Năm năm sau.
Sâu bên trong rừng rậm Phù Quang có một tòa sơn cốc gần như cách trở với thế giới bên ngoài. Tại nơi này, cây xanh rợp bóng, dây leo rậm rạp quấn lên thân cây giống như từng con rắn, chúng lung lay theo chuyển động của Phù Quang. Phần ngọn của dây leo như một khuôn mặt người nho nhỏ đang ngâm mình trong ánh sáng của Phù Quang, lộ ra vẻ hưởng thụ.
Trong rừng núi sâu thẳm thỉnh thoảng vang lên tiếng chim hót ưu mỹ lúc xa lúc gần, tựa như đang hát một bài ca dịu dàng, khiến dây leo màu xanh cũng nhẹ nhàng đung đưa. Không gian an bình tốt đẹp như thế chính là thời điểm thích hợp nhất để nghỉ trưa.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng hét ch.ói tai đột nhiên vang lên khiến da đầu người khác tê rần! Đám dây leo vốn đang say ngủ đột nhiên bừng tỉnh, rối rít trườn xuống thân cây, nhanh ch.óng chui vào trong đất, chỉ lộ ra phần ngọn nhìn xung quanh. Âm thanh ch.ói tai kia vẫn chưa ngừng lại, lúc Đông lúc Tây, sau đó rất nhanh đã chạy về hướng bên này!
Dây leo xanh lập tức rúc luôn cả cái đầu vào trong đất!
“Chuột Độn Thổ - không hổ là kẻ chạy trốn giỏi nhất rừng rậm Phù Quang, Tiểu Hổ, đ.á.n.h bọc sườn, tối nay ngươi có thịt ăn rồi đó!” Một giọng nói trong trẻo vang lên.
Sau đó, một bóng dáng màu vàng đột nhiên nhào về phía mảnh rừng vừa rồi vẫn còn yên tĩnh, đàn Phù Quang bị dọa sợ, hoảng hốt bay lên cao, còn đám Mạn Đằng xanh trốn dưới đất thì hét ầm lên!
Hào quang màu vàng ch.ói mắt nhanh ch.óng tản ra, chiếu sáng bốn phía, vuốt hổ sắc bén đè lên một khối đất, bên trong lại vang lên từng tiếng thét ch.ói tai. Một cái đầu nhọn màu xám lập tức trồi lên khỏi mặt đất, hai cái răng cửa lộ ra bên ngoài, bộ dáng thật xấu xí.
Tiểu Hổ khinh thường liếc nó một cái, c.ắ.n đầu nó lôi ra khỏi mặt đất, sau đó ngẩng đầu lên thân cây phía bên kia, nhìn thiếu nữ tóc đỏ toàn thân áo bào tinh xảo màu đen mà tranh công. Thiếu nữ tóc đỏ giơ ngón tay cái: “Tốt lắm!”
Tiểu Hổ lập tức cao hứng vô cùng, vô thức há miệng ra, con Chuột Độn Thổ ranh mãnh giảo hoạt kia lập tức nhân cơ hội chui ra khỏi miệng nó, chạy như bay vào trong rừng sâu. Tiểu Hổ đuổi theo nhưng không còn kịp rồi. Chuột Độn Thổ am hiểu nhất chính là việc chạy trốn, vừa rồi bọn họ đã phải dùng sức chín trâu hai hổ mới bức được nó tới nơi này.
Tâm tình thất bại xông tới, Tiểu Hổ cúi thấp đầu, hai lỗ tai bông xù cụp xuống, không dám nhìn thẳng về phía Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt ngồi trên cành cây khoanh tay, nhìn nó cười cười, một lát sau mới mở miệng nói: “Tiểu Hổ.”
Tiểu Hổ ngẩng đầu lên, lặng lẽ nhìn nàng một cái, Hoàng Bắc Nguyệt dùng cằm chỉ về phía sau nó.
Tiểu Hổ chậm rãi quay đầu lại, hai lỗ tai lập tức dựng lên! Chuột Độn Thổ vừa rồi còn đang chạy trốn thục mạng, không ngờ đã ngoan ngoãn trở lại! Nó giống như một gã say rượu, cứ nghiêng nghiêng ngả ngả tiến về phía này.
Tiểu Hổ vô cùng hưng phấn, lập tức chạy qua há miệng c.ắ.n lấy, lần này nó tuyệt đối sẽ không mở miệng ra nữa!
Hoàng Bắc Nguyệt bật cười, cúi đầu vươn tay ra. Một viên bi tròn tròn từ phía sau nhảy lên tay nàng, cánh hoa trên người nở rộ, lộ ra khuôn mặt tròn siêu cấp đáng yêu đang toét miệng cười. Hình thể của thú Chức Mộng không quá lớn, nhiều năm như thế mà cũng chỉ to hơn một vòng so với lúc trước mà thôi, không giống Tiểu Hổ, mới mấy năm mà đã cao hơn cả nàng. Trước kia Tiểu Hổ còn thích nhào lên người nàng, bây giờ mà nhào tới thì nàng sẽ đạp nó văng ra ngoài…
“Vẫn là Chi Chi lợi hại hơn, Tiểu Hổ, lát nữa ngươi phải chia một miếng thịt cho Chi Chi đó.” Hoàng Bắc Nguyệt xoa đầu Chi Chi, cười nói.
Tiểu Hổ vô cùng bất mãn trừng mắt nhìn Chi Chi, dáng vẻ hung hãn kia có lực uy h.i.ế.p rất lớn. Chi Chi hoảng sợ khẽ “chi” một tiếng, kéo kéo ống tay áo của Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt nghiêm túc nói: “Tiểu Hổ, không được bắt nạt Chi Chi nữa, Chi Chi cũng có một nửa công lao trong việc bắt được Chuột Độn Thổ.”
Tiểu Hổ không thể làm gì khác ngoài việc gật đầu một cái, nhưng vẫn len lén liếc nhìn Chi Chi, không biết trong lòng lại ủ mưu gì.
Hoàng Bắc Nguyệt từ trên cành cây nhảy xuống. Thân hình cao gầy ưu mỹ, lúc đáp xuống mặt đất, đôi chân thon dài hơi cong lại, sau đó liền đứng lên, bộ áo bào gấm dài màu đen càng tôn lên khí chất cao quý thanh lãnh của nàng. Mái tóc dài màu lửa đỏ hơi gợn sóng, buông xõa trên vai, so với lúc nhỏ còn xinh đẹp hơn vài phần, ngũ quan tinh xảo, thế nhưng mi tâm lạnh lùng lại có thể khiến tim người đối diện ngừng đập.
Nàng có một đôi mắt đen nhánh lạnh lùng bẩm sinh, giống như những vì tinh tú trên bầu trời vậy, sóng mắt lưu chuyển, lộ ra một cỗ sát khí lãnh ngạo. Áo bào màu đen không hề làm giảm đi sự mỹ lệ của nàng, loại màu sắc đại khí này chính là màu thích hợp với nàng nhất, chỉ có nó mới có thể lột tả được vẻ cao ngạo từ tận xương tủy của nàng. Dáng vẻ này giống y như đúc so với Hoàng Bắc Nguyệt ở hiện đại.
Đôi chân thon dài cất bước, nàng đi đến trước mặt Tiểu Hổ, vỗ vỗ đầu nó: “Ta đã nói với ngươi rất nhiều lần rồi, con mồi đã đến miệng thì ngàn vạn lần không thể nhả ra, cho dù một phát c.ắ.n c.h.ế.t nó cũng được, tuyệt đối không thể để nó có cơ hội vùng vẫy chạy thoát.”
Bất luận là săn thú hay đối địch, có thể chậm rãi kéo dài, chậm rãi đùa giỡn, nhưng một khi hành động thì phải là một chiêu g.i.ế.c c.h.ế.t! Tiểu Hổ gật đầu, miệng hơi dùng sức, Chuột Độn Thổ chỉ kịp rít lên một tiếng thì đã tắt thở.
“Chính là như thế.” Hoàng Bắc Nguyệt khen ngợi, sau đó quay đầu đ.á.n.h giá hoàn cảnh xung quanh, khi nhìn thấy một bụi dây leo màu xanh, nàng liền đi qua, tỉ mỉ nghiên cứu: “Đây chính là Sát Mạn Đằng (dây leo đoạt mạng) mà sư phụ nói sao?”
Loại thực vật này trong rừng rậm Phù Quang cũng thuộc loại có tính công kích mạnh, nếu không cẩn thận chạm phải chúng, càng giãy dụa thì sẽ càng bị cuốn chặt, cuối cùng ngạt thở mà c.h.ế.t, trở thành thức ăn cho bọn chúng. Sát Mạn Đằng là thực vật thuộc tính Thổ, cũng là nguyên liệu tốt dùng để luyện chế vũ khí cao cấp, chẳng qua bọn chúng rất hiếm gặp trong rừng rậm Phù Quang, phải may mắn lắm mới có thể gặp được. Mà Linh thú thuộc tính Thổ cấp mười hai Chuột Độn Thổ lại rất thích gặm rễ cây Sát Mạn Đằng, có thể nói Chuột Độn Thổ chính là khắc tinh của chúng, chỉ cần đi theo Chuột Độn Thổ là có thể tìm thấy được Sát Mạn Đằng.
Hoàng Bắc Nguyệt tiến về phía sợi dây leo hình mặt người đang lộ ra khỏi mặt đất, khóe miệng hơi giương lên, điệu cười gian trá.
Nàng nâng tay lên, ngón giữa cùng ngón trỏ khép lại, nhanh ch.óng viết từng chuỗi ký hiệu xốc xếch vào trong không khí. Đầu ngón tay của nàng ngưng tụ nguyên khí trong suốt lướt đi trên không khí, do tốc độ quá nhanh nên ký hiệu được viết bằng nguyên khí cũng xuất hiện trên không trung.
“Ngự Thổ Phù! Lui!” Tiếng vừa dứt, đầu ngón tay nàng huơ lên một cái, ký hiệu kia chợt lóe ánh sáng màu vàng nhạt đại biểu cho thuộc tính Thổ.
Pháp tắc lập, bùa thành.
Ký hiệu trong không trung nhanh chóng chui vào trong đất, chỉ một thoáng sau, đất đá giống như thủy triều, rối rít tránh sang hai bên.
Sát Mạn Đằng lập tức lộ ra, từng sợi dây leo màu xanh điên cuồng lay động, thoạt nhìn như những con rắn, mặt người trên đỉnh dây leo trở nên dữ tợn, bộ dạng có chút khó coi.
Hoàng Bắc Nguyệt lấy ra Tuyết Ảnh Chiến Đao, nhanh ch.óng xông tới, bắt đầu c.h.é.m đứt từng sợi Sát Mạn Đằng.
Đám Sát Mạn Đằng kia cũng không dễ trêu, bọn chúng lập tức phản kích, rối rít quấn quanh thân thể của Hoàng Bắc Nguyệt.
Tiểu Hổ đứng ở bên cạnh thấy vậy lập tức xông lên gầm nhẹ một tiếng, bị uy lực của Thần thú dọa sợ, Sát Mạn Đằng rối rít lui lại, muốn trốn về lòng đất. Nhưng phần đất che chở bọn chúng lúc này đã không thấy đâu, bọn chúng chỉ có thể hoảng loạn lay động, cuối cùng toàn bộ đều bị Hoàng Bắc Nguyệt c.h.é.m đứt.
Sát Mạn Đằng dù bị cắt thành từng đoạn nhưng vẫn còn động đậy, chẳng qua lực công kích đã yếu đi rất nhiều. Hoàng Bắc Nguyệt trói bọn chúng lại, sau đó đặt lên lưng Tiểu Hổ. Đôi lúc nàng cũng muốn để Tiểu Hổ tập luyện một chút, tránh để nó quá mập.