Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, nói: “Người không dạy ta sao?” 

“Ngươi đã cùng Vạn Thú Vô Cương nhỏ m.á.u nhận chủ, có thể tùy ý ra vào thăm dò không gian bên trong nó. Sau cảnh giới Tứ Nguyên Thiên, ta sẽ không dạy ngươi nữa”.

Linh Tôn nói xong khẽ phất áo bào màu đen, thoáng cái đã đi xa. Rừng hoa đào tràn ngập hơi nước, hư ảo tựa như tiên cảnh, mà hắn chính là vị tiên nhân tại nơi này, hồng trần mười trượng cũng không thể nào vấy bẩn hắn.

Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng chạy theo, ở phía sau hỏi: “Sư phụ, người còn chưa nói lý do tại sao người không dạy ta nữa. Mặc dù lúc đầu ta quả thật không tình nguyện bái người làm thầy, thế nhưng nhiều năm như vậy, ta đã thật sự xem người là sư phụ của ta, thật lòng hy vọng người có thể chỉ dạy cho ta.” Nàng nói rất thành khẩn. Nàng cũng không phải là loại người hay tự ái, đối với Linh Tôn, một ngày làm thầy, nàng vẫn luôn mang theo bảy phần kính ý.

“Ngươi nghĩ rằng vì ngươi không tình nguyện bái ta làm thầy nên ta mới không dạy ngươi nữa hay sao?”. Linh Tôn vẫn không quay đầu lại, chỉ thản nhiên nói.

Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Sư phụ đương nhiên có nguyên nhân của sư phụ, mà ta nhất định phải biết nguyên nhân này!”

Cước bộ Linh Tôn đột nhiên dừng lại, một luồng hơi nước đột nhiên thổi qua mi tâm của hắn, vẻ đẹp hư ảo m.ô.n.g lung ấy khiến người ta rung động không ngừng. Hắn ngẩng đầu, ống tay áo nhẹ nhàng vung lên, vô số cánh hoa hồng nhạt từ trên cây rơi xuống. Trong cơn mưa hoa, quần áo Hoàng Bắc Nguyệt vương đầy cánh hoa mà trên người Linh Tôn lại không hề có. Hắn lãnh đạm nói: “Những bông hoa này đến lúc cũng phải rụng xuống, cho dù ngươi có muốn thế nào đi nữa thì cành cây vẫn mãi mãi không thể giữ nó lại.”

Hoàng Bắc Nguyệt có chút sợ hãi, khuôn mặt Linh Tôn trong mưa hoa tại sao lại lộ ra một tia ưu thương?

“Ta không tin giới hạn của ngươi là ở chỗ này!?”

Hoàng Bắc Nguyệt kích động nói: “Lý do này không thuyết phục được ta!”

“Đây không phải là giới hạn của ta, mà là giới hạn của ta đối với Vạn Thú Vô Cương.”

So sánh với vẻ kích động của nàng, Linh Tôn giống như là một tòa băng sơn ngàn năm, cho dù trời sụp đất nứt thì mặt hắn cũng không đổi sắc.

Hoàng Bắc Nguyệt vẫn nhìn hắn chờ đợi câu trả lời. “Sau khi đạt được cảnh giới Tứ Nguyên Thiên, chỉ có người đã nhỏ m.á.u nhận chủ với Vạn Thú Vô Cương mới có thể đi vào, ta không thể đi vào được nữa.” Linh Tôn vừa nói, con ngươi lạnh lùng tựa như một ao xuân thủy hơi gợn sóng: “Bắc Nguyệt, năm năm rồi, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghĩ sẽ rời khỏi ta sao?”

“Ta…” Hoàng Bắc Nguyệt hơi do dự. Năm năm ngăn cách với bên ngoài, quả thật nhiều lần nàng nghĩ khi nào mới có thể đi ra khỏi đây.

Nàng do dự chính là đáp án tốt nhất rồi, Linh Tôn thấy vậy cũng không nói gì nữa, lặng lẽ xoay người rời đi. Hắn vừa đi, mưa hoa trong nháy mắt đã ngừng lại, trên mặt đất phủ một tầng cánh hoa dày, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không đành lòng đạp lên. Nàng đứng ngây người một hồi, sau đó mới chậm rãi trở về gian nhà gỗ nhỏ của mình.

Lúc bọn họ tới, trong sơn cốc này chẳng có cái gì, ba gian nhà gỗ này chính là do nàng đem từng khúc gỗ về xây nên. Nói đến năng lực sinh tồn, Linh Tôn quả thật không bằng nàng. Dù sao nàng cũng từng chịu qua đặc huấn ở thế kỷ hai 21, để làm một tên sát thủ xuất sắc, nàng phải hiểu được rất nhiều lĩnh vực, kiến trúc cũng là một trong số đó.

Khi đó Linh Tôn còn hơn cả đại gia hơn, chẳng chịu làm gì, chỉ có nàng cùng Băng Linh Huyễn Điểu bận rộn chạy qua chạy lại. Lúc dựng xong nhà, hắn lại vô tư chọn gian phòng lớn nhất để ở. Bây giờ nghĩ lại, phần kinh nghiệm dựng nhà kia, cứ coi như đó là một loại lịch lãm đi. Hoàng Bắc Nguyệt đi vào nhà gỗ, đem y phục trên người cởi ra, chỉ mặc độc một chiếc áo đơn mỏng manh. Nàng đi tới phía sau nhà gỗ, nơi này có một cái suối nước nóng do đích thân nàng thiết kế. Vừa bước vào suối nước nóng, thân thể nàng đã được dòng nước ấm áp bao phủ.

Thân thể ngâm trong suối, hơi nước ấm áp tràn ngập lên, một tia nguyên khí qua làn hơi ấm áp đi vào cơ thể nàng, lưu động tại các vùng kinh mạch cuối cùng chạy vào Phù Nguyên. Nguyên khí của năm loại thuộc tính bắt đầu hiện ra màu sắc vốn có của nó, xoay tròn một chỗ.

Đối với người tu luyện thì suối nước nóng này là sự trợ giúp rất lớn. Vừa có thể gia tăng nguyên khí ở trong thân thể, vừa rèn luyện tốc độ, trợ giúp nàng rất nhiều. Lúc đầu Linh Tôn chọn chỗ này nhất định là có nguyên nhân.

Hoàng Bắc Nguyệt nhắm mắt lại, để nước nóng chậm rãi bồi dưỡng thân thể, vốn nghĩ nên chuyên tâm một chút, nhưng nghĩ đến lời nói của Linh tôn nên bất giác thất thần nhớ lại việc lần đầu cùng Vạn Thú Vô Cương lấy m.á.u nhận chủ.

Nhỏ m.á.u nhận chủ với Vạn Thú Vô Cương là một quá trình rất rườm rà, Linh Tôn ở bên cạnh niệm một đoạn chú ngữ, mở Vạn Thú Vô Cương ra, sau đó nàng dùng một giọt m.á.u nhỏ xuống phía trên. Nếu Vạn Thú Vô Cương xuất hiện tia sáng màu vàng nhạt, chứng tỏ việc nhận chủ thành công. Đúng lúc m.á.u của nàng rơi xuống Vạn Thú Vô Cương, khóe miệng Linh Tôn đột nhiên nhếch một chút, tinh tế mang chút ý cười. Nàng tự vấn lòng mình nụ cười đó có ý gì?. Mỗi lần sử dụng Vạn Thú Vô Cương đều thật cẩn thận, nhưng đã năm năm, không có biến hóa gì, nàng chỉ có càng ngày càng mạnh, Linh Tôn cũng luôn tỏ vẻ lãnh đạm. Cho nên nàng hoài nghi có phải lúc đầu đã nhìn nhầm hay không? Hoặc do nàng từ nhỏ đến lớn đã quen với cuộc sống cẩn thận nên đối với người nào cũng có thái độ hoài nghi. Đúng là sâu trong đáy lòng, nàng không dễ dàng tin tưởng bất kì kẻ nào!

Do tâm tình buồn bực, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không chú tâm tu luyện. Từ từ đứng lên, mặc quần áo, nghĩ đến việc Linh tôn dặn dò nàng đi tìm dây leo còn chưa giao cho hắn, đi tìm Tiểu Hổ. Tiểu Hổ nằm úp sấp trên đám hoa tươi bên nhà gỗ, bộ dáng lười biếng thật muốn đá nó một cái. Mấy năm gần đây, Tiểu Hổ rất béo, nguyên nhân chính là do nó thật sự rất lười.

Hoàng Bắc Nguyệt đi qua, vừa lúc nhìn thấy bụi cỏ hơi động, sau đó cái đầu vàng nhạt của Chi Chi thò ra, lục hành trên đỉnh đầu lay động một chút, bước chân nhỏ chạy nhanh đến trước mặt Tiểu Hổ. Tiểu Hổ uể oải, không thèm liếc mắt nhìn nó.

Chi Chi cũng không bỏ cuộc, đứng ở dưới mũi Tiểu Hổ, rút từ trong người ra cái bọc nhỏ, bới bới ra được một khối thịt rất nhỏ. Miếng thịt chỉ như ngón tay cái, nhưng ở trong tay Chi Chi lại rất lớn, hai tay của nó cầm đưa tới mũi của Tiểu Hổ.

Chóp mũi Tiểu Hổ rung động, ngửi ngửi rồi hơi há miệng, sau đó Chi Chi vui vẻ mà đút miếng thịt nhỏ xíu kia vào trong miệng nó, sau đó như sợ chính mình sẽ bị Tiểu Hổ ăn sống, vội vàng lui về phía sau.

Khối thịt này Tiểu Hổ cũng không thèm xé, trực tiếp nuốt xuống luôn, như thể nó không đủ để nhét kẽ răng!

Ăn thịt mà Chi Chi dâng lên, Tiểu Hổ cũng không thèm để ý tới nó, nhắm nửa con mắt dưỡng thần. Chi Chi lại tiếp tục bới cái túi nhỏ của nó, lấy ra một thứ trái cây trong veo như nước đưa cho Tiểu Hổ ngửi, Tiểu Hổ theo thường lệ lại há miệng ra, để Chi Chi đút trái cây vào miệng nó. Sau khi ăn xong, Tiểu Hổ vẫn không để ý tới nó. Chi Chi có chút mờ mịt, chớp chớp hai con mắt tròn nhẵn bóng, tiếp tục từ trong bao nhỏ bới, lần này móc ra một cục xương!

Tiểu Hổ hé miệng mong, Chi Chi đem khúc xương bỏ vào miệng Tiểu Hổ. Tiểu Hổ vừa định nuốt, đột nhiên khúc xương bị mắc lại, lập tức mở to mắt, hung ác trừng trừng nhìn Chi Chi.

Chi Chi vốn đang mang vẻ mặt tươi cười mong chờ nhìn nó, đột nhiên thấy ánh mắt khác lạ của nó, biết ngay là sắp không xong rồi, quay bước chân định bỏ chạy!

Tiểu Hổ đằng đằng sát khí đứng lên, ói ra khúc xương kia, bắt đầu đuổi theo Chi Chi. Hoàng Bắc Nguyệt ở một bên nhìn, cười đến đau cả bụng. Chi Chi đáng thương, mỗi lần lấy lòng Tiểu Hổ đều có kết quả ngược lại, bị Tiểu Hổ bắt nạt rất thê t.h.ả.m.

Hoàng Bắc Nguyệt đã sớm khuyên nó buông tha, nhưng Chi Chi vẫn bám riết không tha, nhất định phải khiến Tiểu Hổ cũng thích nó, không còn bắt nạt nó nữa.

Chuyện của 2 con thú nàng rất ít khi nhúng tay, đây cũng không phải là lần đầu tiên phát sinh chuyện này. Tiểu Hổ mặc dù hung hãn, nhưng lúc xuống tay cũng rất có chừng mực, không khiến Chi Chi bị trọng thương.

Nàng đi tới trên cỏ, ôm lấy đám mạng đặng đã được buộc lại, đi đến nhà gỗ nhỏ của Linh tôn. Ở bên ngoài, nàng gõ lên cửa vài cái nhưng bên trong không có phản ứng.

Chương 205 Năm Năm Sau - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia