Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 216 Vương Lệnh Của Lính Đánh Thuê

Tiếng ca này khiến rất nhiều người cảm động, lúc A Lệ Nhã hát xong, xung quanh vẫn an tĩnh làm thiếu nữ này thấp thỏm sợ sệt, nhắm mắt không dám nhìn ai, chốc lát sau, tiếng vỗ tay như sấm rền vang lên ầm ĩ!

Trong lòng A Lệ Nhã run lên, lông mi run rẩy, đang muốn mở mắt ra, đột nhiên Hoàng Bắc Nguyệt từ chỗ ngồi sải bước đi tới, ôm lấy vai của nàng, xoa đầu nàng, cười nói: “Hát hay lắm!”

A Lệ Nhã mở mắt, không biết là cảm động hay kích động, nước mắt tí tách rơi xuống, mặt đỏ bừng, cúi đầu thẹn thùng, nhưng khóe miệng lại thấp thoáng giương lên ý cười.

A Tát Lôi mặt đầy cảm khái nhìn em gái của mình, trước giờ chưa từng nhìn thấy một A Lệ Nhã hướng nội lại có thể tỏ ra dũng cảm, phấn khích như vậy. Già Dạ Vương, trên người ngài quả nhiên có một sức mạnh thần kỳ!

“Ngay bây giờ, dũng sĩ của tộc Hách Na Lạp chúng ta sẽ đi theo Già Dạ Vương ra thế giới bên ngoài thực hiện hoài bão, hãy cạn ly vì dũng sĩ của chúng ta!” Tộc trưởng Hách Na Lạp giơ chén rượu lên, tuy lớn tuổi nhưng vẫn hào phóng hăng hái lớn tiếng hô vang, không hề thua kém người trẻ tuổi chút nào!

Người trong bộ lạc tới tấp đứng lên, giơ cao chén rượu hô to: “Cạn ly vì Già Dạ Vương! Cạn ly vì dũng sĩ!”

Hoàng Bắc Nguyệt một tay ôm vai A Lệ Nhã, cũng đưa một ly rượu cho nàng, nói: “Uống nào!”

A Lệ Nhã vội vàng đón lấy, không dám có một chút phản kháng nào đối với mệnh lệnh của Già Dạ Vương, nhắm tịt mắt lại, uống vào một hơi, sau đó, thân thể hồn nhiên ngã xuống.

Mọi người đều cười ha hả. Đêm nay đích thị là một đêm chè chén tới sáng, vì để ăn mừng cuộc săn g.i.ế.c thành công Bách Mục Hàn Thiềm lâu nay vẫn là mối nguy với bộ lạc! Vì để ăn mừng Già Dạ Vương lần nữa trở về bộ lạc! Vì để đưa tiễn những dũng sĩ sắp đi xa!

Người của bộ lạc Hách Na Lạp, tối nay không say không về! Đến tận đêm khuya, tất cả mọi người đã say khướt, nằm ngổn ngang trên mặt đất, trong cả bộ lạc, người duy nhất tỉnh táo chỉ có tộc trưởng Hách Na Lạp. Hoàng Bắc Nguyệt cũng là người có t.ửu lượng cực tốt, bất luận ở buổi tiệc xã giao nào, căn bản không ai có thể chuốc say nàng, bởi vậy lúc này cũng chỉ nghiêng người nằm ở chỗ ngồi, cười nói: “Tộc trưởng, vẫn chưa hỏi ông, Già Dạ Vương rốt cuộc là ai?”.

“Chuyện này lão phu sớm đã muốn nói cho ngài.”

trưởng Hách Na Lạp đứng lên, tiện tay cầm một bó đuốc, nói: “Già Dạ Vương, xin đi bên này.”

Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, theo sau tộc trưởng, chậm rãi đi dọc theo con đường nhỏ an tĩnh, trong rừng rậm ít có gió, quanh năm không thấy ánh mặt trời nên không khí ở đây mới mát mẻ sảng khoái như vậy.

“Năm đó, tộc Hách Na Lạp chúng tôi là một dân tộc sinh sống nơi biên giới của nước Bắc Diệu và Nước Tây Nhung, lúc ấy đời sống loạn lạc, khắp nơi đều là chiến tranh, dân chúng lầm than, tộc Hách Na Lạp chúng tôi bởi vì nhiều thế hệ mang trong mình huyết thống của triệu hoán sư liền trở thành đối tượng bị nước Bắc Diệu cùng Nước Tây Nhung ra sức tranh giành, bọn họ ai cũng muốn bắt người trong tộc, nguyên cả một đô thành dần dần chỉ còn lại những người già yếu bệnh tật và trẻ con, bọn họ vẫn không chịu buông tha, ngay cả trẻ con cũng bắt đi.”

Tộc trưởng Hách Na Lạp nói đến đây, cảm thán một tiếng: “Năm đó, lão cũng chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi, đã bị bắt ép ra nhập vào quân đội Nước Tây Nhung, phù thủy của Nước Tây Nhung dùng huyễn thuật mê hoặc chúng tôi, khiến chúng tôi phục tùng, lại dùng những thứ thảo d.ư.ợ.c đặc biệt để chúng tôi trưởng thành sớm, cống hiến sức lực bản thân cho bọn họ. Nhưng loại thảo d.ư.ợ.c đó sau một thời gian sử dụng thì người sẽ biến thành quái vật, lão tận mắt nhìn thấy những bằng hữu của lão từng người một biến thành quái vật tàn bạo khát m.á.u, lúc đó lão rất sợ hãi, may mắn tìm được cơ hội mới có thể trốn ra”.

“Nước Tây Nhung đã phái rất nhiều người đến bắt lão, lão chạy đến bên vách núi, tưởng rằng đã phải c.h.ế.t chắc rồi, hôm đó là một đêm trăng sáng, đột nhiên ngay lúc ấy, mọi ánh sáng trên trời đều biến mất, sau đó từng ngọn lửa bùng lên trong không trung, rồi một người giống như thần tiên xuất hiện! Trên lưng người đó có đôi cánh lửa, chiến đao đen tuyền vừa vung lên, người của Nước Tây Nhung lập tức c.h.ế.t sạch không còn một mống!”.

“Người đó đã cứu ta, lấy sức một người đ.á.n.h bại một đội quân của Nước Tây Nhung, những đứa trẻ bị biến thành quái vật cũng nhờ giải d.ư.ợ.c của người đó luyện chế mà khôi phục, ngài ấy mang theo bộ lạc chúng tôi đi vào rừng rậm Phù Quang đầy rẫy nguy hiểm này, dọc đường đi quét sạch chướng ngại, đưa chúng tôi đến nơi sơn cốc yên bình này định cư, dạy chúng tôi sử dụng Cỏ Tước Ti né tránh phù quang, truyền thụ chúng tôi thuật pháp tinh thần cùng kiếm quyết, biến nơi đây thành quê hương mới của bộ lạc Hách Na Lạp chúng tôi”.

Hoàng Bắc Nguyệt nghe một cách nhập thần, thì ra là một câu chuyện xưa như vậy, người của tộc Hách Na Lạp mang ơn người kia, cho nên tôn xưng y là vua.

“Vậy danh xưng Già Dạ Vương…” Tộc trưởng Hách Na Lạp nói: “Nói đến cũng rất kỳ lạ, mỗi khi ngài khai chiến, đều có một luồng khí đen từ người tuôn ra, che mây lấp trăng, cho nên chúng tôi tôn xưng ngài là ‘Già Dạ Vương’!”.

“Khí đen tuôn trào?” Tim Hoàng Bắc Nguyệt đập mạnh một cái, nghĩ đến Vạn Thú Vô Cương của mình, mỗi lần sử dụng cũng có khí đen quỷ dị, chẳng lẽ, hai chuyện này có liên quan gì đến nhau sao?

Vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc đã đến nhà của tộc trưởng, tộc trưởng đẩy cửa ra, mang nàng đến một căn phòng trông như từ đường, ánh đuốc chiếu sáng mọi thứ bên phong, bày biện rất đơn giản, trên một cái bàn đặt một tấm bài vị ở chính giữa, phía trên không có bất cứ chữ nào, là một tấm bài vị không tên.

Tộc trưởng Hách Na Lạp cầm lấy một hạt châu từ trên bàn, sau đó lặng lẽ niệm mấy câu, hạt châu đó liền tỏa ra ánh đỏ ch.ói mắt, ở trong ánh sáng đó, một bức họa trên vách tường dần dần hiện ra trong tầm mắt nàng.

Bắc Nguyệt nhìn thấy người trong bức họa đó thì giật mình, nàng tiến lên phía trước vài bước để nhìn thật kỹ. Mái tóc đỏ như lửa không khác nàng là bao, chiến đao màu đen trong tay y tỏa ra ánh sáng đỏ rực, hai mắt Hoàng Bắc Nguyệt chớp giật, trong lòng dâng lên cảm giác lạ thường.

Nhìn chiến đao màu đen, nàng nhớ lại lúc Linh Tôn đột nhiên biến thành một người khác, trong tay nắm chiến đao y hệt cái này! Thiếu niên trong bức họa rất trẻ tuổi, dung mạo tuấn mỹ, thần thái ung dung, kiêu ngạo tự tin, giống như hào quang toàn thế gian đều vây quanh y, đây tuyệt đối là một người có tài năng tuyệt thế!

Nhưng vì sao trẻ tuổi như thế, đã được lập bài vị ở đây?

“Yểm?” Trong lòng nàng khẽ lên tiếng gọi Yểm, cũng mang theo một tia run rẩy.

Yểm trong thân thể không hồi đáp, không một tiếng động, tiếng của nàng âm vang dội lại, dưới đáy lòng là một khoảng trống rỗng.

“Yểm?” Nàng thử gọi thêm một tiếng, cũng không có bất cứ lời đáp nào. Tên Yểm này không biết đang làm gì nữa?

Tộc trưởng Hách Na Lạp kích động nói: “Khi lão phu lần đầu tiên nhìn thấy ngài sử dụng bùa chú hệt như Già Dạ Vương lúc đó, lão phu đã hoài nghi, ngài và người đó nhất định có quan hệ, giờ đây, giờ đã có thể xác định rồi, ngài đích xác là do người phái tới.”

Hoàng Bắc Nguyệt lại không có bao nhiêu cảm giác, chỉ nhìn chằm chằm vào người trong bức họa, tâm tình có hơi rối rắm mà thôi. Thế nhưng, bất luận thế nào, tâm tình của nàng vẫn hờ hững thản nhiên, trong lòng cũng dần dần bình tĩnh lại, đứng nơi không gian yên tĩnh này, rất khó bị lay động “Người đó vì sao qua đời?” Hoàng Bắc Nguyệt bình tĩnh hỏi.

Tộc trưởng Hách Na Lạp thở dài một tiếng, nói: “Nói đến việc này, ngay cả chúng tôi cũng không biết, khi ấy lúc người rời khỏi từng nói, nếu ba năm sau người không trở lại, vậy thì có nghĩa là người đã qua đời rồi”.

Hoàng Bắc Nguyệt khẽ nhíu mày: “Từ đó trở đi, người đó không trở lại nữa sao?”.

Tộc trưởng Hách Na Lạp xúc động nói: “Đúng vậy, lão cũng không nhớ nổi mình năm nay bao nhiêu tuổi nữa, nhưng người vẫn mãi không trở về.”

Hoàng Bắc Nguyệt không khỏi trầm mặc, nhìn người trong bức họa, nàng tiến lên phía trước, đốt lên một nén nhang, vái ba lạy với bài vị, rồi cắm nhang vào lư hương, trong lòng lặng lẽ nói: “Ngài có lẽ là chủ nhân tiền nhiệm của Vạn Thú Vô Cương, bất luận ngài và ta có quan hệ gì, ta đều phải cảm tạ ngài. Nhưng ngài nếu đã qua đời, vậy thì từ nay về sau, chung quy ta có thể thật sự tiêu diêu tự tại, không còn trói buộc nữa”.

Chương 216 Vương Lệnh Của Lính Đánh Thuê - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia