“Sư phụ?” Trong lòng có dự cảm bất an, bản tính Linh tôn nàng rất rõ, luôn luôn không thích bị quấy nhiễu, nếu như hắn không muốn trả lời nàng, nhất định sẽ dùng tiếng động ra hiệu, không giống bây giờ, không hề có động tĩnh gì.

“Sư phụ, ta vào đây”. Hoàng Bắc Nguyệt một tay đẩy ra cửa ra, đi tới trước.

Bên trong nhà gỗ rất đơn giản, có cái bàn làm bằng trúc, một tấm bình phong cũng bằng trúc, ngăn cách phòng trong với gian ngoài. Gian ngoài không có ai, Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đi vào phòng trong, vừa đi qua bình phong thì nhìn thấy Linh tôn đưa lưng về phía nàng ngã vào bên giường, một tay chống ván giường, giống như đang cố gắng đứng lên.

Hoàng Bắc Nguyệt giật mình, vội vàng đi tới dìu hắn: “Sư phụ, người làm sao vậy?”

Chỉ thấy Linh tôn sắc mặt trắng bệch, trên trán chảy ra rất nhiều mồ hôi, giống như đang chịu một cái gì đó rất thống khổ. Bây giờ nàng cảm thấy bất an là chuyện bình thường, thử nghĩ Linh tôn cường đại như vậy, không hiểu sao đột nhiên ngã ở trong phòng.

Nàng hoài nghi, có lẽ có cường địch lợi hại hơn vừa vào đây! Nàng đã chuẩn bị gọi Băng Linh Huyễn Điểu ra, lúc này Yểm trong thân thể đột nhiên nói một câu: “Rời khỏi hắn!”

Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, trong khoảng thời gian ngắn không rõ lời nói của Yểm có ý gì, chỉ là sau đó Yểm đột nhiên hô to: “Hoàng Bắc Nguyệt, rời khỏi hắn!”

Đối với tốc độ phản ứng nguy hiểm, so với người bình thường nàng luôn nhanh hơn mấy lần, nghe được âm thanh sốt ruột như vậy của Yểm, nàng lập tức tự buông tay, chuẩn bị lui về phía sau.

Ngay lúc này, Linh tôn đột nhiên ngẩng đầu, đột nhiên mở mắt ra! Ánh mắt đỏ như m.á.u, trông quỷ dị k.h.ủ.n.g b.ố vô cùng, vẻ lạnh như băng hàn hiện ra, hắn vươn tay ra nhanh ch.óng chộp lấy cổ Hoàng Bắc Nguyệt.

Khoảng cách giữa Hoàng Bắc Nguyệt và hắn thật sự quá gần. Cho dù phản ứng linh mẫn nhưng trong nháy mắt vẫn bị đầu ngón tay của Linh tôn cào thành một đường m.á.u ở trên cổ.

Việc bất ngờ xảy ra làm Hoàng Bắc Nguyệt hoàn toàn chấn động, không còn tự hỏi cái gì đang diễn ra. Một đường sáng xuất hiện, Tuyết Ảnh chiến đao nằm gọn trong tay nàng. Cùng lúc đó, trong tay Linh tôn cũng xuất hiện một thanh chiến đao màu đen! Trước đây nàng chưa từng thấy chiến đao này!

Một luồng ánh sáng thoáng hiện, Linh tôn đột nhiên đứng lên, màu đen trên chiến đao ngưng tụ thành một đường xích hồng, bổ nhào về phía Hoàng Bắc Nguyệt!

Đây không phải là bọn họ đang huấn luyện bình thường, cũng không phải hắn có ý muốn kiểm tra nàng! Đây chính xác là chiến đấu! Từ chiến đao của Linh tôn truyền đến sát khí lạnh như băng, tiến vào sâu trong nội tâm của nàng! Mặc dù không rõ là chuyện gì xảy ra, nhưng hiện tại không có con đường thứ hai. Điều duy nhất nàng có thể làm chính là ứng chiến.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng không yếu thế chút nào, chiến đao vung lên, cắt ngang phía trước, cứ như vậy mà ngăn trở một đao hung mãnh của Linh Tôn.

Miệng nàng lập tức liền phun ra một ngụm máu, chấn động từ chiến đao khiến ngũ tạng như muốn nổ tung. Nàng phản ứng thần tốc, trong điện quang hỏa thạch, một cái tay khác bắt ấn quyết, vỗ vào trên Tuyết Ảnh chiến đao. “Ngư lôi thuật! Lôi thuẫn!” Nhất thời, lôi quang bạo vang từ trên Tuyết Ảnh chiến đao thấp thoáng hiện ra, chặn chiến đao của Linh Tôn lại.

Hoàng Bắc Nguyệt lùi thật xa về phía sau, lau vết máu ở trên khóe miệng, hô lớn! “Sư phụ!”

Linh Tôn căn bản không nghe được, đôi mắt đỏ như máu chợt lóe, tựa như biển máu vực sâu, nhìn thấy nàng lui về phía sau, đầu ngón tay liền bắn ra ba cái roi nhỏ màu đỏ về hướng Hoàng Bắc Nguyệt!

Lúc trước roi của Linh Tôn chỉ biết đánh vào mặt của nàng, nhưng lúc này là hướng đến thân thể của nàng, rõ ràng là muốn trói buộc nàng. Hoàng Bắc Nguyệt nhấc Tuyết Ảnh chiến đao lên, lôi quang trên lưỡi đao mở ra một đạo lôi võng. Lôi điện như sét đ.á.n.h nổ mạnh, chống lại roi nhỏ màu đỏ của Linh Tôn.

“ Bịch” một tiếng! Hoàng Bắc Nguyệt một lần nữa buộc phải lui về phía sau, sau lưng là một bức tường, nàng thở dốc thật sâu mấy hơi, đôi mắt lạnh lùng ngước lên nhìn Linh Tôn. “ C.h.ế.t tiệt! Lão quái vật ngươi uống nhầm thuốc rồi!”

Trong con ngươi đỏ như máu của Linh Tôn hiện lên thân ảnh của nàng, có chút d.a.o động: “Tại sao ngươi muốn rời khỏi ta?” Hắn trầm giọng hỏi, khác với giọng nói ôn hòa kia, bình thường hắn nói chuyện rất lãnh đạm, nhưng giờ thật âm độc, giống như Tu La ác quỷ từ Địa ngục.

Hoàng Bắc Nguyệt giận dữ nói: “Không phải ngươi để cho ta rời đi sao?”

“Không được rời đi! Người nào cũng không được phép có được ngươi, chỉ mình ta là có thể!” Linh Tôn khẽ quát một tiếng, nâng chiến đao hắc ám, lại một lần nữa tấn công tới.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng hoàn toàn bị chọc giận, không hiểu ra sao tự dưng bị đ.á.n.h khiến nàng nổi trận lôi đình. Thu hồi Tuyết Ảnh chiến đao, hai tay nàng nhanh chóng bắt ấn quyết, trong miệng bình tĩnh thì thầm: “Thiên đạo, địa đạo, nhân đạo, súc sinh đạo, Ngạ Quỷ đạo, Tu La đạo! Bùa chú Lục Đạo Thiên Nguyên!”.

Miệng niệm quyết xong, quyết ấn trong tay hoàn thành, hai tay nàng tạo thành chữ thập, lại chợt tách ra, trong lòng bàn tay nàng hiện ra sáu ngôi sao màu đỏ thẫm, hai tay nàng đẩy về phía trước, sáu ngôi sao đó bay đến chân Linh Tôn.

Bước chân hắn dừng lại, sáu ngôi sao ánh sáng ch.ói mắt đã nhanh ch.óng bao vây hắn lại. Linh Tôn gầm nhẹ một tiếng, đột nhiên dùng chiến đao chống đỡ thân thể, từ từ quỳ xuống, một ngụm máu đen từ trong miệng phun ra, chiến đao hắc ám trong tay hắn giống như hư ảnh từ từ biến mất.

Sắc mặt Hoàng Bắc Nguyệt tái nhợt, nuốt một ngụm nước miếng, nhìn bộ dáng Linh Tôn tựa hồ đã khôi phục bình thường.

“Sư phụ….. .” Nàng thử gọi một tiếng. Mất đi chiến đao chống đỡ, Linh Tôn cứ thế ngã xuống rồi đụng vào bình phong làm bằng trúc. Hoàng Bắc Nguyệt lảo đảo chạy đến, nâng hắn dậy, nhìn thấy mặt mũi hắn toàn mồ hôi, nhưng hai ánh mắt đã không còn đỏ như máu nữa.

Con ngươi đen nhánh đảo một cái, nhìn về phía nàng: “Ngươi bị thương?”

“Một chút thôi.”Vừa nói thì thấy ngực đau xót, thân thể như nhũn ra, trước kia nàng đã bị thương vô số lần, lần này, cùng lắm chỉ là bên trong bị thương nặng hơn một chút mà thôi.

“Ngươi đã tiêu hao năng lượng khi sử dụng Bùa Thiên Nguyên, đó là tổn hại lớn, ngươi mới đột phá Tứ Nguyên Thiên mà thôi…”

“Ta không sao, dù sao chỉ thử nhưng hiệu quả thật không tồi”. Mặc dù lực lượng phản phệ rất lớn, tuy nhiên cũng làm Linh Tôn khôi phục bình thường, nói chung cũng có lời.

Hoàng Bắc Nguyệt nâng Linh Tôn dậy, lảo đảo lung lay, muốn đỡ hắn lên giường, Linh Tôn cố gắng dùng một cánh tay đẩy nàng ra.

“Bắc Nguyệt, rời khỏi ta đi.”

Hoàng Bắc Nguyệt hơi ngẩn ra, lập tức nói “Người vừa làm sao vậy? Tại sao lại đột nhiên….”

“Đừng hỏi.” Khẩu khí của Linh Tôn rất lạnh nhạt, một chút tình nghĩa thầy trò cũng không nói: “Hôm nay những gì cần học ngươi đều đã hoàn thành, đi ra ngoài rèn luyện cũng tốt”.

“Người bị như thế này làm sao ta có thể đi chứ? Dù gì thì ta cũng đã bái người làm thầy”.

“Chuyện của ta không cần bất kỳ kẻ nào quan tâm.” Linh Tôn lãnh đạm liếc nàng một cái, tự mình đứng lên dựa vào tường: “Ta sẽ không tiễn ngươi, lần này, chính ngươi từ rừng rậm Phù Quang đi ra ngoài đi”.

“Sư phụ….” Hoàng Bắc Nguyệt thì thào nói. “Ngươi có thể không nhận ta làm thầy nữa, điều ta muốn làm đã hoàn thành, không nợ nần gì với bất cứ kẻ nào nữa”.

Linh Tôn vừa nói, từng bước từng bước đi về hướng phòng bên trong. Nhìn bóng lưng cô tuyệt đó, Hoàng Bắc Nguyệt bỗng cảm thấy một nỗi phiền muộn mà trước đây chưa bao giờ có. Vừa rồi đánh một trận mặc dù không hiểu, nhưng rõ ràng nhìn bộ dáng bất bình thường của Linh Tôn, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó? Lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng vừa rồi của Linh Tôn, nàng cũng bị dọa sợ hết hồn.

“Hắc hắc….” Trong thân thể, Yểm đột nhiên nở nụ cười quỷ dị.

Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày hỏi: “Ngươi cười cái gì?”

“Không có gì, ngươi bị thương, cũng không cho phép ta cười sao?” Yểm rất châm biếm nói.

Hoàng Bắc Nguyệt không thèm để ý tới hắn, có chút trầm ngâm, thấp giọng nói: “ Chẳng lẽ hắn bị tinh thần phân liệt hay sao?”

Yểm cười nói: “Mặc kệ thế nào, rốt cuộc có thể rời khỏi Quân Ly, đây là một chuyện tốt”.

“Ngươi sợ hắn như vậy, đương nhiên là sẽ vui rồi”. Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, vỗ vỗ lồng ngực có chút buồn bực.

“Ai nói ta sợ hắn?” Yểm lập tức phản bác.

“Không sợ, tại sao mỗi lần gặp hắn, ngươi đều không dám nói tiếp nữa?” Từ khi tới nơi này, Yểm rõ ràng kiệm lời hơn so với trước rất nhiều. Có Linh Tôn ở đó, dù thế nào Yểm cũng không mở miệng nói chuyện, không giống trước đây luôn thích tranh cãi với nàng.

“Hừ, không muốn nói chuyện mà thôi.” Yểm tự phụ nói.

 Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu cười, định xoay người đi thì Linh Tôn từ phòng trong đi ra, giọng nói trầm thấp: “Bắc Nguyệt”.

Hoàng Bắc Nguyệt lập tức quay đầu lại nhìn hắn, đôi mắt trong trẻo mang vẻ hào quang rực rỡ. “Con Thú phong ấn trong Hắc Thủy Cấm Lao, ngươi chưa đạt tới Thất Nguyên Thiên thì không nên động đến nó”.

Yểm nặng nề “hừ” một tiếng.

Linh Tôn tiếp tục nói: “Nếu như hắn nhân cơ hội ngươi suy yếu mà phản kháng, ngươi có thể dùng Chuông Tỏa Hồn tạm thời phong ấn hắn, chờ ta tới”.

“Nếu như ngươi không đến thì sao?” Hoàng Bắc Nguyệt hỏi, đến lúc đó cách nhau vạn dặm, Linh Tôn làm sao biết Yểm chạy ra ngoài.

“Nếu hắn xuất thế, tất sinh dị biến, bất kể ở nơi nào ta cũng sẽ tới, mặc dù ngươi không cần hấp thụ nguyên khí vào cơ thể, nhưng vì phong ấn hắn, ngươi phải hấp thụ nguyên khí để gia cố cho Hắc Thủy Cấm Lao”.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, nghĩ đến chuyện sắp tới, có vài lời muốn nói. Sau khi Linh Tôn nói xong, liền xoay người đi vào, không có gì để nói với đồ đệ duy nhất là nàng. Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt thở dài một tiếng, nàng đã trời sinh lạnh lùng, không nghĩ Linh Tôn còn lạnh hơn, lạnh đến mức một chút tình thân cũng không có.

Chương 206 Năm Năm Sau - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia