Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 220 Vương Lệnh Của Lính Đánh Thuê

A Tát Lôi lập tức gật đầu, nói: “Ta nghe ông nội từng nói qua, trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp chỉ có Điện Quang Diệu có thể đối đầu với Thành Tu La, cao thủ như mây, hơn nữa mỗi người đều là triệu hoán sư có cấp bậc cao đến biến thái!”

“Không giấu các ngươi làm gì, năm năm trước ta bị Hồng Liên của Điện Quang Diệu đ.á.n.h đến nỗi phải bỏ chạy trối c.h.ế.t.” Hoàng Bắc Nguyệt thờ ơ nói. Đối với lịch sử bại trận, nàng không hề cảm thấy xấu hổ gì cả, cứ thản nhiên nói ra như thế.

Mọi người hít vào một hơi, trên mặt mỗi người đều lộ ra một tia sợ hãi. Ngay cả Già Dạ Vương lợi hại như vậy, cũng bị Hồng Liên đ.á.n.h đến chạy chối c.h.ế.t? Vậy thì bọn họ…

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bọn hắn lộ ra thần sắc kinh hoàng, không nhịn được cười rộ lên, tiếp tục nói: “Thế nhưng năm năm trước, thực lực của ta chỉ là cửu tinh, có mỗi Băng Linh Huyễn Điểu, hơn nửa cũng không am hiểu chú thuật.”

Mọi người đồng thời trợn mắt, nhất thời ‘A’ lên một tiếng, A Tát Lôi cười nói: “Vương, đừng dọa người khác như vậy có được không! Vừa rồi làm chúng ta lo lắng c.h.ế.t đi được!”.

“Đúng vậy, nếu bây giờ Vương còn bị nàng đ.á.n.h đến chạy chối c.h.ế.t, chắc chúng ta chỉ còn nước dắt nhau về rừng rậm Phù Quang luôn mất!”.

“Không biết bây giờ Vương đối đầu với Hồng Liên kia thì kết quả sẽ như thế nào nhỉ, hay là chúng ta tới Đại hội Liên minh gì đó báo thù rửa hận đi!”. Người tung kẻ hứng bàn luận lẫn nhau, tất cả mọi người đều cười ha hả, vui vẻ không thôi.

Cát Khắc gãi đầu gãi tai, ‘Ơ’ một tiếng, hỏi: “Vương, ý của ngài là trong năm năm, ngài từ cửu tinh triệu hoán sư đã trở thành đẳng cấp như bây giờ?” Hắn thật sự không muốn nói là cấp bậc của nàng bây giờ quá biến thái, nhưng nhớ tới trận chiến cùng Bách Mục Hàn Thiềm hôm ấy, lại không nhịn được len lén nuốt nước bọt.

Một lời này làm bọn hắn đang trong giấc mộng bỗng nhiên bừng tỉnh, mọi người không ai bảo ai cùng ngừng cười nói, trợn tròn hai mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.

Không thể nào, năm năm, chỉ trong năm năm! Có thể nói, trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, triệu hoán sư cửu tinh đã thuộc vào giới hạn cao nhất rồi, nếu muốn tiến thêm một bước, nói thẳng ra là khó hơn cả lên trời, có rất nhiều thiên tài triệu hoán sư tuổi còn trẻ đã đạt cửu tinh triệu hoán sư, nhưng nếu muốn đạt được Địa cấp triệu hoán sư thì chí ít cũng phải mất vài chục năm, có người cả đời cũng không thể đột phá. Cho nên, Địa cấp triệu hoán sư được xưng là ‘cấp bậc ác ma’, bởi vì một người bình thường căn bản không thể đạt được cấp bậc này. Mà Vương của bọn họ, năm năm trước, cùng lắm mới 12 tuổi, đã là cửu tinh triệu hoán sư! Và bây giờ sau năm năm, thực lực của nàng đã đột phá Địa cấp? Hơn nữa, nàng còn có trong tay Thuật Bùa chú quỷ dị thần bí! Trời ạ, nàng rốt cuộc đã tu luyện như thế nào?

A Tát Lôi ngã nhào xuống đất, lăn qua lộn lại đến cuồng loạn: “A a a, quá đả kích người!, quá đả kích người mà!”.

“Vương, truyền thụ cho chúng ta chút kinh nghiệm đi, chúng ta cũng muốn nhanh ch.óng thăng cấp nữa!”.

Hoàng Bắc Nguyệt khoanh tay, ngồi ngay ngắn một chỗ, nói: “Chăm chỉ!”

“Chăm chỉ!” Mọi người đồng thanh hô to, sau đó ra sức gật đầu “Chúng tôi đã hiểu!”

Hoàng Bắc Nguyệt vươn một ngón tay, lắc lắc, nói: “Đã nghe câu này bao giờ chưa? Thiên tài được tạo nên là do một phần chăm chỉ cộng thêm chín mươi chín lần may mắn”.

Mọi người sửng sốt, sau đó đồng loạt ngã ngửa! A Lệ Nhã cười khúc khích, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cúi đầu nói: “Hôm qua lúc chuẩn bị đi ngủ, muội còn nhìn thấy Vương vẫn đang tu luyện, Vương chăm chỉ như vậy, mới có được thực lực như hôm nay.”

“Không sai! Trước kia là chúng ta ham chơi, bắt đầu từ hôm nay nhất định sẽ chăm chỉ tu luyện!”.

“Đúng! Chăm chỉ!”. Nhiệt huyết của mọi người lại bắt đầu bùng cháy, xúc động hét to, khiến Đoàn lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải ở phía xa cũng dáo dác đưa mắt nhìn về phía này.

“Thiếu chủ, đám người kia rất kỳ lạ, có cần điều tra xem bọn chúng có lai lịch gì hay không?” Lãnh Nhị cau mày bẩm báo.

La Thuần nói: “Tất cả mọi người đều là lính đ.á.n.h thuê, rộng rãi một chút đi”.

Lãnh Nhị nói: “Tính tình thiếu chủ vẫn lương thiện như vậy! Đến khi tham gia vào Đại hội Liên minh lính đ.á.n.h thuê, Thiếu chủ vạn lần không thể hiền lành quá, chúng ta là Đoàn lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải, đến đây vì cái ghế Minh chủ!”.

“Chưa chắc chúng ta đã có thể lên làm Minh chủ, Thành Tu La thần bí khó lường, cho tới giờ chưa có ai bước vào mà còn toàn mạng trở ra, lấy thực lực cùng tư chất của ta, không đủ khả năng để ngồi lên vị trí Minh chủ”. La Thuần là người tương đối khiêm tốn, đối với thực lực của bản thân không hề giấu diếm.

Lãnh Nhị không vui chút nào! Thiếu chủ khoan dung độ lượng như vậy là chuyện tốt! Nhưng khi gặp chuyện lớn sẽ không thể ra tay dứt khoát, thật là không có một chút phong thái của đội trưởng La Tuyệt năm đó tí nào! Suy cho cùng vẫn chỉ là cháu, không phải con ruột!

“Được rồi, Lãnh Nhị, chúng ta có lẽ cũng nghỉ ngơi đủ, nói mọi người chuẩn bị lên đường đi”. La Thuần ngồi dậy, đứng ở bên rìa rừng rậm, nhìn ra phía xa, từ nơi này đến nước Bắc Diệu còn một đoạn đường rất dài!

Hắn quay đầu nhìn thoáng qua mười mấy người đội lính đ.á.n.h thuê kia, xuất phát từ cấp bậc lễ nghĩa, hẳn là nên nói với họ một tiếng tạm biệt, nhưng vừa nhìn đến người mang mặt nạ quỷ, hắn lại bỏ ngay suy nghĩ này, mang người của mình nhanh ch.óng rời khỏi.

Đoàn người Hoàng Bắc Nguyệt nghỉ ngơi thêm một lúc cũng đứng dậy rời đi, muốn ra khỏi rừng rậm Phù Quang phải đi qua một con đường núi quanh co dài dằng dặc, vừa ra bên ngoài, quay đầu nhìn lại rừng rậm sâu thẳm, tất cả mọi người đều thở dài một tiếng, tâm trạng khi xa nhà không thể không đọng lại chút phiền muộn.

Đại hội Liên minh lính đ.á.n.h thuê được tổ chức rất long trọng, cho nên trên đường có không ít những đoàn lính đ.á.n.h thuê to nhỏ khác nhau, rồi thì tiểu đội tập huấn, cùng với đội ngũ của các đại gia tộc, tất cả đều hướng tới kinh đô Huy Kinh của nước Bắc Diệu. Một vài triệu hoán sư còn trực tiếp ngồi trên triệu hồi thú của mình, ở trên đường khoe khoang năng lực, khiến không ít cao thủ khác khó chịu!

Triệu hoán sư là nghề nghiệp ai cũng hâm mộ, chỉ tiếc loại nghề này cực kỳ cần tài năng thiên bẩm! Hoàng Bắc Nguyệt đứng ở ven đường nhìn ngó một lúc, cảm thấy mười mấy triệu hoán sư đồng hành cùng nhau có vẻ hơi hơi khác thường, hơn nữa còn là mười mấy triệu hoán sư cấp bậc không thấp, nếu như huênh hoang đi lại khắp nơi sợ sẽ rước không ít phiền toái. Chưa kể đến Băng Linh Huyễn Điểu của nàng rất phách lối, nếu cưỡi Xích Kim Thánh Hổ thì càng ghê gớm hơn!

Cát Khắc liền đề nghị mua mấy con ngựa ở thị trấn nhỏ phía trước. Đi bộ đến đó, hai ngày nay cái trấn nhỏ này cũng vô cùng náo nhiệt, khó khăn lắm mới tìm được một quán rượu để ngồi nghỉ, Cát Khắc mang theo bốn năm người đi mua ngựa, để mấy người Hoàng Bắc Nguyệt chờ trong quán rượu.

Chương 220 Vương Lệnh Của Lính Đánh Thuê - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia