Nhưng nụ cười của Bách Mục Hàn Thiềm không duy trì quá lâu, liền dần dần dừng lại, bởi vì nó phát hiện, thiếu nữ loài người bị ánh sáng trắng của nó xuyên thấu thân thể cũng không biến thành một đống thịt vụn, mà là đang đứng trước mặt nó với lông tóc nguyên vẹn.

“Đây, điều này làm sao có thể?” Bách Mục Hàn Thiềm phát ra một tiếng la hét khó có thể tin.

Âm thanh đùa giỡn vang lên phía sau: “Làm sao không thể?” Bách Mục Hàn Thiềm xoay người lại, phát hiện phía sau cũng có một thiếu nữ loài người giống y như đúc người trước, đang khoanh tay mang nụ cười giễu cợt nhìn nó! Hai người?

“Ngươi, ngươi biết thuật phân thân?” Bách Mục Hàn Thiềm tức giận, cho dù biết thuật phân thân, nó cũng có thể giải quyết từng đứa một! Cự nhãn trên đỉnh đầu mở ra, ánh sáng trắng liên tiếp b.ắ.n ra: “C.h.ế.t đi! Ta xem ngươi có c.h.ế.t hay không!”.

“Thuật phân thân? Là ngươi hoa mắt mà thôi, ta ở đây cơ!” Âm thanh véo von vang lên ở trên đỉnh đầu, Bách Mục Hàn Thiềm kia vẫn chưa kịp ngẩng đầu nhìn, đột nhiên có thứ rơi vào con mắt trên đỉnh đầu nó.

Mắt của nó có thể nuốt chửng mọi thuật pháp, cho nên thuật pháp gì cũng không thể làm hại được nó, vừa rồi Tiểu Hổ cũng chỉ làm trọng thương nó! Nhưng thứ rơi vào trong mắt nó lại không làm sao nuốt chửng được, lúc nó đang kinh hoảng, trong con mắt kia đột nhiên bộc phát ngọn lửa cháy bỏng!

“AAA … Ngáo!!!” Tiếng kêu rống thê t.h.ả.m lay động cả rừng rậm Phù Quang, ngọn lửa từ mắt trên đỉnh đầu nó vọt lên trời, giống như núi lửa phun trào! Bách Mục Hàn Thiềm đau đớn lăn lộn trên mặt đất, sau đó ra sức đập đầu lên một gốc đại thụ thô to, ý định dập tắt ngọn lửa trong mắt, nhưng chỉ uổng công, ngọn lửa kia còn k.h.ủ.n.g b.ố hơn cả hoàng kim liệt diễm của Xích Kim Thánh Hổ, mắt của nó căn bản không thể nuốt chửng!

“Loài người c.h.ế.t tiệt! Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!” Bách Mục Hàn Thiềm rống to, đột nhiên không còn sợ hãi ánh sáng mãnh liệt của tấm chắn xung quanh b.ắ.n ra nữa, từng con mắt trên người lần lượt mở ra.

Hoàng Bắc Nguyệt nhắm mắt, Tuyết Ảnh chiến đao đặt ngang trước n.g.ự.c, đ.á.n.h một chưởng lên trên!

“Bùa Ngự Băng! Mũi tên Băng”.

Mũi tên băng ngập trời từ Tuyết Ảnh chiến đao b.ắ.n ra, giống như có trăm vạn đại quân đang phóng tên công thành, chỉ có điều tòa thành đó đổi thành Bách Mục Hàn Thiềm! Từng mũi tên nhọn giống như có mắt, không cái nào b.ắ.n trật, toàn bộ đều hướng về phía con mắt quỷ dị trên người Bách Mục Hàn Thiềm!

Mũi tên Băng chưa vào trong mắt đã ngựng tụ thành hàn băng, phong tỏa mắt của nó! Bởi vì sợ hãi tấm chắn, những con mắt kia của nó không thể phát hết uy lực thật sự, nếu không rất khó đối phó!

Một trăm con mắt đều bị hàn băng phong bế, trên đầu Bách Mục Hàn Thiềm bốc lửa ngùn ngụt, vừa hung dữ vừa sợ hãi nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.

“Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai?”.

“Cũng sắp c.h.ế.t rồi, ta sẽ đại phát từ bi để cho ngươi biết tên của ta, tránh cho ngươi mơ hồ, làm oan hồn cũng không tìm được người để báo thù!” Hoàng Bắc Nguyệt khẽ nâng cằm, nụ cười trên mặt tự tin sáng ch.ói, giống như ánh mặt trời rạng rỡ trên cao, có thể làm lóa mắt người.

Nàng vươn tay ra, kéo cái nơ màu đen buộc trên tóc, tức thì những sợi tóc buông xuống như thác nước, mềm mại tản mác ở trên vai. Lửa vàng bốc cháy trên mặt đất mang đến từng cơn gió yếu ớt thổi bay sợi tóc của nàng, dần dần, những sợi tóc kia biến thành màu đỏ rực như lửa!

“Tên ta là Hoàng Bắc Nguyệt! Nhớ cho kỹ!” Nàng giơ Tuyết Ảnh chiến đao to lớn, nhón mũi chân một cái, nhảy vọt về phía Bách Mục Hàn Thiềm! Tóc đỏ tựa lửa, tiêu sái tung bay, y hệt ngọn lửa đang thiêu đốt cự nhãn của Bách Mục Hàn Thiềm.

Mái tóc đỏ như lửa kia so với uy lực của đám lửa này còn nóng bỏng hơn! Hoàng Bắc Nguyệt quát lớn một tiếng, hai tay nắm Tuyết Ảnh chiến đao, mạnh mẽ đ.â.m ngập cả chuôi đao vào trong mắt lớn của Bách Mục Hàn Thiềm.

Bách Mục Hàn Thiềm trợn trừng mắt, nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc của Hoàng Bắc Nguyệt, khóe miệng nàng kiêu ngạo cong lên, sợi tóc tung bay chậm rãi hạ xuống. “Già, Già Dạ Vương…” Bách Mục Hàn Thiềm phun ra mấy chữ.

Con Mắt lớn dần dần ảm đạm đi, sau đó chậm rãi biến thành trạng thái nham thạch cứng rắn, rồi lan ra cả thân thể, kế đến toàn bộ thân mình đều biến thành nham thạch cứng rắn.

Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, đạp một cước vào mắt nó, dùng sức rút Tuyết Ảnh chiến đao ra, thân thể nhẹ nhàng rơi xuống đầm lầy khô cạn, ở phía sau nàng, từ trên con mắt lớn của Bách Mục Hàn Thiềm từ từ xuất hiện khe nứt, sau đó lan ra toàn bộ, cuối cùng vỡ vụn. Hoàng Bắc Nguyệt vác Tuyết Ảnh chiến đao lên vai đầy phóng khoáng, giơ ngón cái với Tiểu Hổ đã bị thương đang nằm trên đất ở phía trước, toàn thân đều là m.á.u.

Tiểu Hổ “ngao” một tiếng, tâm tình sa sút, ủ dột kê cằm ở trên móng. Chi Chi từ trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu nhảy xuống, chạy đến bên cạnh nó, không biết từ đâu lấy ra một mảnh khăn tay, lau vết m.á.u còn lưu lại trên người Tiểu Hổ, sụt sịt cái mũi, trông còn buồn hơn cả khi chính nó bị thương.

Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười, nhóc con Chi Chi này rất có tình cảm, người chung sống lâu với nó, nó đều sẽ bất giác coi thành người nhà. Cho dù bình thường bị Tiểu Hổ bắt nạt t.h.ả.m như thế, ở thời khắc mấu chốt vẫn luôn lo lắng cho Tiểu Hổ. Hơn nữa… trong cái túi nhỏ của nó sao cái gì cũng có? Nàng từng thấy nó lấy ra chén bát từ trong túi, d.a.o găm từ trong túi, kim chỉ từ trong túi, nồi niêu từ trong túi… Bây giờ ngay cả khăn tay cũng có, hôm nào phải chôm cái túi của nó qua xem thử, bên trong rốt cuộc còn có thứ gì!

Tiểu Hổ tương đối sĩ diện, là thần thú không muốn lộ ra vẻ yếu đuối trước mặt Chi Chi, bởi thế dùng móng đẩy nó ra, lặng lẽ tự l.i.ế.m vết thương. Chi Chi nhìn nó, miệng oa oa khóc lên, Tiểu Hổ ngẩng đầu liếc nó một cái, có chút không biết nói gì, dáng vẻ đó giống như đang nói: “Khóc cái gì? Bị thương cũng đâu phải ngươi!”

Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười nhìn hai đứa này, sau đó nhớ tới việc Bách Mục Hàn Thiềm đã bị g.i.ế.c c.h.ế.t, những người nàng mang tới sao không có ai đi ra hoan hô một cái?

Ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy ở xung quanh đầm lầy, những thanh niên kia đều chậm rãi vây tới, ánh mắt chấn động mà nhìn Hoàng Bắc Nguyệt cùng mái tóc đỏ tung bay. Vẻ mặt của mọi người đều ngẩn ngơ, giống như không biết nên phản ứng thế nào.

Biểu tình của những người kia có chút kỳ quái, hoàn toàn không giống dáng vẻ sau khi đã g.i.ế.c c.h.ế.t cường địch, ánh mắt của nàng dần dần chuyển sang Cát Khác gần nàng nhất.

Cát Khắc ngẩn ra, sau đó đột nhiên đặt một tay ở trước n.g.ự.c, quỳ xuống, hô lớn: “Già Dạ Vương! Già Dạ Vương của chúng ta!” Hắn vừa quỳ, những người khác cũng tới tấp lần lượt quỳ xuống giống, đặt một tay ở trước n.g.ự.c, hô lớn lên theo: “Già Dạ Vương!” “Già Dạ Vương!”

Hoàng Bắc Nguyệt nheo mắt, Già Dạ Vương? Hình như vừa rồi Bách Mục Hàn Thiềm kia trước khi c.h.ế.t cũng nói “Già Dạ Vương” thì phải, lúc đó nàng không để ý. Bây giờ xem ra Già Dạ Vương này là chỉ nàng?

“Cát Khắc, chuyện này là sao?” Nàng cất giọng hỏi.

Cát Khắc vẫn chưa mở miệng, A Tát Lôi đã nhanh nhảu hơn ai hết vui sướng chạy đến trước mặt nàng, đặt một tay trước n.g.ự.c, cung kính nói một tiếng: “Già Dạ Vương, ngài là thần thủ hộ của tộc Hách Na Lạp bọn ta”.

“Ta không phải là thần gì cả”. Hoàng Bắc Nguyệt nói, nàng đến đối phó Bách Mục Hàn Thiềm, cũng là có lòng riêng, nếu không, nàng trước giờ vẫn không có lòng đồng cảm lớn như thế đâu.

“Ngài đương nhiên không phải thần linh, Già Dạ Vương cũng không phải thần linh, nhưng ngài từng bảo vệ tổ tiên của chúng tôi, giống như việc ngài làm hôm nay”. A Tát Lôi nói chuyện với nàng, giọng điệu tràn ngập kính nể, cũng không hề hèn mọn, chỉ là đầy lòng sùng kính với nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Các vị quên rồi sao? Việc hôm nay Skhông phải công lao của một mình ta, các vị cũng đều có phần”. Nàng mặc dù cuồng ngạo, nhưng cũng biết hôm nay nếu không có những thanh niên này giúp khắc chế uy lực một trăm con mắt của Bách Mục Hàn Thiềm, nàng sẽ không thắng dễ dàng như thế.

“Không có ngài, cả bộ tộc bọn ta đều sẽ gặp phải nguy cơ diệt vong, Già Dạ Vương, cảm tạ ngài!”.

“Cảm tạ ngài!”.

“Cảm tạ ngài!” Những tiếng cảm tạ nối tiếp vang lên, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không tiếp tục khách sáo giả tạo mà thản nhiên thừa nhận những lời cảm tạ thuần phác này.

Cát Khắc mang theo người lao xuống, vô cùng hưng phấn mà nói: “Già Dạ Vương, chúng ta trở về bộ lạc thôi! A Tát Lôi, ngươi về trước mang tin tức này cho tộc trưởng!”

“Không thành vấn đề!’’ A Tát Lôi đáp một tiếng, nhanh như gió phi thân ra ngoài.

Mọi người cười ha hả, cảm giác phấn khích khi chiến thắng cường địch nhanh ch.óng lan tỏa, tất cả mọi người đều là người phóng khoáng cởi mở, không câu nệ tiểu tiết, cùng nhau vây quanh Hoàng Bắc Nguyệt trở về bộ lạc.

“Chít chít chít chít!” Chi Chi ở phía sau lo lắng kêu lên vài tiếng, Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu lại, thấy trên tay nó cầm một hạt trân châu trong suốt như tuyết chạy tới, biểu tình kích động đưa cho nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt cúi người cầm lên, nhìn thoáng qua nói: “Đây là thú hạch của Bách Lục Hàn Thiềm”. May là lúc cuối cùng, Bách Mục Hàn Thiềm không lựa chọn c.h.ế.t cùng thú hạch, nếu không thì đã lớn chuyện rồi, nàng chỉ có nước chạy chối c.h.ế.t ấy chứ!

Đám người Cát Khắc khát khao nhìn viên thú hạch, đây chính là thú hạch của thần thú, vừa trợ giúp tu luyện, lại vừa có thể tăng vọt mấy cấp. Nhưng bọn hắn cũng biết rõ, thú hạch này nên thuộc sở hữu của Hoàng Bắc Nguyệt, chỉ có thực lực mạnh mẽ giống nàng mới có thể thực sự khống chế được sức mạnh thú hạch của thần thú cấp 6. Hoàng Bắc Nguyệt chẳng thích thú gì những thứ từ trên mình Bách Mục Hàn Thiềm, bây giờ trong không khí tràn ngập mùi m.á.u tươi nhớp nháp vẫn còn khiến nàng cực kì khó chịu, nàng giữ lại thú hạch này cũng sẽ tuyệt đối không hấp thu lấy lực lượng bên trong nó, tốt hơn hết là cho người cần thiết dùng.

Tiện tay ném qua một bên, thú hạch rơi vào tay Cát Khắc, Các Khắc phân vân một hồi, cuối cùng vẫn nói: “ Già Dạ Vương, cái này…”.

“Không phải đưa cho ngươi”. Hoàng Bắc Nguyệt lắc lắc ngón tay, khiến cho Cát Khắc xấu hổ đỏ bừng mặt, nàng mới cười cười nói: “Là cho đệ nhất dũng sĩ của tộc Hách Na Lạp!”.

Mọi người sửng sốt, lập tức cũng cười rộ lên, đều tiến lên vỗ vai Cát Khắc nói: “Cát Khắc đại ca, huynh hoàn toàn xứng danh đệ nhất dũng sĩ của Hách Na Lạp ta!”.

Chương 213 Già Dạ Vương - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia