Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 201 Gió Nổi Lên Ở Lâm Hoài (2)

Linh Tôn rốt cục cũng xoay người nhìn nàng, khuôn mặt lạnh lùng bị sương mù bao phủ, dù hơi mơ hồ nhưng vẫn không che giấu được một tia vui mừng. Chính điều này cho thấy trong lòng hắn thực sự cao hứng.

“Đứng lên đi!” Linh Tôn chậm rãi nói: “Cái này cho ngươi, là lễ vật khi bái sư.” Nói xong, một cái chuông hình dáng cổ xưa đã xuất hiện trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt. Nàng ngẩn ra, sau đó bật thốt: “Chuông Tỏa Hồn!”

“Ngươi đã từng thấy nó?” Linh Tôn không ngạc nhiên lắm, nha đầu này thần thông quảng đại, có cái gì mà nó không biết chứ.

“Ta từng thấy qua ở chỗ Cổ đại nhân của nước Đông Ly.” Ngón tay Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi vuốt ve Chuông Tỏa Hồn, đây là một món Thần khí, Linh Tôn phải xuất lực rất lớn mới có được nó, không ngờ lại đưa cho nàng dễ dàng như vậy. Vị sư phụ này ra tay cũng quá rộng rãi đi!

Giống như biết được suy nghĩ trong lòng nàng, Linh Tôn thản nhiên nói: “Thứ này không có tác dụng với ta nên cho ngươi dùng.”

“Đa tạ sư phụ!” Sau khi bái sư, lập lời thề, nàng liền đối đãi với hắn như sư phụ của mình. Nàng là người có nguyên tắc, một khi đã nghiêm túc đáp ứng chuyện gì thì nhất định sẽ không thay đổi!

Linh Tôn vẫn luôn lãnh đạm đối với nàng, nghe thấy tiếng cảm tạ, hắn không có phản ứng gì quá lớn, chỉ xoay người đi về phía trước.

Hoàng Bắc Nguyệt thu hồi Chuông Tỏa Hồn, ôm Tiểu Hổ cùng Chi Chi đuổi theo hắn. Nàng không biết hắn muốn đi đâu, bởi vậy chỉ có thể lẽo đẽo theo hắn từ trong Mê Vụ Sâm Lâm đi ra ngoài. Trên lối đi, một đoàn người đang vội vã lên đường, thần sắc có chút hoảng loạn, dáng dấp như vậy ắt hẳn là đang chạy trốn rồi.

Mắt Hoàng Bắc Nguyệt nhìn rất rõ trong đêm tối, vừa nhìn thấy một chiếc xe ngựa hoa lệ được đám hộ vệ mặc khôi giáp màu đen uy phong vây quanh, nàng đã biết được lai lịch của bọn chúng.

“Người của nước Đông Ly?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói, đôi mắt đen nhánh giống như Tử Thần nhìn chằm chằm vào đám người đó.

“Bọn họ gây chuyện ở Nam Dực quốc, không thể làm gì khác ngoài việc nửa đêm bỏ trốn”. Linh Tôn nhìn thoáng qua, thản nhiên nói.

“Sư phụ cùng bọn họ đ.á.n.h một trận, vậy bọn họ tổn thất như thế nào?”

Linh Tôn nói: “Mấy cao thủ đều c.h.ế.t hết”.

Hoàng Bắc Nguyệt híp mắt, nói: “Sư phụ chờ ta một chút.” Nói xong, bóng dáng nàng như một tia chớp lao thẳng tới chỗ đoàn người kia, trong lúc chạy, nàng không quên lấy áo choàng ra phủ lên người.

“Là ai?” Một thị vệ mặc khôi giáp phát hiện ra nàng, chỉ kịp hô to một tiếng thì đã từ trên lưng ngựa té xuống, cổ họng bị rạch một vết sâu. Có khôi giáp hộ thân mà còn bị cắt đứt yết hầu, vậy vũ khí sử dụng nhất định không phải dạng tầm thường.

“Bảo vệ Thái tử điện hạ.” Đám người xung quanh rối rít tập hợp, vây quanh chiếc xe ngựa, trận hình nghiêm ngặt đến mức ngay cả một giọt nước cũng không lọt!

Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh một tiếng, chiến đao màu trắng tuyết trong nháy mắt đã xuất hiện trên tay. Hôm nay bại trong tay Hồng Liên, nàng đã nghẹn một bụng lửa giận, những người của nước Đông Ly đến rất đúng lúc, vừa vặn để nàng phát tiết. Đao phong sắc bén đảo qua, đám binh lính mặc khôi giáp của nước Đông Ly c.h.ế.t như ngả rạ, không người nào có thể ngăn cản thế tấn công hung mãnh của nàng!

Giải quyết nhóm người trước mặt, Hoàng Bắc Nguyệt lập tức nhảy lên xe ngựa, một đao c.h.é.m xe ngựa làm đôi. Thái tử tôn quý của nước Đông Ly đang ngồi bên trong, được hai cung nữ xinh đẹp ôm, vừa thấy nàng liền phát ra một tiếng kêu thảm thiết.

“Tha mạng! Xin cao nhân tha mạng!”

“Mạng của ngươi, ta không thèm động thủ!” Hoàng Bắc Nguyệt chán ghét nói. Người như vậy mà trở thành hoàng đế tương lai của nước Đông Ly, đây chỉ sợ là một hồi tai kiếp của đất nước này. Giữ hắn lại, so với giết c.h.ế.t hắn thì tốt hơn nhiều.

Nghe nàng nói như vậy, thái tử nước Đông Ly mới dám hé một con mắt, sợ hãi nhìn người thần bí mặc áo choàng màu đen trước mắt.

“Vậy…vậy ngươi muốn làm gì?” Chẳng lẽ muốn bắt hắn làm con tin sao?

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng cười nhếch miệng: “Ngươi trở về chuyển lời cho Đại tướng quân Ngụy Vũ Thần, nói rằng ta muốn đầu của hắn, bây giờ tạm thời gửi lại trên cổ hắn, một ngày nào đó ta sẽ đến lấy!”

Thái tử nước Đông Ly ngây dại, người thần bí này muốn lấy đầu của Đại tướng quân Ngụy Vũ Thần?

“Nhất định phải chuyển lời, nếu không chuyển được thì ta sẽ lấy đầu của ngươi!” Hoàng Bắc Nguyệt uy hiếp, sau đó xoay người, nhanh chóng biến mất trong bóng đêm. Đến vô ảnh, đi vô tung, thân pháp này quá mức quỷ dị! Thái tử nước Đông Ly ngây người nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần, hắn chớp chớp đôi mắt nhỏ, âm hiểm nở nụ cười: “Muốn lấy đầu Đại tướng quân sao? Hắc hắc, ngươi biết Đại tướng quân hiện tại đã là cấp bậc gì chưa, hắc hắc hắc….”

Hoàng Bắc Nguyệt cởi bỏ áo choàng trên người, đứng bên cạnh Linh Tôn, ngẩng đầu nhìn hắn cười một cái. “Sư phụ, ta bái người làm thầy nhưng còn chưa biết tên của người là gì”

“Điều này rất trọng yếu sao?” Linh Tôn liếc nàng một cái, thần sắc lạnh lùng.

“Đương nhiên là trọng yếu rồi! Biết được tên của sư phụ, vậy mỗi ngày ta sẽ thắp hương cầu nguyện cho người!”

Trong con ngươi của Linh Tôn thoáng hiện ra ánh sáng lạnh như băng: “Ngươi muốn ta c.h.ế.t?”

Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt: “Không phải ta muốn lập bài vị cho người, chẳng qua, muốn cảm tạ sư phụ thì cũng phải có cái tên chứ”.

Linh Tôn đi lên phía trước, bóng lưng cao ngạo thanh mạc: “Ta tên…Quân Ly.”

“Quân Ly…” Hoàng Bắc Nguyệt lầm bầm đọc lại. Quân Ly có nghĩa là Rời khỏi quang minh, vĩnh viễn tọa lạc trong hắc ám, sống ở nơi sâu nhất trong Thất Tháp.

Tại sao lại có cái tên người khiến cho người khác cảm thấy âm u đè nén như vậy? Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy l.ồ.ng ngực buồn bực, hô hấp khó khăn. Xuyên qua một mảnh rừng cây, bọn họ đã đứng trên một tòa núi cao. Từ nơi này, bọn họ có thể nhìn thấy hết thảy Thành Lâm Hoài. Đêm khuya yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ có vài ngọn đèn dầu lay lắt trong bóng đêm.

Linh tôn toàn thân mặc y phục màu đen, chắp tay sau lưng ngắm nhìn thành thị xa xa phía trước. Vầng trăng tỏa ra ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng. Hắn luôn lạnh nhạt xa cách, bất kể thứ gì cũng không thể tới gần.

Hoàng Bắc Nguyệt đứng ở phía sau nhìn bóng lưng này, trong lòng chợt động, nàng liền lấy ra cây tiêu ngọc của Huệ Văn Trưởng công chúa, đặt trên môi chậm rãi thổi. Tiếng tiêu trầm thấp, giống như linh hồn bên bờ bỉ ngạn, mờ mịt không biết phải về đâu, cứ phiêu phiêu đãng đãng.

Linh Tôn vẫn im lặng nhìn về phía trước. Một trận gió đột nhiên nổi lên, tiếng tiêu theo gió bay xa, thiên hồi bách chuyển, khiến người nghe cảm xúc dạt dào. Hôm nay Thái tử của nước Đông Ly đã gây chuyện ở Nam Dực Quốc, điều này nhất định sẽ làm Nước Nam Dực tức giận, giữa hai nước chỉ sợ sẽ không thể yên ổn nữa.

Cửu hoàng tử của Nước Bắc Diệu – Phong Liên Dực được sứ giả nghênh đón về nước, trên đường gặp phải một đám cường đạo tập kích, Quyền vương bị trọng thương, thế nhưng Phong Liên Dực vẫn bình yên vô sự. Sau khi trải qua chuyện này, Cửu hoàng t.ử trở về nước Bắc Diệu sẽ khơi dậy một trận gió tanh mưa m.á.u thế nào đây? Tranh giành Đế vị, cốt nhục tương tàn.

Vì Vạn Thú Vô Cương, Điện Quang Diệu và Thành Tu La vốn yên lặng nhiều năm nay cũng không nhịn được mà phái người đi thăm dò. Sự thăng bằng duy trì nhiều năm đã bị đ.á.n.h vỡ, Đại lục Tạp Nhĩ Tháp sợ rằng sẽ không còn yên ổn nữa rồi.

Một cơn gió không biết từ đâu tới, thổi bay mái tóc đen như mực của Linh Tôn. Linh Tôn buông tầm mắt, khẽ giọng đọc một bài thơ:

 "Kinh qua khe núi, lạ thay cứ ngỡ người quen cũ. Còn nhớ trong mơ từng đi khắp, Giang Nam Giang Bắc. Cố nhân hẳn phải mang nhành đi, tiêu tốn mấy đôi giày cuộc đời. Cười cho bụi trần năm tháng là sai trái, mãi kiếp làm khách.

Đất đai lở loét, phía đông nam nứt toác, chuyện anh hùng, bi ca khóc hận; bị gió tây thổi sạch, chẳng còn dấu vết bụi trần. Lầu quan đó người đã đi rồi, cờ xí chưa cuốn mà đầu đã bạc. Than cho nhân sinh buồn vui đổi dời, nay cũng như xưa."

Chương 201 Gió Nổi Lên Ở Lâm Hoài (2) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia