Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 199 Đụng Độ Hồng Liên (10)

Hoàng Bắc Nguyệt cầm c.h.ặ.t chuôi chiến đao, ngón tay có chút run rẩy. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tiêu Vận.

Tiêu Vận trong lòng run lên, lập tức lui ra sau lưng Mặc Liên, nói: “Ngươi không phải muốn g.i.ế.c ả sao? Ả chính là Hồng Liên tóc đỏ đó, hiện giờ ả đang bị trọng thương, ngươi không cần tốn sức là đã có thể g.i.ế.c được rồi!”.

Mặc Liên từng bước đi về phía trước, trên gương mặt tái nhợt không có bất cứ biểu cảm nào, đóa hoa cát cánh trên khóe mắt giờ phút này như chân chính nở rộ, lộ ra một cỗ hơi thở quỷ dị.

Hoàng Bắc Nguyệt nắm c.h.ặ.t chuôi đao, chuẩn bị sẵn sàng! Mặc Liên chậm rãi giơ tay lên, đầu ngón tay tái nhợt, từng ngón tay tựa như ngọc trắng ngưng tụ thành, thế nhưng lại là một màu trắng thê lương, thiếu đi vẻ ôn nhuận của bạch ngọc.

Lôi quang chợt lóe trong mắt hắn, thế nhưng cặp mắt vô thần vẫn không lộ ra bất cứ thần sắc gì. Đôi mắt của Tiêu Vận chậm rãi trợn to, hưng phấn nhìn động tác của Mặc Liên. Hình dung cảnh c.h.ế.t t.h.ả.m của Hoàng Bắc Nguyệt, Tiêu Vận thiếu chút đã cười ra tiếng! Nhưng lôi quang đột nhiên lại đổi hướng chiếu vào mắt ả.

Nụ cười của Tiêu Vận trong nháy mắt trở nên cứng ngắc, chiếc cổ mảnh khảnh không ngờ lại bị Mặc Liên hung hăng nắm trong tay. Tiêu Vận kinh ngạc, liều mạng lắc đầu nhìn hắn. Không phải nàng, không phải nàng! Người hắn muốn g.i.ế.c không phải có mái tóc đỏ sao? Không phải là Hoàng Bắc Nguyệt sao?

Thần sắc của Mặc Liên lạnh như băng, ngón tay hơi siết c.h.ặ.t, lôi quang từ trên tay hắn lan đến toàn thân Tiêu Vận, khiến ả thống khổ kêu lên t.h.ả.m thiết.

“Hoàng Bắc Nguyệt!!! Ta thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi! A!!!”

Tiêu Vận thê lương thét lên, lôi quang c.h.é.m đứt m.á.u thịt trên người ả, thoạt nhìn vô cùng thê t.h.ả.m. Lúc Mặc Liên buông tay, t.h.i t.h.ể ả ta đã biến thành khô quắt rơi xuống đất, hai mắt vẫn trợn to nhìn chằm chằm về phía Hoàng Bắc Nguyệt!

Kiểu c.h.ế.t như thế này, người nào tận mắt nhìn thấy chắc chắn sẽ không nhịn được mà nổi da gà, thế nhưng Hoàng Bắc Nguyệt chỉ hơi cau mày mà thôi, tâm tình cũng không có biến hóa quá lớn.

Mặc Liên chậm rãi đi tới trước dìu nàng, tiếng nói trầm thấp nhưng không thể che giấu được nét hưng phấn bên trong. “Nguyệt”.

Hoàng Bắc Nguyệt nâng mắt nhìn hắn: “Tại sao lại giúp ta?”

Mặc Liên ngẩn ra, sau đó nói: “Ngươi tứ cố vô thân, ta giúp ngươi.”

Dừng lại một chút, Mặc Liên lại hỏi: “Sợ sao?”.

“Ta sao có thể sợ hãi được?” Hoàng Bắc Nguyệt quay mặt đi, mặc dù mắt hắn không nhìn thấy, nhưng nàng vẫn không muốn nhìn vào cặp mắt kia.

Đêm hôm đó nàng đã nói với hắn, thời điểm nàng cô đơn nhất, nàng luôn hi vọng có một người sẽ ra tay giúp nàng, nếu được vậy, nàng cũng sẽ không còn sợ hãi. Lúc đó nàng chỉ thuận miệng nói như thế mà thôi, nàng chưa từng nghĩ tới sẽ có người ra tay giúp mình. Từ nhỏ sư phụ đã dạy, trên đời này chúng ta vĩnh viễn chỉ có thể dựa vào chính mình, nếu dựa vào người khác sẽ trở thành kẻ yếu. Nàng luôn nhớ kỹ lời sư phụ nói, cả đời đều phải dựa vào hai bàn tay của chính mình, tuyệt đối không thuận theo hoặc dựa vào bất cứ kẻ nào. Nhưng thiếu niên mới gặp mặt có một lần này lại nhớ kỹ lời của nàng, lúc nàng bị cô lập không có ai giúp đỡ, hắn lại đưa tay ra giúp nàng.

Khí tức của Thôn Thiên Hồng Mãng càng ngày càng đến gần, xem ra Hồng Liên cũng sắp đuổi tới rồi. Mặc Liên nói: “Ta mang ngươi đi”.

Hoàng Bắc Nguyệt gạt tay hắn ra, nói: “Ta còn có chuyện, không thể cứ đi như vậy được”. Nàng muốn cùng Linh Tôn tụ hợp, còn muốn đi tìm Tiểu Hổ và Chi Chi, còn có Đông Lăng nữa.

“Ta đi ngăn cản nàng, chờ ta”. Mặc Liên nhẹ nhàng cười với nàng, rất ôn nhu. Hắn không hề có ý nghĩ gây khó khăn cho nàng, nàng nói cái gì thì chính là cái đó. Nàng gặp nguy hiểm, hắn sẽ mang nàng đi, nếu nàng không muốn đi, vậy hắn sẽ đem cái người uy h.i.ế.p nàng giải quyết sạch sẽ!

Hoàng Bắc Nguyệt tựa vào thân cây khô, xoay người nhìn hắn: “Mặc Liên.” Bóng dáng của Mặc Liên thoáng dừng lại, chậm rãi quay đầu, trên gương mặt tái nhợt có một tia lo âu nhàn nhạt: “Ngươi biết.”.

“Ta biết ngươi là Mặc Liên của Điện Quang Diệu, mà người đang đuổi g.i.ế.c ta chính là Hồng Liên của Điện Quang Diệu”. Tiếng nói lạnh lùng của Hoàng Bắc Nguyệt vang lên.

Loại lãnh đạm này khiến Mặc Liên có chút sợ hãi, vội vàng nói: “Ta không g.i.ế.c ngươi.”.

“Nguyên nhân ngươi muốn g.i.ế.c ta chính là vì ta có khuôn mặt giống hệt Hồng Liên, hơn nữa ta còn giả mạo cô ta, g.i.ế.c người của Điện Quang Diệu”.

“Không liên quan”. Mặc Liên lắc đầu, những người đó không có liên quan gì đến hắn, hắn cũng không hề quan tâm đến họ. Kể cả Hồng Liên cũng vậy!

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn vẻ mặt của hắn, khóe miệng hơi nhếch lên: “Không ngờ Mặc Liên tôn thượng của Điện Quang Diệu lại là người như vậy, trước giờ thật sự là không có nghĩ tới nha”.

“Ngươi chán ghét ta?”. Giọng nói của Mặc Liên càng thấp hơn, tiếng nói vốn lạnh nhạt cứng nhắc, nay lại có vẻ thê lương.

Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, nhưng chợt nhớ mắt hắn không nhìn thấy, bởi vậy lên tiếng: “Không hề, hôm nay rất cám ơn ngươi giúp ta”.

“Ngươi cũng giúp ta” Tiếng của hắn từ từ trở nên ấm áp hơn, câu cú đơn giản, hắn muốn nói nhiều hơn, thế nhưng lại phát hiện mình không biết phải nói cái gì.

“Mặc Liên, ngươi là một người tốt”. Chỉ hy vọng sau này bọn họ không trở thành kẻ địch. Trở thành kẻ địch với hắn quả thật rất đáng tiếc, cũng rất k.h.ủ.n.g b.ố!

“Chờ ta.” Mặc Liên cao hứng, khóe miệng hơi cong lên, lập tức triệu hồi ra Huyễn Linh Thú. Thần thú có cặp cánh màu đen ở trước mặt hắn cũng không hề tỏ vẻ kiêu ngạo, thoải mái để cho hắn leo lên người, sau đó vỗ cánh bay về phía Hồng Liên!

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bóng người từ từ biến mất trong sương mù của hắn, ho nhẹ vài tiếng, sau đó dùng chiến đao chống đỡ thân hình, lảo đảo đi về phía trước.

Yểm hỏi: “Ngươi không đợi hắn sao?” “Không cần thiết, không cùng chí hướng thì khó làm việc cùng được, hắn vẫn là người của Điện Quang Diệu.” Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói.

Yểm cười rộ lên: “Thật là một nha đầu tỉnh táo đến đáng sợ, ta còn tưởng ngươi đã bị hắn làm cảm động rồi chứ.”

“Ta là người dễ bị cảm động như vậy sao?” Mặc dù nói vậy, thế nhưng thời điểm nghe được những lời Mặc Liên nói, trong lòng nàng quả thật có chút có chút xúc động. Lúc nàng tứ cố vô thân, rốt cục cũng đã có người tới giúp nàng rồi.

“Hắc hắc, Hoàng Bắc Nguyệt, dường như thần may mắn cũng không hoàn toàn rời bỏ ngươi nha.”

“Thần xui xẻo cũng đang đi theo ta đó.” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh giọng nói: “Lão yêu quái, ngươi đừng nói nhảm nữa, ngươi không biết ta bây giờ ngay cả việc nói chuyện cũng cảm thấy mệt hay sao?”.

“Vậy sao, ha ha ha. Ta nghỉ ngơi nãy giờ, đã khôi phục lại một chút nên rất muốn nói chuyện nha.” Yểm vừa khôi phục được một chút nguyên khí liền biến thành bộ dáng đáng đ.á.n.h đòn như trước.

Hoàng Bắc Nguyệt dứt khoát lơ hắn, dùng chiến đao chống đỡ thân thể, từng bước từng bước đi vào rừng rậm Mê Vụ. Hồng Liên hùng hổ khống chế Thôn Thiên Hồng Mãng đuổi theo, thế nhưng Hoàng Bắc Nguyệt lại dễ tìm như vậy sao? Nàng là cao thủ ẩn dấu hành tung, càng ở lúc nguy cấp, nàng càng không dễ dàng bại lộ chính mình! Cho nên Hồng Liên vẫn không phát hiện được.

Hồng Liên tức giận, đứng trên đầu Thôn Thiên Hồng Mãng gầm thét! “Nha đầu thối c.h.ế.t tiệt! Đừng để cho ta bắt được ngươi!” Thôn Thiên Hồng Mãng dường như cảm nhận được uy h.i.ế.p, thân thể cao lớn đột nhiên lui về phía sau, lưỡi rắn phun ra nuốt vào, “tê tê” vài tiếng.

Hồng Liên dựng mi, giận dữ nói: “Đồ vô dụng! Cái gì lại khiến ngươi sợ hãi như vậy?” Ả vừa nói vừa ngẩng đầu, một đạo tia chớp màu đen vừa vặn lọt vào tầm mắt. Thấy tia chớp trong nháy mắt đã tới trước mặt mình, Hồng Liên kinh hãi nắm c.h.ặ.t kiếm phòng thủ.

“Mặc Liên?!” Hồng Liên ngẩng đầu, đột nhiên phát hiện ra Mặc Liên, ả lắp bắp kinh hãi, thế nhưng nhanh ch.óng chuyển thành vẻ mừng rỡ: “Tại sao ngươi lại ở chỗ này? Rốt cuộc ta cũng tìm được ngươi rồi!”.

Vẻ mặt của Mặc Liên không chút thay đổi, căn bản không hề quan tâm đến những lời Hồng Liên nói, chỉ lạnh lùng mở miệng: “Làm gì?”.

“Ta tới nơi này để bắt một nữ nhân, cô ta dám đắc tội với ta, ta nhất định phải c.h.é.m cô ta thành tám khúc!” Hồng Liên cùng Mặc Liên sống chung đã lâu, đối với cách nói chuyện “tiếc chữ như vàng” của Mặc Liên, ả đã thích ứng rồi. Bởi vậy hắn không nói rõ ràng nhưng ả vẫn hiểu hắn muốn hỏi cái gì. Nghe nàng nói như vậy, trên mặt Mặc Liên lộ ra vẻ không vui, sắc mặt vốn đã tái nhợt quỷ dị nay lại phủ thêm một tầng sương lạnh.

 Hồng Liên chớp chớp mắt: “Ngươi làm sao vậy? Ngươi vừa rồi mới từ bên kia tới đây, có nhìn thấy người nào không?”.

“Không”. Mặc Liên ngắn gọn nói.

Hồng Liên buồn bực, bên kia không có ai sao? Ả không hề nghi ngờ lời nói của Mặc Liên, nhiều năm ở chung nên đã hiểu rõ tính cách của Mặc Liên. Người này chợt đến chợt đi, cái gì cũng không hiểu, ngay cả việc nói dối cũng không biết, à không, kỳ thật không phải không biết nói dối, mà là hắn khinh thường việc đó. Hắn giống như một trang giấy trắng không bị ô nhiễm, cho dù có dùng mực thì cũng không thể nào vấy bẩn hắn, làm hắn thay đổi được.

“Nha đầu thối kia không biết đã chạy đi đâu rồi? Ta mà bắt được nhất định sẽ không bỏ qua!” Hồng Liên hung tợn nói, sau đó quay đầu nhìn Mặc Liên, trên mặt mang theo nét cười tươi tắn của thiếu nữ: “Mặc Liên, lần này tự mình bỏ đi chắc ngươi cũng đã gặp rất nhiều đau khổ đúng không?”

Mặc Liên không thèm để ý tới ả, chỉ lẳng lặng ngồi trên lưng Huyễn Linh Thú đen nhánh. Hắn mặc y phục màu đen, không hề có một chút màu sắc pha tạp. Hắn lớn lên quả thật rất đẹp, chỉ là làn da tái nhợt cộng với khí tức quỷ dị khiến cho người khác cảm thấy sợ hãi mà thôi.

“Đi nơi khác tìm”. Mặc Liên mở miệng nói. Hồng Liên thấy hắn không thèm nhìn mình, cho dù đó là thói quen của hắn trong nhiều năm qua thì ả vẫn cảm thấy trong lòng mất mát.

Ả quay đầu xem xung quanh một chút: “Nha đầu kia ở đâu đây? Thật là phiền toái!”

Mặc Liên khống chế Huyễn Linh Thú bay về một hướng khác, Hồng Liên vừa nhìn động tác của hắn đã biết, ý hắn là sẽ lục soát hướng bên này, bên còn lại giao cho ả.

Hồng Liên c.ắ.n môi, nhẹ nhàng cười một tiếng: “Rời khỏi ta vài ngày, rốt cục cũng biết chăm sóc ta một chút.” Ả vô cùng cao hứng, khống chế Thôn Thiên Hồng Mãng quay đầu tìm kiếm phía bên kia của rừng rậm Mê Vụ.

Mặc Liên chỉ tùy tiện đi một chút liền quay trở lại, vội vàng chạy tới chỗ vừa cùng Hoàng Bắc Nguyệt nói chuyện. Nhưng nơi đây đã không còn ai. Mặc Liên từ trên lưng Huyễn Linh Thú nhảy xuống, đôi mắt vô thần đảo một vòng, hắn không thể nhìn thấy, chỉ có thể cảm thụ hơi thở ở xung quanh mà thôi.

“Nguyệt?” Mặc Liên nhẹ nhàng hô một tiếng, thế nhưng xung quanh vẫn không có ai trả lời. Mặc Liên trong lòng trầm xuống, gương mặt tái nhợt biểu lộ mất mát cùng khổ sở. Hắn thì thào nói: “Không chờ ta…”. Hắn kỳ thật muốn nói: “Tại sao ngươi không chờ ta?”.

Sương mù mờ ảo tràn ngập xung quanh, Mặc Liên rũ mắt, đóa hoa cát cánh màu đen nơi khóe mắt giống như đang rơi lệ.

Chương 199 Đụng Độ Hồng Liên (10) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia