Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói: “Ta gọi là Nguyệt Dạ, nghe nói lần này lính đ.á.n.h thuê có tổ chức Đại hội Liên minh, nên cố ý muốn đi tham gia”.
“Trùng hợp quá, bọn ta cũng đang tới Đại hội Liên minh lính đ.á.n.h thuê!” La Thuần vỗ tay một cái cười nói.
“Ồ? Bọn ta từ phương xa đến, không biết Đại hội Liên minh lính đ.á.n.h thuê đó được tổ chức là để làm gì?” Hoàng Bắc Nguyệt mặt không đổi sắc vu vơ nói, loại khí thế này khiến cho người ta không thể cự tuyệt.
La Thuần chỉ có thể theo sự thật mà nói: “Đại hội Liên minh lính đ.á.n.h thuê lần này được diễn ra ở nước Bắc Diệu, tất cả đoàn lính đ.á.n.h thuê trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp đều đã ghi danh tham dự, lúc đó sẽ tổ chức tỷ thí trên lôi đài, chọn ra những cao thủ trong các đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn, tạo thành một tiểu đội liên minh.”
Thì ra còn phải tỷ thí, đây chính là một trận chiến so tài giữa các đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn rồi! Hoàng Bắc Nguyệt có chút nghi hoặc: “Tạo thành tiểu đội liên minh để làm gì?”
Ngay cả các đoàn lính đ.á.n.h thuê cũng bắt đầu hợp tác với nhau, thói đời xoay chuyển, đúng là thế sự khó lường.
“Chẳng hay các hạ có nghe nói đến Thành Tu La?” La Thuần hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt giật mình một cái, nàng mang mặt nạ, nên không ai có thể nhìn thấy một tia kinh ngạc hiện trên mặt nàng: “Đương nhiên biết”.
“Mấy năm nay, người của Thành Tu La bắt đầu xuất hiện dồn dập ở trên đại lục, tội ác rõ ràng khiến dân chúng lầm than, lần này các đại gia tộc và đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn cùng nhau quyết định sẽ chọn ra những cao thủ bậc nhất, tạo thành liên minh, chinh phạt Thành Tu La!”.
“Chinh phạt Thành Tu La?” Vẻ mặt của Hoàng Bắc Nguyệt có chút khác thường, chỉ có điều không ai biết được. “Quy mô Liên minh lần này thật không nhỏ”.
“Không sai!” La Thuần tự tin cười nói: “Lần này, hoàng thất nước Bắc Diệu còn cực lực đứng ra ủng hộ, trận tỷ thí trên lôi đài sẽ do đích thân Tề Vương làm giám khảo.”
“Tề Vương?” Đã 5 năm rồi, có rất nhiều thông tin nàng vẫn chưa thể nắm bắt.
Nói đến Tề vương, La Thuần còn cảm khái một phen, cười nói: “Tề Vương chính là người đã làm con tin mười năm ở nước Nam Dực, Cửu hoàng t.ử Phong Liên Dực.”
Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhướng mày: “Ý ngươi là, Phong Liên Dực là giám khảo của cuộc tỷ thí liên minh lính đ.á.n.h thuê? Vậy đến lúc chinh phạt Thành Tu La, hắn có đi không?”.
“Tỷ thí lôi đài, tổng cộng có tám vị giám khảo, đều người có uy tín nhất trong các nước, điển hình như Thương Hà viện trưởng của nước Nam Dực, Tề Vương của nước Bắc Diệu, Mạnh Kỳ Thiên của Điện Quang Diệu và một số người khác, chờ tới khi tỷ thí kết thúc, tạo được liên minh, những người này sẽ đi cùng liên minh chinh phạt Thành Tu La!”
Ngay cả Điện Quang Diệu cũng tham gia, Điện Quang Diệu và Thành Tu La vẫn luôn không đội trời chung, nhiều năm đối địch lẫn nhau, cuộc chinh phạt Thành Tu La, Điện Quang Diệu đương nhiên là không thể thiếu phần. Nhưng điều khiến nàng không thể hiểu nổi là Phong Liên Dực vậy mà cũng tham gia liên minh lần này? Hắn như vậy chẳng phải là tự mình ra tay đ.á.n.h sập hang ổ của bản thân sao? Chẳng lẽ hắn có kế hoạch gì khác? Tập trung tất cả cao thủ các nước lại, sau đó dẫn đến Thành Tu La, rồi làm một mẻ lưới hốt trọn? Đây mặc dù đúng là biện pháp “một lần vất vả, nhàn nhã suốt đời”, nhưng đối mặt với hàng loạt những thế lực khổng lồ trên đại lục, chắc chắn Thành Tu La cũng sẽ bị tổn hại, đến lúc đó, chẳng phải là dâng sẵn tiện nghi cho Điện Quang Diệu sao?. Nàng tin Phong Liên Dực không phải là người làm việc không biết suy nghĩ như vậy, cho nên Đại hội Liên minh lính đ.á.n.h thuê này khẳng định có vấn đề!
Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt xoay chuyển một lúc mấy ý nghĩ, nhưng trên mặt vẫn tỉnh rụi, giả vờ tỏ vẻ đến lúc này mới ngộ ra: “Thì ra là thế, xem ra Liên minh lính đ.á.n.h thuê lần này thật sự là quy mô lớn chưa từng có rồi!”
La Thuần cười nói: “Nguyệt Dạ các hạ, Liên minh lính đ.á.n.h thuê dành cho nhân tài khắp nơi, nếu các hạ có hứng thú, cũng có thể tham gia.”
Lãnh Nhị kia ở phía sau hắn nói: “Đúng thế, chỉ cần có năng lực, làm Minh chủ của Liên minh cũng không thành vấn đề!” Lời này phần nhiều mang ý mỉa mai trào phúng.
Hoàng Bắc Nguyệt hiểu ẩn ý trong câu nói của hắn, nhưng thần sắc vẫn duy trì vẻ hờ hững, con người nàng ưa thích công bằng, so đo với đối thủ quá yếu hơn mình chẳng có nghĩa lý gì. Bởi vậy nàng không nói không rằng, chỉ lạnh lùng quay người, mang theo đám Cát Khắc đi sang một bên để nghỉ ngơi.
Cát Khắc bất bình nói: “Vương, cái tên kia quá vô lễ! Có cần mấy người chúng tôi dạy dỗ hắn một chút không?”
Hoàng Bắc Nguyệt giơ tay nói: “Không cần, Cát Khắc, ngươi tính tình xúc động, trước mặt mọi người ngươi là thống lĩnh, cũng là đại ca của bọn họ, bọn họ sẽ phải nhìn vào ngươi mà làm việc”.
Cát Khắc hổ thẹn cúi đầu, mình quả nhiên quá non nớt, làm việc thiếu cân nhắc, nhớ lại sự xúc động vừa rồi, chỉ chăm chăm nghĩ phải làm thế nào để ra mặt cho Già Dạ Vương, căn bản không nghĩ tới mọi người cũng sẽ hành động theo hắn!
Nếu như hắn manh động, những người còn lại ắt sẽ noi theo, đến lúc đó nổi lên hỗn loạn, bọn họ ít nhiều sẽ phải chịu thiệt.
Già Dạ Vương tuổi còn trẻ, nhưng tâm tư kín kẽ, đầu óc tỉnh táo, trong tình huống này vẫn trầm tĩnh không d.a.o động, khiến hắn không bội phục cũng không được!
“Thưa vâng, Vương, về sau ta nhất định sẽ cố gắng sửa cái tật xấu này!” Cát Khắc kiên định nói.
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, kỳ thực những thiếu niên này chưa trải qua sự đời cho nên mới dễ dàng nổi nóng mà thôi, không như nàng, trải qua hai đời nếu mà vẫn còn xúc động thì hết t.h.u.ố.c chữa thật chứ chẳng đùa.
“Vương, cái Đại hội Liên minh lính đ.á.n.h thuê mà tên La Thuần kia vừa nói, hình như ngài không tin tưởng lắm thì phải?”. Với sự thông minh của A Tát Lôi không lý nào không nhận ra sự khác lạ trong ngữ khí của Hoàng Bắc Nguyệt, vì vậy không nén nổi tò mò mà lập tức hỏi han.
“Ta cũng chỉ hơi nghi ngờ chút thôi, Đại hội Liên minh lính đ.á.n.h thuê lần này đầy rẫy cạm bẫy, đến lúc đó mọi người nhất định phải cẩn thận”.
Hoàng Bắc Nguyệt dặn dò: “Còn cả người của Điện Quang Diệu nữa, không nên dây vào”.