Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhã nhìn hắn một cái, nói: “Còn không chạy đi?”

“Không thành vấn đề! Giao cho ngươi!” A Tát Lôi nhất thời cảm thấy vô cùng an tâm, mặc dù chỉ mới gặp nhau không lâu, nhưng trên người thiếu nữ này có một sức mạnh khiến người ta bất giác tin phục không chút ngờ vực!

Thấy dáng vẻ tự tin của nàng, nhất định sẽ theo bản năng mà cảm thấy nàng có thể giải quyết tất cả mọi việc!

A Tát Lôi dẫn bọn trẻ chạy về hướng ngược lại, bóng dáng của bọn họ vừa khuất, thì cũng là lúc Bách Mục Hàn Thiềm giương cao cái móng vuốt khổng lồ đ.á.n.h tới, đồng thời Hoàng Bắc Nguyệt cũng cầm Tuyết Ảnh chiến đao lên, thình lình c.h.é.m tới!

Máu tươi tanh tưởi lạnh buốt b.ắ.n ra tung tóe từ móng vuốt của Bách Mục Hàn Thiềm, nó gầm to một tiếng, lùi về sau hai bước. Mà Hoàng Bắc Nguyệt cũng nhanh nhẹn xoay mình sang bên cạnh, trên người không dính một giọt m.á.u. Vạt áo m.á.u đen tung bay, chân phải nhẹ nhàng xoay từng bước, thiếu nữ lạnh lùng giơ tay, ngón trỏ tràn đầy khiêu khích nói: “Đúng là muốn c.h.ế.t, lại đây”. Kiêu ngạo như vậy, nhất thời làm những người tộc Hách Na Lạp mai phục xung quanh ướt đẫm mồ hôi trên lưng.

Thế này, thế này cũng quá ngạo nghễ đi! Nói thế nào thì Bách Mục Hàn Thiềm cũng là thần thú cấp 6 đó! Nàng sao có thể không coi nó ra gì như thế được!

Tuy nhiên sự kiêu ngạo của thiếu nữ này quả thật là khí phách quá đi! Đủ gan dạ sáng suốt! Hoàng Bắc Nguyệt phách lối như vậy, hoàn toàn khiến cho Bách Mục Hàn Thiềm đã quen thói hoành hành ngang ngược đùng đùng nổi giận, hai con mắt trên đỉnh đầu bùng lên sáng ch.ói, đột nhiên từ trong mắt phóng ra một tia sáng trắng sắc bén.

Hoàng Bắc Nguyệt khẽ tung mình nhảy về phía trước, bắt lấy một cành cây, xoay người nhảy lên, nơi nàng vừa đứng đã trở thành một cái hố to sâu hoắm tự lúc nào!

Hít vào một hơi, thật không hổ là thần thú cấp 6! Vừa rồi nếu nàng di chuyển hơi chậm một chút, có khi ngay cả xương cũng bị đốt thành tro bụi rồi ấy!

Mọi người mai phục xung quanh toát mồ hôi lạnh, tưởng chừng đến trái tim cũng phải ngừng đập. Bách Mục Hàn Thiềm khinh thường liếc nàng một cái, bỗng mở miệng phun ra giọng người: “Loài người yếu ớt cũng dám khiêu chiến ta, ngươi đúng là muốn c.h.ế.t!”

Hoàng Bắc Nguyệt cũng trả lại nó một ánh nhìn thản nhiên, cười khẩy nói: “Ai c.h.ế.t còn không biết đâu.”

Vừa dứt lời, trong mắt Bách Mục Hàn Thiềm lóe lên ánh sáng, một lần nữa b.ắ.n ra tia sáng trắng giống hệt ban nãy, tốc độ nhanh còn hơn chớp giật, nhoáng cái đã đến bên cạnh nàng! Hoàng Bắc Nguyệt nhanh ch.óng phi người ra khỏi cành cây, triệu hồi ra Băng Linh Huyễn Điểu, Băng Linh Huyễn Điểu lập tức xuất hiện giữa không trung, hai cái cánh khổng lồ phất về phía trước, một hàng băng tuyết lập tức che kín khoảng không phía trước Bách Mục Hàn Thiềm!

Hoàng Bắc Nguyệt nhảy lên trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, nhân cơ hội nay bay đến chỗ cao nhất, Bách Mục Hàn Thiềm cũng không hề bị băng tuyết ngăn cản, ánh sáng trong mắt chợt lóe, băng tuyết trong chốc lát đã đua nhau tan rã!

Băng Linh Huyễn Điểu cao ngạo như vậy cũng không nhịn được sợ hãi than một tiếng: “Quả là một kẻ địch mạnh!”.

“Đúng vậy, nó là thần thú cấp 6, Băng, không cần giao chiến trực tiếp với nó, chỉ cần làm thế nào cho nó mở ra tất cả mắt trên người là được!”

Hoàng Bắc Nguyệt ra lệnh, sở dĩ nó có tên Bách Mục Hàn Thiềm, là bởi vì trên mình nó khắp nơi đều có mắt, nói thì có chút ghê tởm, một con cóc khổng lồ mọc chi chít mắt trên mình, nhìn thôi đã cảm thấy lông tơ dựng đứng rồi.

Một trăm con mắt, nếu như con mắt nào cũng đều k.h.ủ.n.g b.ố có thể phóng ra thứ ánh sáng trắng lợi hại như vậy, nói không nguy hiểm thì đúng là lừa mình dối người. Tuy nhiên theo những lời tộc trưởng tộc Hách Na Lạp nói, Bách Mục Hàn Thiềm mặc dù có một trăm con mắt, nhưng lợi hại nhất là con ở trên đầu, những con mắt còn lại mặc dù uy lực mạnh nhưng không lợi hại bằng.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, nàng chưa bao giờ ra tay mà không nắm chắc chiến thắng cả! Băng Linh Huyễn Điểu biết nàng luôn hành sự cẩn trọng, suy nghĩ kín kẽ, kế hoạch lập ra hoàn hảo, nàng nói thế nào nhất định có lý của nàng, là linh thú đã được nàng thuần phục, Băng Linh Huyễn Điểu chưa bao giờ nghi ngờ hiệu lệnh của chủ nhân!

“Được!” Băng Linh Huyễn Điểu đáp ứng một tiếng, xoay mình lượn lên lượn xuống trên đỉnh ao, thỉnh thoảng lại ra vài chiêu công kích Bách Mục Hàn Thiềm, nhưng cũng không xuất lực công kích quá lớn, Bách Mục Hàn Thiềm mấy lần b.ắ.n ra tia sáng vẫn không chạm tới được Băng Linh Huyễn Điểu.

Bách Mục Hàn Thiềm đã giận tới cực điểm hét to: “Con chim thối tha, ngươi cho rằng ta chỉ có một con mắt này thôi sao? Ta cho ngươi biết thế nào mới là lợi hại!” Nó vừa nói xong, tức thì vươn mình đứng lên khỏi ao, nước bùn loang lổ trên thân thể nó thi nhau chảy xuống, sau đó từng con mắt trên mình lần lượt thức giấc.

Băng Linh Huyễn Điểu đ.á.n.h với nó một trận, đã có phần mất sức, dù sao đó là thần thú cấp 6, không phải con cóc bình thường!

Khi tất cả con mắt vừa mở, khí thế của Bách Mục Hàn Thiềm hoàn toàn biến đổi! Oai phong thần thú lúc này mới bắt đầu phát ra.

Nếu như vừa rồi nó chỉ mạnh hơn Băng Linh Huyễn Điểu vài phần thì bây giờ đã không còn cùng một đẳng cấp nữa! Oai phong mãnh liệt như sóng lớn, ùn ùn ập đến, mấy người đang núp đều là triệu hoán sư, nhưng cấp bậc cũng không quá cao, trong chốc lát, tất cả đều phát run, trên người mồ hôi lạnh tuôn ra ào ạt, chân cũng mềm nhũn không thể động đậy.

Từng đôi mặt hiện lên trong bóng tối chẳng khác nào mắt quỷ nơi Địa ngục tu la, vừa quỷ dị lại ghê tởm. Đột nhiên Chi Chi ở trong không gian linh thú bất an lăn lộn một vòng, lo lắng kêu lên ‘chít chít, chít chít’ vài tiếng, lục hành trên đầu lúc ẩn lúc hiện. Hoàng Bắc Nguyệt cùng bọn nó sớm chiều ở chung, đã có thể hiểu được phần nào ngôn ngữ ý tứ của Chi Chi, nghe được tiếng của nó, liền lập tức hô to: “Tất cả mọi người nhắm mắt lại!”

Những người ẩn núp bị khí thế thần thú của Bách Mục Hàn Thiềm dọa cho nơm nớp lo sợ, nghe được tiếng Hoàng Bắc Nguyệt, đầu tiên là sửng sốt, sau đó đều theo lệnh nhắm tịt mắt lại. Có người không kịp phản ứng, đột nhiên kêu t.h.ả.m một tiếng, từ chỗ núp rơi thẳng vào trong ao, hai tay che mắt giãy dụa, càng lún càng sâu, cuối cùng bị đầm lầy nuốt chửng.

Hoàng Bắc Nguyệt thầm giật mình, thì ra những con mắt khác của Bách Mục Hàn Thiềm mặc dù không thể b.ắ.n ra tia sáng lợi hại, nhưng cũng đáng sợ không kém, cho dù không trực tiếp tấn công, nhưng chỉ cần nhìn vào cũng sẽ bị thương!

Con Bách Mục Hàn Thiềm này là dân ảo thuật đấy ư? Hoàng Bắc Nguyệt nhắm mắt lại, trong tay thi triển thuật pháp, nói: “Bùa Ngự Băng, mười trượng băng lao!”

Một đạo bùa mang theo tuyết trắng ánh lên, bên mình Bách Mục Hàn Thiềm đột nhiên mọc lên băng lao cao mười trượng, hoàn toàn giam cầm nó ở trong đó, cũng ngăn lại cái nhìn của những con mắt đáng sợ.

“Chuẩn bị cho tốt, chúng ta bắt đầu!” Hoàng Bắc Nguyệt điều khiển Băng Linh Huyễn Điểu ha cánh xuống thấp, quắp lấy người vừa rơi vào ao, chỉ còn lộ ra một cánh tay, vứt lên phía rừng rậm bên cạnh.

Cùng lúc đó, những thiếu niên vẫn đang sợ hãi run rẩy nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt dùng mười trượng băng lao giam giữ Bách Mục Hàn Thiềm, tức thì tinh thần chấn động, đưa tay kéo xuống miếng vải đen bọc ngoài tấm chắn! Trong nháy mắt, ánh sáng lan tỏa khắp nơi! Vì bảo vệ quê hương, quyết không lùi bước!

Tấm chắn tỏa ra ánh sáng ch.ói lọi, tất cả mọi người dùng miếng vải đen che lại đôi mắt, sau đó đồng loạt hướng tấm chắn về phía Bách Mục Hàn Thiềm! Một trăm con mắt của Bách Mục Hàn Thiềm đã hoàn toàn mở ra, mười trượng băng lao của Hoàng Bắc Nguyệt chỉ có thể giữ chân nó một lát, đã bị nó đ.á.n.h cho nát bấy!

Thế nhưng, phá xong mười trượng băng lao, còn có một thứ ghê ghớm hơn ở ngoài chờ nó! Một trăm con mắt chạm trán với ánh sáng ch.ói lòa đến từ bốn phương tám hướng, lập tức không thể chống chịu được bao lâu, Bách Mục Hàn Thiềm cũng sợ hãi thụt lùi trở lại trong ao, phát ra tiếng gào vừa phẫn nộ vừa đau khổ.

“Loài người! Ngươi cho rằng ta dễ dàng nhận thua như vậy sao?”.

“Ngươi muốn nhận thua, cũng không có cơ hội!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói: “Hôm nay mục đích chúng ta tới đây chỉ có một, chính là g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!”

Sau khi nói xong, mọi người đều thi triển thuật pháp của chính mình, hỏa, băng, lôi, phong, thổ, tất cả thi nhau đ.á.n.h về phía những con mắt của Bách Mục Hàn Thiềm! Bách Mục Hàn Thiềm gầm lên lui về phía sau từng bước, rốt cuộc không chịu được, hét lớn một tiếng: “Thiên nhãn! Mở!” Chỉ một thoáng, tất cả một trăm con mắt trên mình nó nhắm lại, chỉ có con mắt trên đầu là sáng rực trở lại. Sau đó hai tròng mắt đột nhiên trợn trừng, hình thành một cái động tối om thật lớn trên đầu!

Chương 211 Già Dạ Vương - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia