“Chỉ là một cái Ngự Thổ Phù cấp một mà đã mạnh như thế, vậy bùa cấp hai, cấp ba, cấp bốn sẽ tạo ra uy lực mạnh mẽ đến cỡ nào đây?”. Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm mừng rỡ. 

Linh Tôn dạy Thuật Bùa chú cho nàng nhiều năm như vậy, bí mật của Vạn Thú Vô Cương nàng cũng đã biết vài phần. Ở trung tâm khối hắc ngọc nho nhỏ này cất giấu một thế giới rộng lớn vô biên. Năm năm qua, nàng đã hoàn toàn bỏ qua phương pháp tu luyện dựa vào ngưng tụ nguyên khí. Nàng tu luyện bằng cách lợi dụng nguyên khí, dùng Thuật Bùa chú hợp cùng quy tắc thiên địa là được.

Đây là một cách tu luyện khác với Triệu hoán thuật, Luyện thuật, Võ đạo hay Huyễn thuật, hoàn toàn không giống với tất cả các cách tu luyện trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp. Hơn nữa tu luyện Thuật Bùa chú có lợi thế là nàng có thể dùng nhiều thuộc tính, không giống những cao thủ khác chỉ có một thuộc tính. 

Trong thân thể nàng không có chút nguyên khí nào, nhưng nàng vẫn có thể thông qua Thuật Bùa chú để sử dụng cả năm loại thuộc tính. Nói cách khác, thân thể của nàng không có thuộc tính, thế nhưng nàng lại có thể đồng thời sử dụng được cả năm loại thuộc tính là Hỏa, Băng, Phong, Lôi, Thổ. Thuật Bùa chú này đã hoàn toàn phá vỡ toàn bộ quy tắc trên đại lục, sáng tạo ra một loại kỹ năng cường đại hơn rất nhiều. Người sáng lập ra Thuật Bùa chú năm đó ắt hẳn là một vị siêu cấp thiên tài.

Nhưng người có thể tu luyện Thuật Bùa chú cũng phải là một thiên tài tuyệt đỉnh, bất kể là thân thể hay năng lực lĩnh ngộ đều phải là hạng nhất. Nếu không, một khi sử dụng năm loại thuộc tính không tốt, bọn họ nhất định sẽ bị phù chú phản phệ.

Ở trung tâm rừng rậm Phù Quang có một cái thung lũng giống như tiên cảnh, suối nước ngập tràn, khí hậu quanh năm vô cùng ấm áp. Từ trên cao nhìn xuống, thung lũng này tràn ngập hơi nước màu trắng mờ, cây cối xanh um, hoa nở rực rỡ, mấy con bạch hạc thấp thoáng bay lượn sau làn hơi nước.

Dao t.h.a.i tiên trì, như mộng như ảo. Nơi này từng là nơi ở của một con Thần thú cấp tám, thế nhưng khi Linh Tôn mang nàng tới đây, con Thần thú kia cũng không còn xuất hiện nữa. 

Dọc theo con đường nhỏ giữa rừng cây đi về phía sơn cốc, hơi nước ấm áp lơ lửng xung quanh, mang theo hương hoa nhè nhẹ, cảm giác sảng khoái vô cùng. Hoàng Bắc Nguyệt hít một hơi thật sâu, con ngươi thanh lạnh chợt híp lại, lộ ra một tia sắc lạnh.

Cùng lúc đó, một tiếng xé gió đột nhiên vang lên trong không khí, một cây roi mảnh màu đỏ tươi quất về phía gò má của nàng.

Thân thể Hoàng Bắc Nguyệt chợt ngửa về phía sau, cái eo mềm dẻo gần như đã cong thành hình vòng cung, chờ khi sợi roi đã thu hồi lại, nàng mới lộn một vòng về phía sau, sau đó đứng lên.

“Ngự Hỏa Phù!” Ngón tay nàng nhanh ch.óng vẽ lên không khí, khi nguyên khí thoáng hiện ra ánh sáng màu hỏa hồng, phù chú lập tức biến ảo thành vô số ngọn lửa. 

Ngọn lửa trong nháy mắt bùng lên vây quanh nàng, hóa thành một đôi cánh lửa sau lưng. Đôi cánh lửa dài chừng hơn ba thước, vừa đập một cái đã mang thân thể nàng bay vụt lên. Khi xẹt qua mảnh rừng hoa đào nở rộ, nàng dễ dàng nhìn thấy Linh Tôn đang ngồi thưởng thức rượu dưới tán hoa đào.

Toàn thân hắn mặc y phục màu đen, thân hình bất động, ngồi vững như núi, đầu ngón tay vân vê một cái chén bạch ngọc nhỏ, rượu ủ trong chén khẽ d.a.o động, một tay khác của hắn hơi nâng lên, sợi roi mảnh lại một lần nữa hiện ra. 

Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt nhếch lên, ngón tay khẽ vung, một đốm lửa đốt lên thân roi, trong nháy mắt đã đốt tới đầu ngón tay của Linh Tôn. 

Hắn hơi cau mày, ngón tay b.úng ra, một cây roi màu đỏ khác lại tiếp tục quất về phía khuôn mặt của Hoàng Bắc Nguyệt.

“Sư phụ, ngươi khinh thường người quá đáng!”. Hoàng Bắc Nguyệt hừ một tiếng, lần này không thèm dùng lửa đốt nữa mà trực tiếp đưa tay mạnh mẽ bắt lấy cây roi của Linh Tôn, hung hăng kéo một cái, mượn lực lượng của Đôi cánh lửa bay lên không trung. 

Cây roi mảnh màu đỏ nhất thời căng cứng, cơ hồ muốn đứt lìa. 

Thân thể Linh Tôn chỉ hơi lung lay, sau đó lại vững vàng ngồi xuống, ngón tay thứ ba khẽ b.úng một cái, một cây roi khác lại xuất hiện, vẫn tiếp tục đ.á.n.h về phía khuôn mặt của Hoàng Bắc Nguyệt.

Đại nhân vĩnh viễn chỉ đ.á.n.h một chỗ như Linh Tôn căn bản không vì nàng là nữ nhân mà nương tay. Lúc mới bắt đầu, ngày ngày nàng đều bị hắn đ.á.n.h lên mặt, buổi tối trước khi ngủ nhìn mấy vết sẹo, nàng không nhịn được mà thương cảm.  Nhưng bây giờ còn muốn đánh mặt của nàng sao, không có cửa đâu.

Một chân của Hoàng Bắc Nguyệt nâng lên, quấn lấy cây roi thứ ba, sau đó xoay một vòng, tung ra một cú đá mạnh mẽ, cây roi cơ hồ trong nháy mắt đã đứt lìa. Mà thân thể Linh Tôn vẫn như cũ, chỉ hơi lung lay một chút mà thôi, giống như một ngọn núi cao vững chãi, cho dù lực lượng mạnh mẽ như thế nào cũng không lay chuyển được.

Hoàng Bắc Nguyệt hơi híp mắt, lẩm bẩm vài câu trong miệng, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Linh Tôn, nở nụ cười quỷ dị.

Con ngươi thâm thúy của Linh Tôn hơi chuyển động, tựa như hiểu ra cái gì, đang muốn đứng lên thì bất chợt cảm thấy dưới chân hụt hẫng, mặt đất dưới chân không ngờ đã tách ra hai bên.

Ngay cả băng đá hắn đang ngồi cũng không thấy đâu, Linh Tôn luôn vững như Thái sơn lúc này cũng không khỏi chao đảo, cũng may hắn là cao thủ chân chính, năng lực ứng biến mạnh tới mức biến thái, vạt áo đen tung bay, cơ thể nhẹ xoay một vòng đã có thể vững vàng đáp xuống phía mặt đất phía bên kia.

Cái chén bạch ngọc trong tay hắn lung lay, rượu bên trong cũng vẩy ra ngoài không ít, làm ướt cả ngón tay của hắn.

Linh Tôn liếc mắt nhìn chén rượu kia, nhàn nhạt mỉm cười, đem chỗ rượu còn dư uống hết, sau đó ba ngón tay khẽ vẫy, cây roi màu đỏ bỗng biến mất.

Hoàng Bắc Nguyệt thấy vậy liền biết lần này mình đã thắng. Nàng hưng phấn cười lớn, nhanh chóng thu hồi Đôi cánh lửa, đứng trên mặt đất nhìn thẳng vào mắt Linh Tôn. 

“Sư phụ, nhiều năm như vậy cuối cùng ta cũng có thể khiến rượu của người văng ra ngoài”.

“Từ khi nào mà ngươi đã học được cách thi triển Thuật Bùa chú mà không cần vẽ Bùa rồi?” Linh tôn không để ý đến vấn đề của nàng, chỉ nhàn nhạt hỏi. 

“Dùng nhiều lần thì sẽ học được thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt cũng không cần khiêm tốn. Sử dụng Thuật Bùa chú thành thạo thì nàng có thể tỉnh lược quá trình niệm chú và vẽ bùa, vừa tiết kiệm thời gian vừa khiến kẻ địch không có cơ hội phòng bị.

Nghe nàng nói vậy, trong mắt Linh Tôn chợt lóe một tia kinh ngạc, nhưng cũng nhanh chóng biến mất. Hắn bình đạm nói: “Có thể vẽ bùa bằng tâm, vậy cũng có nghĩa ngươi đã đột phá cảnh giới Tứ Nguyên Thiên”.

Cấp bậc của Thuật Bùa chú được chia từ Nhất Nguyên Thiên đến Cửu Nguyên Thiên, ở mức Nhất Nguyên Thiên nhất định phải vẽ ký hiệu trên lá bùa, hơn nữa lúc đó cũng chỉ có thể sử dụng một loại thuộc tính mà thôi. Đến cảnh giới Nhị Nguyên Thiên, hai loại thuộc tính trong thân thể sẽ dần dần dung hợp, cuối cùng tạo ra Phù Nguyên (Bản thể Bùa Chú).

Phù Nguyên là căn bản của Thuật Bùa chú, nguyên khí của người thi triển không thể lưu trữ trong thân thể mà phải hấp thu nguyên khí từ thế giới bên ngoài. Phần nguyên khí này sẽ tiến vào bên trong Phù Nguyên để rèn luyện, sau đó sinh ra các loại nguyên khí khác nhau.

Vì vậy, có Phù Nguyên cũng đồng nghĩa với việc có thể cùng lúc tu luyện cả năm loại thuộc tính. Tới cảnh giới Tam Nguyên Thiên thì không cần dùng tới lá bùa nữa mà có thể trực tiếp vẽ bùa lên không khí, hơn nữa năm loại nguyên khí trong thân thể cũng bắt đầu dung hợp, tạo thành thế cân bằng. Đây là cảnh giới mấu chốt của Thuật Bùa chú, tu luyện không tốt sẽ bị Phù Nguyên phản phệ. 

Hoàng Bắc Nguyệt luôn luôn cẩn thận, lại có Linh Tôn chỉ dạy, cuối cùng vẫn vượt qua quá trình khó nhai này. Hôm qua, nàng nhìn thấy Phù Nguyên trong thân thể đã từ từ có đủ năm loại thuộc tính, quan sát bọn chúng bình yên xoay tròn, nàng liền biết mình rốt cục cũng thoát khỏi cảnh giới Tam Nguyên Thiên, tiến vào cảnh giới sơ cấp Tứ Nguyên Thiên.

“Sư phụ, đạt được cảnh giới Tứ Nguyên Thiên, vậy chắc hẳn ta có thể sử dụng Bùa Ngự Thú rồi đúng không?”. Hoàng Bắc Nguyệt cao hứng nói. 

Linh Tôn gật đầu một cái: “Về cơ bản là có thể.” 

“Vậy lúc nào người mới dạy ta?”. Nàng nóng lòng muốn xem thử một chút về uy lực của Bùa Ngự Thú.

 “Ngươi phải tự học.” Giọng nói của Linh Tôn rất nhạt, tuyệt đối không cho phép người khác thương lượng.

Chương 204 Năm Năm Sau - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia