn bay lên cũng khó khăn, hơn nữa hiện tại nếu bay lên trời thì mục tiêu quá lớn, nhất định sẽ bị phát hiện ngay lập tức. Cho nên Hoàng Bắc Nguyệt dứt khoát thu hồi Băng Linh Huyễn Điểu, dùng chiến đao chống đỡ, tìm cách tránh né trong rừng rậm.

Linh Tôn ở Thất Tháp, mặc kệ hiện tại hắn như thế nào, trong đầu nàng lúc này cũng chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Người của Điện Quang Diệu quá mạnh, Hồng Liên kia lại thuộc cấp bậc biến thái! Lấy thực lực hiện tại của nàng đương nhiên là không có biện pháp đối kháng với ả, thế nhưng có Linh Tôn ở đây thì mọi chuyện sẽ khác.

Yểm ở trong lòng nàng suy yếu nói: “Cũng may chỉ có một mình Hồng Liên, nếu Mặc Liên cũng tới đây, vậy hôm nay sợ rằng chúng ta sẽ không có cách nào trốn thoát.”

“Hừ, ông trời cũng không để ta c.h.ế.t dễ dàng như vậy đâu.” Hoàng Bắc Nguyệt vừa mới nói xong, hai chân đột nhiên mềm nhũn, ngã nhào xuống đất

“Hoàng Bắc Nguyệt!” Yểm lo lắng nói: “Ngươi còn chịu đựng được không?”

“Yên tâm, ta sao có c.h.ế.t dễ dàng như vậy được…” Hoàng Bắc Nguyệt chưa dứt lời đã cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, một ngụm m.á.u không kìm được, chậm rãi từ bên khóe miệng tràn ra ngoài. Cả đời này, đây là lần đầu tiên nàng bị đ.á.n.h đến mức chật vật như vậy.

Từ sau khi từ biệt sư phụ ra ngoài xông xáo, nàng không hề gặp bất lợi nào, cũng không hề gặp phải đối thủ mạnh hơn bản thân nhiều như vậy. Trừ Linh Tôn, Hồng Liên chính là người thứ nhất khiến nàng bị thương nặng đến thế.

Hoàng Bắc Nguyệt vịn lấy thân cây khô đứng lên, thở dốc vài cái, vừa định tiếp tục đi, phía trước đột nhiên có tiếng bước chân truyền đến. Tiếng bước càng lúc càng gần, sau đó nàng nghe thấy một giọng nói mà hiện tại không hề muốn nghe!

“Tìm được rồi! Chính là nàng!” Đó là giọng nói vô cùng hưng phấn của Tiêu Vận, tựa như hải tặc đi trên biển mấy tháng trời rốt cục cũng tìm thấy cái đảo nhỏ chứa kho báu vậy.

Sắc mặt Hoàng Bắc Nguyệt tái nhợt thêm vài phần, trên trán lấm tấm mồ hôi.

“Tóc cô ta màu đỏ rực, chính là Hồng Liên tóc đỏ mà ngươi nói đó!” Tiêu Vận quay đầu nhìn về phía thiếu niên tái nhợt quỷ dị đang chậm rãi từ trong sương mù đi ra.

Hình xăm hoa cát cánh bên khóe mắt trong làn sương mờ ảo lại càng thêm vẻ lạnh buốt thê lương. Ánh mắt vô thần chậm rãi chuyển động, nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt, thần sắc băng lãnh vô tình.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, khi nhìn thấy hắn cũng có chút sửng sốt, đây chẳng phải là thiếu niên tên Mặc mà ngày đó nàng đã giúp giải vây ở trong Thành Lâm Hoài sao? Không nghĩ tới lại gặp nhau vào lúc này, nàng cũng không có cảm giác vui sướng khi gặp lại cố nhân, càng không hề chờ mong hắn sẽ vì báo ân mà giúp nàng. Người này thoạt nhìn quỷ dị, so với lần trước còn âm lãnh và khát m.á.u hơn vài phần.

Đặc biệt, mấy câu nói vừa rồi của Tiêu Vận làm nàng từ bỏ hết hy vọng. Thiếu niên tên là Mặc này muốn tìm Hồng Liên tóc đỏ, mà cái người tóc đỏ giả mạo Hồng Liên kia chẳng phải là nàng sao? Mặc dù không biết tại sao hắn lại biết được chuyện ngày đó, nhưng nếu hắn đã tìm tới cửa, lại còn mang theo sát khí nồng nặc, vậy thì chắc chắn nàng là kẻ địch của hắn rồi.

Trước kia nghe kể chuyện xưa về người nông phu và con rắn, nàng luôn cười nhạo người nông phu kia quá mềm lòng, cuối cùng tự đào mồ chôn mình. Nhưng bây giờ người nên bị cười nhạo lại chính là nàng. Nàng cầm thật c.h.ặ.t tuyết ảnh chiến đao trong tay, chuẩn bị khai chiến. Loại nhân vật như Tiêu Vận không khó giải quyết, thế nhưng thiếu niên thoạt nhìn âm u quỷ dị, hết sức k.h.ủ.n.g b.ố, lai lịch lại không rõ kia chỉ sợ không phải là hạng người dễ đối phó.

Yểm trầm mặc một chút, sau đó mới chậm rãi nói: “Hoàng Bắc Nguyệt, xem ra vận số của ngươi đã hết rồi”.

“Tại sao?” Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm đáp lại.

Giọng nói của Yểm vô cùng ngưng trọng: “Thiếu niên có làn da tái nhợt kia chính là Mặc Liên của Điện Quang Diệu”.

Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng c.ắ.n đôi môi có vài phần tái nhợt. Mặc Liên… Mặc… Nàng thật sự đã bỏ sót điểm này rồi! Thế nhưng có ai ngờ đến, Mặc Liên vô cùng lợi hại của Điện Quang Diệu lại là một người mù, hơn nữa còn là một người không hề biết gì về cuộc sống bên ngoài.

“Thực lực của Mặc Liên còn cao hơn Hồng Liên rất nhiều, Triệu hoán thú của hắn là lục giai Thần thú hệ Huyễn Thuật – Huyễn Linh Thú. Có lời đồn hắn là con trai của Thánh Quân Điện Quang Diệu, huyết thống hoàn toàn di truyền từ Thánh Quân, rất k.h.ủ.n.g b.ố.” Yểm là người tự phụ, thường rất ít khích lệ người khác, bởi vậy khi nghe hắn đ.á.n.h giá cao Mặc Liên như vậy, trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt lại lạnh hơn mấy phần.

Đây thật sự là tình huống “trước có mãnh hổ, sau lại sói đói” mà. Cho dù có lựa chọn thế nào thì cũng chỉ có một con đường c.h.ế.t. Trong rừng rậm phía sau Hoàng Bắc Nguyệt, tiếng sột soạt khi di chuyển của Thôn Thiên Hồng Mãng cùng với tiếng bén nhọn của Hồng Liên nhanh ch.óng truyền tới: “Nha đầu thối, ta mà bắt được ngươi thì nhất định sẽ c.h.é.m ngươi thành tám khúc!”

Mặc Liên chậm rãi ngẩng đầu, nghe thấy giọng nói kia, hắn lạnh lùng nói: “Hồng Liên.”

Tiêu Vận nhìn bộ dáng chật vật của Hoàng Bắc Nguyệt, lại thêm vết m.á.u bên khóe miệng cùng với tiếng nói vọng lên ở phía sau, nhất thời hả hê cười: “Hoàng Bắc Nguyệt, xem ra hôm nay thật sự là ngày c.h.ế.t của ngươi rồi!”.

Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu cười cười, giơ tay lên lau vết m.á.u trên khóe miệng: “Nhị tỷ, ngươi đang cao hứng cái gì đấy? Hôm nay có c.h.ế.t ta cũng phải kéo ngươi xuống địa ngục làm đệm lưng cho ta”.

Nghe giọng nói của nàng, Mặc Liên đột nhiên ngẩng đầu lên, cặp mắt vô thần nhìn về phía nàng.

Tiêu Vận hừ lạnh: “Ngươi cho rằng ngươi có bản lĩnh kia sao? Hoàng Bắc Nguyệt, ta nhất định sẽ sống lâu hơn ngươi!”.

Chương 198 Đụng Độ Hồng Liên (9) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia