Trên sơn cốc vang vọng tiếng hô lớn hừng hực đầy khí thế. Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt cũng có phần xúc động, một cảm giác tự hào trào dâng ra toàn thân, được người tin cậy, dựa dẫm, thứ cảm giác này thật sự rất tốt!

Tộc trưởng Hách Na Lạp cười nhìn nàng, nói: “Già Dạ Vương, lần này đã khiến ngài vất vả rồi, mời ngài nghỉ ngơi trước, buổi tối chúng tôi đã chuẩn bị sẵn một bữa tiệc, mong ngài tới dự”.

Trước đó đơn độc một thân một mình mấy ngày liên tục trong rừng rậm, nên không nghỉ ngơi được, mà hôm qua vì để luyện chế những tấm chắn kia chỉ ngủ một canh giờ, thân thể nàng có làm bằng sắt đi chăng nữa cũng không chịu nổi nữa rồi, lúc này tộc trưởng Hách Na Lạp vừa nói, nàng đúng là cũng cảm thấy có chút mệt mỏi.

“Không thành vấn đề, ta nhất định đến!” Hoàng Bắc Nguyệt hào phóng nói, nhìn những đứa bé bị bắt đi đã trở về bên cạnh cha mẹ mình, cũng vui vẻ hơn so với mọi ngày.

Dọc đường nàng trở về, cư dân bộ lạc hai bên đường đều tặng những thứ tốt nhất mà họ có, bế đứa trẻ được cứu về tiến đến hôn lên tay nàng tỏ lòng thành kính. Cát Khắc ở phía sau thì mặt mày hớn hở giúp nàng tiếp thu đồ vật, trông bộ dạng còn cao hứng hơn cả nàng nữa.

Hoàng Bắc Nguyệt được đưa đến một phòng nhỏ, ở giữa một bộ lạc thuần phác trung hậu nên vừa đặt người xuống giường là nàng đã chìm vào giấc ngủ ngon lành, đã lâu lắm rồi nàng không được ngủ một cách say sưa đến vậy. Ngay cả Yểm cũng nhịn không được cười mỉa nàng: “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi đa nghi như thế, lại có thể an tâm ngủ ở nơi xa lạ này, thật sự khiến ta giật mình đấy.”

“Không hiểu sao nơi này cho ta cảm giác có thể tháo bỏ tất cả những toan tính đề phòng?”. Hoàng Bắc Nguyệt cũng trầm tư mà nói.

“Có lẽ có liên quan đến Già Dạ Vương kia.” Yểm lười biếng nói: “Ngươi không cảm thấy kỳ lạ sao? Tên Già Dạ Vương đó, có mái tóc đỏ giống ngươi, cũng sử dụng thuật bùa chú, ngươi không cảm thấy hắn có quan hệ gì với mình ư?”

Lời của Yểm, giống như đang nhắc nhở gì đó. Nhưng nàng hiện giờ thực sự quá mệt mỏi, chỉ mơ màng nghe được vài câu, cũng chẳng biết thiếp đi tự lúc nào.

Yểm bất đắc dĩ cười cười: “Chỉ mong là ngươi tỉnh lại còn nhớ, ta nói chuyện trước nay không nói đến lần thứ hai.”

Bữa tiệc tối được tiến hành trên khoảng sân lớn của bộ lạc Hách Na Lạp, tất cả người của bộ lạc đều đến đông đủ, vây quanh đống lửa nướng dê, heo đủ loại, vừa múa vừa hát, còn náo nhiệt hơn những ngày lễ.

Hoàng Bắc Nguyệt thay một bộ quần áo như những nữ t.ử khác trong bộ lạc, loại y phục màu sắc diễm lệ, trang sức đi kèm muôn màu muôn vẻ, từng lọn tóc màu đỏ gợn sóng tùy ý buông ở trên vai, những nữ nhi thuần phác kia còn đội cho nàng một chiếc mũ nhỏ tinh xảo bằng bạc, nàng hơi thở mạnh mẽ, khí phách mỹ lệ, lúc này càng giống một nữ vương, chỉ là không có nữ vương nào tiêu sái hào hiệp, không câu nệ tiểu tiết như nàng.

Cầm một chén rượu lớn, cũng chẳng khác nào những đại hán hào sảng, một hơi uống cạn! Điều này khiến cho đám người Cát Khắc vốn còn lo lắng cho nàng giờ đây lại càng thêm sùng kính bội phục, trong lòng thầm nghĩ: trên thế gian làm sao có thể có một nữ t.ử ch.ói mắt nhường này đây?

Trong bộ lạc có mấy tiểu cô nương trẻ tuổi, cũng nhìn nàng đầy ngưỡng mộ cùng kính nể, nàng xinh đẹp, hào phóng, mạnh mẽ, khí phách, trong lòng bọn họ có ai không mơ ước trở thành người như vậy cơ chứ!

Lát sau, A Tát Lôi dẫn theo một cô nương tầm mười lăm mười sáu tuổi đi tới, cô nương này có khuôn mặt quả táo, hai mắt to tròn, có hơi mập, vừa nhìn thấy nàng thì đỏ mặt, có vẻ rất thẹn thùng sợ sệt. “Già Dạ Vương, đây là muội muội A Lệ Nhã của ta, nó rất sùng bái ngài.” A Tát Lôi ôm vai em gái mình một cách yêu thương, làm chỗ dựa ủng hộ nàng tiếp lời.

A Lệ Nhã có chút sợ sệt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, Hoàng Bắc Nguyệt cười với nàng một cái, nàng lập tức cúi gằm mặt xuống, miệng mấp máy, nhưng không nói ra lời nào.

A Tát Lôi cười nói: “A Lệ Nhã từ nhỏ đã nhát gan, nhưng nó cũng là một triệu hoán sư thuộc tính thổ, thiên phú không tệ, mẫu thân của ta hy vọng nó có thể cùng ta đi theo ngài”.

Hoàng Bắc Nguyệt có cảm giác như đang nhìn một muội muội nhà bên: “Muội còn nhỏ, đi theo ta sẽ phải chịu khổ”.

“Muội không sợ chịu khổ!”. A Lệ Nhã ngẩng đầu, tiếng nói yếu ớt, nhưng rất kiên quyết.

Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n một miếng táo, nhìn thấy vẻ mặt chờ mong của A Tát Lôi, tộc trưởng Hách Na Lạp bên cạnh cũng nói: “Già Dạ Vương, để A Lệ Nhã đi theo ngài đi!”.

Hoàng Bắc Nguyệt trầm ngâm một hồi, ném quả táo trong tay xuống, cười nói: “Đi theo ta cũng được, chẳng qua ta trước giờ chỉ thích những người dũng cảm, muội có đủ dũng cảm không?”.

“Muội…” A Lệ Nhã thiếu tự tin nói, trong các trận chiến, vẫn luôn có cha mẹ và huynh trưởng bảo vệ, nàng cũng rất muốn dũng cảm.

“Để ta xem thử dũng khí của muội đi”. Hoàng Bắc Nguyệt đưa tay chỉ về phía đống lửa, nói: “Muội xuống đó hát một bài với người mà muội thích, cùng nhảy múa với người đó, nhớ hát phải lớn tiếng lên, nếu ta mà không nghe thấy thì muội không thể đi theo ta”.

Mặt của A Lệ Nhã lập tức đỏ lên: “Muội không có người thích…”.

“Vậy thì hát cùng Cát Khắc đi!” Hoàng Bắc Nguyệt vẫy vẫy tay, ra hiệu cho Cát Khắc đi xuống.

Cát Khắc gãi đầu gãi tai, thật thà cười nói: “Như vậy… thật khiến ta ngại quá!”

A Tát Lôi vỗ vai A Lệ Nhã nói: “Đi đi, để Già Dạ Vương nhìn thấy con gái của tộc Hách Na Lạp chúng ta là người dũng cảm thế nào!”.

A Lệ Nhã nắm c.h.ặ.t hai tay, đặt trên n.g.ự.c, hô hấp hơi rối loạn vì sợ hãi, trong lòng đã hạ quyết tâm, c.ắ.n răng một cái, đi xuống phía dưới.

Những người trẻ tuổi bên cạnh đống lửa nhìn thấy A Lệ Nhã đi xuống đều tự động tản ra, nhìn nàng thân mật cười rộ lên.

A Lệ Nhã ngẩng đầu liếc về phía Cát Khắc đang đứng ở bên cạnh đống lửa cười với nàng, trên mặt hồng rực một mảng, cố lấy dũng khí, từ từ mở miệng, hát lên một khúc ca, vừa hát vừa vung lên tay áo đầy màu sắc rực rỡ, nhảy múa quanh Cát Khắc.

Người xung quanh lần đầu tiên nghe thấy A Lệ Nhã ca hát và nhảy múa, cô bé nhát gan yếu ớt này trước mặt mọi người không ngờ lại xinh đẹp mỹ miều đến như vậy!

Lúc mới đầu, tiếng ca của A Lệ Nhã còn rất nhỏ rất mềm, càng về sau thì trở thành cao v.út mạnh mẽ. Ca khúc nàng hát là bài ca miêu tả một chiến sĩ xuất chinh, là khúc ca của vợ đưa tiễn chồng. Ca khúc là hùng tâm tráng khí của đấng trượng phu, niềm kiêu ngạo xưng vương ngàn dặm, cùng nỗi lòng lưu luyến không rời của người thê t.ử, đau khổ ôm ấp tình cảm chờ phu quân trở về, tất cả đều phiêu đãng trong tiếng ca của nàng. Không ít thiếu niên trong bộ lạc đã quyết chí đi theo Hoàng Bắc Nguyệt ra ngoài rừng rậm Phù Quang để rèn luyện, người nhà của bọn họ nghe thấy tiếng ca này, đều bị cảm động đến nước mắt lã chã, mà những thiếu niên kia thì chí khí ngút trời.

Chương 215 Già Dạ Vương - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia