Hoàng Bắc Nguyệt đi thật lâu trong Rừng rậm Mê Vụ, đợi đến khi không còn nghe thấy tiếng của Thôn Thiên Hồng Mãng nữa mới dừng lại nghỉ ngơi. Trên người nàng đều là mồ hôi, lần chật vật chạy trối c.h.ế.t này ảnh hưởng rất lớn đối với sinh mạng sau này của nàng! Nàng đã đến bên ngoài Rừng rậm Mê Vụ rồi, không bao lâu nữa là có thể đi ra ngoài.
“Ài, không biết Dực vương t.ử đã đi tới chỗ nào rồi, Quyền vương chắc sẽ sớm động thủ thôi.”
Hoàng Bắc Nguyệt ẩn núp trong một đám mạn đằng rậm rạp màu xanh biếc, bên ngoài có đường nhỏ, thường xuyên có lính đ.á.n.h thuê cùng người mạo hiểm đi qua. Mà lúc này, bên ngoài vừa vặn có vài tên lính đ.á.n.h thuê tự do đang đi tới, nhìn trang phục thì hẳn không phải người của nước Nam Dực mà là từ ngoại quốc tới, khẩu âm tựa hồ rất giống với người của nước Bắc Diệu.
Hoàng Bắc Nguyệt vốn cũng không để ý, thế nhưng khi nghe bọn họ nhắc đến ba chữ “Dực vương t.ử”, nàng không nhịn được mà lắng tai nghe ngóng.
“Việc triều chính của nước Bắc Diệu đang rung chuyển dữ dội. Quốc gia này chưa lập thái t.ử , bởi vậy từ sau khi Hoàng thượng băng hà, mấy vị vương t.ử có quyền thế bắt đầu tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, huynh đệ tương tàn, thật khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo trong lòng!”.
“Ta nghe nói Nhã hoàng hậu sinh ra Cửu hoàng t.ử và Thập Nhất hoàng t.ử cũng có không ít người ủng hộ, chỉ tiếc Cửu hoàng t.ử ở nước Nam Dực mười năm làm con tin, nếu không, lần tranh đoạt ngôi vị hoàng đế này cũng không có gì căng thẳng rồi”.
“Cửu hoàng t.ử đang ở nước Nam Dực mà vẫn có nhiều thế lực ủng hộ như vậy, đó mới là điều khiến Nhã hoàng hậu lo lắng! Lần này quần thần thượng tấu, thỉnh cầu trao đổi lại con tin với nước Nam Dực, nghênh đón Cửu hoàng t.ử trở về, việc này khiến Nhã hoàng hậu cực kỳ mất hứng”.
“Cửu hoàng t.ử với Thập Nhất hoàng t.ử đều là do bà sinh ra, dù ai làm hoàng đế thì bà vẫn là Thái hậu cơ mà!”.
“Lăng huynh, ngươi không biết rồi, Thập Nhất hoàng t.ử chính là do Nhã hoàng hậu cùng Quyền vương tư thông sinh hạ, bởi vậy Nhã hoàng hậu rất thiên vị hắn. Nay Quyền vương nắm giữ triều cương, hắn đương nhiên muốn đỡ con trai của mình đăng cơ làm Hoàng Đế rồi”.
“Nói như vậy, lần này Quyền vương đích thân tới đón Cửu hoàng t.ử là vì…”
“Không sai, sợ rằng hiện giờ đã động thủ rồi, Quyền vương tự mình đến, đó chính là nắm chắc mười phần!”.
“Ài, vận mệnh Cửu hoàng t.ử cũng thật nhấp nhô, lúc còn nhỏ bị đưa tới nước Nam Dực làm con tin, hôm nay thật vất vả mới có thể trở về nước thì không ngờ lại rơi vào bẫy rập, ngay cả mẫu thân ruột thịt cũng vì đệ đệ mà hại hắn, thật là đáng thương”.
“Chúng ta chỉ là dân chúng, những việc này cũng không thể xen vào, chỉ mong Quyền vương đại phát từ bi, đừng động thủ ở nước Nam Dực rồi giá họa cho bọn họ, khiến thế cục yên ổn của hai nước bắt đầu rung chuyển”.
Giọng nói của những người đó dần dần đi xa. Hoàng Bắc Nguyệt dựa vào một cây mạn đằng, trên gương mặt dính m.á.u và bùn đất buồn bã vô cớ.
Phong Liên Dực, đường về nước của ngươi rốt cục phải đối mặt với những thứ gì vậy? Nàng chậm rãi từ trong đám mạn đằng đi ra, lấy áo choàng màu đen phủ lên người, sau đó xoay người định đi. Đúng lúc này, trong đám mạn đằng sau lưng lại truyền đến vài tiếng “sột soạt”, nàng tò mò quay đầu lại. Một cái đầu nhỏ màu vàng nhạt từ trong bụi mạn đằng chui ra, vừa cố gắng thoát khỏi đám thực vật màu xanh biếc đang quấn quanh người, vừa ngẩng đầu nhìn nàng kêu “ô ô” vài tiếng.
“Tiểu Hổ!” Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng đi tới, gạt hết đám đằng mạn xung quanh ra. Tiểu Hổ không bị cản trở, thoáng cái đã nhảy vào trong lòng của nàng, dùng đầu cọ cọ bờ vai nàng, “ô ô” như đang khóc. thú Chức Mộng cũng từ trong bụi mạn đằng bò ra, cánh hoa trên người đã bị rơi mất mấy cái, mặt mày lem luốc. Nó mím c.h.ặ.t miệng nhìn nàng, nước mắt lưng tròng.
“Chi Chi.” Hoàng Bắc Nguyệt sờ sờ đầu nó, tâm tình phức tạp. Tiểu Hổ và Chi Chi đều bình an vô sự, nhưng còn Đông Lăng thì sao? Hai tiểu t.ử này vẫn luôn được Đông Lăng chăm sóc, bây giờ mất đi Đông Lăng, cả hai đều rất đau đớn khổ sở.
Tiểu Hổ cúi đầu, hình như nó đang tự trách vì mình sơ ý nên mới để cho Đông Lăng gặp chuyện không may.
“Tiểu Hổ, chuyện này cũng không thể trách ngươi.” Ngay cả nàng cũng không ngờ người của Điện Quang Diệu sẽ xuất hiện, Hồng Liên kia hoàn toàn là việc ngoài ý muốn.
Tiểu Hổ “ô” một tiếng rồi ngẩng đầu, đôi mắt hết sức chân thành nhìn nàng, Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu một cái rồi nói: “Chờ ngươi trưởng thành, những chuyện tương tự sẽ không xảy ra nữa.”
Có lẽ Tiểu Hổ vẫn không hiểu, nhưng trên đại lục này, hết thảy mọi việc đều phải dùng thực lực để nói chuyện. Nàng ôm lấy Tiểu Hổ cùng Chi Chi, đi ra phía ngoài rừng rậm. Sắc trời dần dần tối đi, sương mù trong Rừng rậm Mê Vụ ngày càng dày đặc, quỷ dị lơ lửng, ngay cả ánh trăng cũng không thể chiếu xuống, bóng tối âm lãnh khiến cho người ta cảm thấy lạnh lẽo.
Sương mù phía trước đột nhiên d.a.o động, Tiểu Hổ chợt vểnh tai, cảnh giác nhìn chằm chằm về phía trước, trong miệng phát ra âm thanh cảnh cáo tràn ngập nguy hiểm. Nó là Thần thú, tuyệt đối không có một con Linh thú nào ở trong mảnh rừng rậm này dám tới gần. Hoàng Bắc Nguyệt dựa vào một thân cây, hiện tại nàng bị thương rất nặng, nếu như có cao thủ tới thì nàng không cần chiến đấu nữa, cứ trực tiếp nhận thua cho xong. Sương mù từ từ tản ra, một bộ y phục màu đen chậm rãi xuất hiện. Khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng, khí chất cao quý xa cách trong làn sương mờ ảo càng khiến người khác cảm thấy sợ hãi. Mặt mày sâu sắc, sóng mắt lãnh đạm, nhìn thấy nàng, hắn chỉ lạnh lùng liếc qua một cái rồi dời mắt đi.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, chậm rãi nói: “Ngươi trì hoãn lâu như vậy, xem ra tư vị của Chuông Tỏa Hồn cũng không dễ chịu chứ”.
“Còn ngươi? Kẻ nào làm ngươi bị thương nặng như vậy?” Linh Tôn đã sớm thấy dáng vẻ trọng thương của nàng, sở dĩ không hỏi là vì hắn không bao giờ chủ động hỏi thăm người khác.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn hắn, hai người đều không muốn giải thích nhiều về những chuyện đã xảy ra. Linh Tôn nhìn bình an vô sự, tốt hơn nhiều so với bộ dáng trọng thương chật vật của Hoàng Bắc Nguyệt.
“Ăn đi.” Linh Tôn tiện tay ném một viên đan d.ư.ợ.c màu xanh biếc cho nàng, cũng không giải thích gì thêm, lẳng lặng đi tới một bên. Hoàng Bắc Nguyệt cũng không hỏi gì cả, nàng biết lão già này mặc dù lạnh lùng nhưng sẽ không hại nàng. Người đáng tin tưởng, nàng sẽ không hoài nghi.
Nàng há miệng nuốt viên đan d.ư.ợ.c màu xanh biếc xuống, tức thì có một dòng lực lượng ấm áp từ cổ họng chảy xuống, lưu động toàn thân. Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy toàn thân thoải mái, kinh mạch đều thông suốt, một ngụm m.á.u ứ đọng trước n.g.ự.c cuối cùng cũng phun ra ngoài.
Tiểu Hổ “ô” một tiếng, nó tưởng Linh Tôn hại Hoàng Bắc Nguyệt, bởi vậy quay đầu hung hăng trợn mắt nhìn hắn. Mặc dù nó là Thần thú cấp 4, nhưng trước mặt Linh Tôn vẫn bị áp lực vô hình khiến nó không dám vọng động.
Hoàng Bắc Nguyệt khoát khoát tay, nói: “Tiểu Hổ, ta không sao.” Sau khi ăn đan d.ư.ợ.c, thân thể nàng dễ chịu vô cùng, nói chuyện cũng trôi chảy hơn.
“Tốt lắm, chuẩn bị lên đường đi”. Linh Tôn lạnh lùng nói, rõ ràng không muốn tiếp tục trì hoãn.
“Ta vẫn còn chút việc.” Tiếng của Hoàng Bắc Nguyệt có chút khàn khàn.
“Hoàng Chiến Dã cùng Anh Dạ công chúa đã an toàn trở về Thành Lâm Hoài rồi”. Linh Tôn lạnh nhạt nói. Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, nàng cũng hơi lo lắng về việc này, nàng sợ Hồng Liên không tìm thấy nàng sẽ trở về đối phó với Chiến Dã cùng Anh Dạ công chúa, bây giờ có thể an tâm rồi. Nhưng mà…
Linh Tôn liếc nàng một cái, nói: “Hoàng Bắc Nguyệt, lấy năng lực hiện tại của ngươi thì có thể báo thù hay sao?”.
Hoàng Bắc Nguyệt mím chặt môi, sống mũi chua xót: “Ta hiểu”. Đến hắn cũng nói như vậy, xem ra thực sự không có hi vọng rồi.
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu, hít sâu một hơi, giọng nói run rẩy: “Đông Lăng, ta xin lỗi, nhưng ngươi yên tâm, mối thù này, ta nhất định sẽ báo. Hồng Liên của Điện Quang Diệu, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi”.
Linh Tôn nhàn nhạt liếc nàng một cái: “Không cần phải kích động như thế, ngươi có Vạn Thú Vô Cương, thù này sớm muộn gì cũng sẽ báo được thôi”.
Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n môi, đột nhiên quỳ xuống đất: “Ta, Hoàng Bắc Nguyệt, hôm nay nguyện bái Linh Tôn làm thầy, xin sư phụ từ nay về sau hãy nghiêm khắc chỉ bảo!”