Bên trong lỗ đen kia có hai vệt trắng đen thoắt ẩn thoắt hiện, càng ngày càng mở rộng vòng tròn, cuối cùng biến thành một vũng xoáy nhìn không thấy đáy! Nó chớp mắt một cái, không gian xung quanh dường như cũng quay cuồng theo, hùng mạnh đến nỗi đến mặt đất cũng rung chuyển dữ dội.
“Không gian năng lực?” Hoàng Bắc Nguyệt khẽ thều thào, thì ra con mắt trên đầu nó không chỉ có thể phóng ra ánh sáng đáng sợ, còn có cả năng lực k.h.ủ.n.g b.ố hơn! Nếu như thật sự nó có thể thay đổi không gian, nhất định sẽ có người bị hút vào trong không gian của nó, vĩnh viễn không ra được!
Hoàng Bắc Nguyệt trầm ngâm suy nghĩ, nói khẽ: “Tiểu Hổ.”
Đột nhiên từ bên người nàng thoát ra một tia sáng vàng, một tiếng hổ gầm lên, thân thể Tiểu Hổ nhanh ch.óng hiển ra rõ ràng, to lớn không kém gì Bách Mục Hàn Thiềm. Cả mình được phủ một lớp vàng kim thần thánh không thể xâm phạm!
Cùng là thần thú như nhau, nhưng khí thế của Tiểu Hổ hơn ở chỗ có thể làm người sinh nhìn mà e ngại!
“Thần thú! Đúng là thần thú rồi!”.
“Thần thú ở đâu ra cơ chứ ? A! Chẳng lẽ là của vị các hạ kia? Trời ạ!”.
“Đó là Xích Kim Thánh Hổ! Thuộc tính hỏa, xem ra còn chưa trưởng thành, vậy mà đã lợi hại thế ư!” Người xung quanh đều kéo lên mảnh vải che trên mặt, trợn mắt há mồm nhìn Xích Kim Thánh Hổ cùng Bách Mục Hàn Thiềm đối đầu!
Phải biết hai thần thú đối đầu ở trong rừng rậm Phù Quang là cực kỳ hiếm thấy! Tiểu Hổ uy phong lẫm liệt, như một vị tướng quân đã sẵn sàng ra trận, cực kỳ khác biệt với hình ảnh hiền lành đáng yêu khi thu nhỏ, toàn thân nó tỏa ra sát khí có thể làm cho người ta nhận ra sự phẫn nộ không thể kiềm chế!
Bách Mục Hàn Thiềm nhìn nó, khinh thường nói: “Hừ, Xích Kim Thánh Hổ, năm đó ta cũng đã từng g.i.ế.c qua một con Xích Kim Thánh Hổ!”
Tiểu Hổ thấp giọng rít gào một tiếng, trên mình bùng lên lửa nóng, giương cao móng vuốt khổng lồ vung về phía trước, một đám lửa đỏ biến thành lưỡi d.a.o sắc bén, đ.á.n.h về phía Bách Mục Hàn Thiềm!
Bách Mục Hàn Thiềm không né cũng không tránh, chỉ là trên đỉnh đầu mở ra hai tròng mắt xoay tròn, sau đó lửa của Tiểu Hổ bị nó nuốt chửng, không thừa lại một mảnh!
Tiểu Hổ sửng sốt, lập tức ảnh lửa trên mình càng thêm rừng rực, gầm nhẹ một tiếng, miệng phun ra vô số tia lửa, đốt cháy cả vùng ao xung quanh! Thứ nước thường thì sao có thể ngăn được lửa của thần thú, trong nháy mắt đã bốc hơi hết,
Bách Mục Hàn Thiềm sợ nóng, mà lửa cháy vô cùng mạnh mẽ khiến nó cực kỳ khó chịu, thân thể to lớn dần dần đau đớn, chợt thấy nó cúi đầu, đôi mắt trên đỉnh đầu mở ra hướng về phía Tiểu Hổ.
Hoàng Bắc Nguyệt vội nói: “Tiểu Hổ, không được nhìn về phía con mắt kia!” Nàng vừa dứt lời, thân thể bốc lửa ngùn ngụt của Tiểu Hổ đã biến mất, nó phóng đi như chớp, xông về phía sau c.ắ.n vào cổ Bách Mục Hàn Thiềm, dùng sức xé rách một mảng thịt dày! Nhất thời, mùi tanh hôi tràn ngập mọi nơi.
Bách Mục Hàn Thiềm điên cuồng rống to, xoay đầu một cái, liền từ miệng Tiểu Hổ biến mất! Nó lợi dụng không gian bỏ chạy! Tuy nhiên, Bách Mục Hàn Thiềm không hề biết cách sử dụng thành thạo năng lực không gian này, trên không trung có ánh sáng chợt lóe, không gian trở nên méo mó, sau đó nó hiện ra phía sau Tiểu Hổ, giơ lên móng vuốt to lớn đ.á.n.h lén!
Tiểu Hổ bình thường mặc dù lười biếng, nhưng lúc được Hoàng Bắc Nguyệt huấn luyện cũng tuyệt đối nghiêm túc học tập, năng lực phản ứng của nó xét trong cả khu vực rừng rậm Phù Quang có thể sánh với danh vua thần thú!
Móng vuốt mới giơ lên đã bị Tiểu Hổ lập tức quay lại c.ắ.n, nhân cơ hội đó, Tiểu Hổ vung móng sắc bén cào thẳng vào bụng Bách Mục Hàn Thiềm, móng vuốt mang theo lửa cháy hừng hực, bụng Bách Mục Hàn Thiềm rách, tuôn ra m.á.u thịt.
“Grào” nổi giận gầm lên một tiếng, Bách Mục Hàn Thiềm nhanh ch.óng b.ắ.n ra ánh sáng từ trong mắt, Tiểu Hổ cũng né nhanh không kém, nhưng vì khoảng cách quá gần, vẫn bị tia sáng đó sượt qua vai. Ngay lập tức, trên vai Tiểu Hổ nhỏ m.á.u xuống, động tác cũng hơi chậm lại.
Nói tới giao chiến trực diện, dưới sự huấn luyện của Hoàng Bắc Nguyệt, cho dù Tiểu Hổ chưa trưởng thành cũng sẽ không bại bởi bất cứ thần thú nào, nhưng bây giờ rõ ràng không phải giao chiến trực diện, Tiểu Hổ dù trưởng thành hơn so với trước, nhưng Bách Mục Hàn Thiềm lại là đối thủ có kinh nghiệm tu luyện nhiều năm. Nhìn thấy Tiểu Hổ bị thương chảy m.á.u, Chi Chi nằm trên đầu Băng Linh Huyễn Điểu khe khẽ nức nở, đôi mắt rưng rưng nhìn Tiểu Hổ.
Chi Chi quay đầu nhìn Hoàng Bắc Nguyệt với vẻ khẩn cầu giúp đỡ. Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Trận chiến này, để cho nó đ.á.n.h hết mình đi.”
Trận đấu kéo dài thêm mười phút, Bách Mục Hàn Thiềm mở ra Thiên nhãn muốn nuốt chửng Tiểu Hổ, hơn nữa tia sáng đáng sợ nên Tiểu Hổ thỉnh thoảng có thể đáp trả nó hai cái, còn lại cực lực tránh né công kích. Thần thú cấp 4 chênh lệch rất lớn với thần thú cấp 6, vậy mà có thể đ.á.n.h Bách Mục Hàn Thiềm chật vật thế kia cũng rất khá rồi!
Hai thần thú đ.á.n.h nhau, oai phong vô tận, mạnh mẽ uy nghiêm làm mấy người ở ngoài xem cũng không chịu nổi, đều lui ra phía sau, chỉ có thể đứng nơi xa ngó vào cuộc chiến. Hổ gầm cóc thét, tiếng gào rít không ngừng vang lên, trong không khí cũng tràn ngập mùi tanh hôi của m.á.u, không khí chấn động, tia sáng trắng cùng lửa đỏ rừng rực xuất hiện ở đâu là tan hoang ở đó, xung quanh ao hoàn toàn bị phá nát!
Mắt thấy chiến cuộc bất phân thắng bại, Xích Kim Thánh Hổ và Bách Mục Hàn Thiềm cũng cực kỳ mệt mỏi, Hoàng Bắc Nguyệt mới chậm rãi cong môi, nhẹ giọng nói: “Xem ra hôm nay đúng là ngày c.h.ế.t của ngươi rồi”.
Nàng chắp tay đứng dậy từ trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, bắt đầu niệm chú. Bách Mục Hàn Thiềm tu luyện nhiều năm còn thông minh hơn cả loài người! Nó vẫn biết chiến đấu với Xích Kim Thánh Hổ chắc chắn sẽ hao tổn rất nhiều nguyên khí, mặc dù có tia sáng lợi hại, thế nhưng mỗi một lần phóng ra đều phải dùng tới không ít nguyên khí, hiện giờ nó đã hồng hộc thở không ra hơi, xung quanh lại có gương đặc chế khiến những con mắt trên người nó không mở ra được, chỉ có thể trông cậy vào năng lực không gian của Thiên nhãn.
Nó vốn chưa tu luyện thành công Thiên nhãn, năm năm trước nó tìm được Suối nước Nóng trong cốc, hy vọng dựa vào suối nước cùng nguyên khí đầy đủ nơi đây đột phá Thiên nhãn, ai ngờ nửa đường đột nhiên xuất hiện một con thần thú vô cùng lợi hại! Ngay cả thần thú cấp 6 như nó cũng phải e ngại sức mạnh cường đại quá mức của tên kia, cho nên vội vàng chạy tới cái ao này tu luyện, năm năm, chỉ cần thêm một ít thời gian nữa là có thể đột phá. Nếu thành công, nó có thể từ thần thú cấp 6 thăng cấp lên cấp 10, đến lúc đó, có thần thú nào trong rừng rậm Phù Quang này đối đầu được với nó.
Vậy mà loài người c.h.ế.t tiệt này đột nhiên xuất hiện, còn mang theo một con siêu cấp linh thú, một con thần thú cấp 4, cả một con linh thú huyễn thuật chưa tung ra! Mà bản thân thiếu nữ loài người này còn sở hữu năng lực kỳ lạ!
Thuật Bùa chú, chẳng lẽ cô ta có quan hệ gì với người đó sao? Nghĩ đến đây, Bách Mục Hàn Thiềm đã biết mình phen này tuyệt đối không thể hiếu chiến, nếu không đạo hạnh ngàn năm sẽ bị hủy trong chốc lát!
Con mắt to lớn trên đỉnh đầu mở ra, hai màu đen trắng nhanh ch.óng xoay chuyển, hình thành một cái dòng xoáy khổng lồ, thân mình của Bách Mục Hàn Thiềm dần dần thu nhỏ, chậm rãi bị dòng xoáy đó nuốt chửng!
“Muốn trốn sao, không dễ thế đâu!” Tay trái Hoàng Bắc Nguyệt nhanh ch.óng vẽ một Bùa chú phức tạp lên không trung, sau đó tung người, Bùa chú kia liền phủ xuống ngay đầu Bách Mục Hàn Thiềm.
“Phong ấn Không gian!”
Oành một tiếng, phần lớn thân thể con cóc đã tiến vào trong con mắt quái dị đang xoay chuyển kia, nhưng Bùa phong ấn vừa phủ xuống, thân thể của Bách Mục Hàn Thiềm liền bật ra khỏi đó, b.ắ.n thẳng trở lại mặt đất.
“Grào”. Bách Mục Hàn Thiềm phẫn nộ gầm rống, không trốn được, đương nhiên cũng không thể ngồi chờ c.h.ế.t, chỉ có thể liều c.h.ế.t một phen! Nó nhảy lên, nhắm chuẩn vào thân thể đang ở trên không của Hoàng Bắc Nguyệt, hào quang màu trắng lóe lên, đột ngột b.ắ.n tới!
Ánh sáng trắng xuyên qua thân thể Hoàng Bắc Nguyệt, Bách Mục Hàn Thiềm phát ra tiếng cười đắc ý khiến người nghe rùng mình run rẩy: “Loài người, cuối cùng ta vẫn hơn ngươi một bậc.”
Mặc dù bị Xích Kim Thánh Hổ đả thương rất nặng, nhưng chỉ cần giải quyết thiếu nữ loài người khó lường này là có thể dễ dàng đối phó Xích Kim Thánh Hổ, g.i.ế.c Thánh Hổ xong, lấy thú hạch của nó cũng có ích lợi rất lớn đối với tu luyện của mình, nói không chừng có thể một hơi luyện thành Thiên nhãn