Đây là lần đầu tiên A Lệ Nhã ra ngoài nên cái gì cũng cảm thấy mới lạ, nàng lớn lên rất đáng yêu, khuôn mặt tròn nhỏ như trái táo, lại rụt rè nhát gan, mấy tên lính đ.á.n.h thuê bàn bên cạnh trông thấy nàng, thi nhau ngả ngớn huýt sáo trêu ghẹo.
“Tiểu muội muội, muội từ đâu tới vậy? Lại đây bồi các ca ca uống vài chén đi!” A Lệ Nhã nghe vậy sợ hãi nép vào người A Tát Lôi.
Mấy tên lính đ.á.n.h thuê kia không những không biết điều mà còn đùa giỡn:
“Ái chà, thì ra là đã có tình lang!” Lời này khiến A Tát Lôi giận dữ, hắn đập bàn đứng lên, lớn tiếng nói: “Các ngươi ăn nói cẩn thận! Đây là muội muội của ta!”.
“Vậy hóa ra là anh vợ tương lai!” Mấy tên đó nhìn A Tát Lôi tuổi còn trẻ nên càng không kiêng nể gì, thi nhau cười lên ha hả.
Tên lính đ.á.n.h thuê ngồi ở phía trước đang há miệng cười to, không biết từ đâu một cái chén rượu bỗng nhiên b.ắ.n vào miệng hắn, xém thì chặn ngang cổ họng!
Hắn cúi người giãy dụa, nôn khan không ngừng. Mặt khác, mấy tên lính đ.á.n.h thuê còn lại cũng lập tức đứng lên: “Là ai? Là kẻ nào ném? Dám gây chuyện với bọn này ư?!”
Y phục mà bọn người này mặc trên người có hơi khác so với đoàn lính đ.á.n.h thuê bình thường: trang phục chỉnh tề, v.ũ k.h.í trang bị nhìn là biết do thợ lành nghề chế tạo riêng, rất sắc bén. Cả quán rượu không ai dám lộ ra bất kỳ thái độ bất mãn gì đối với bọn họ. Xem ra, không phải người của các đại gia tộc mà là thuộc vào binh đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn!
Bọn họ vừa trừng mắt, người xung quanh đã vội vàng quay đầu nhìn về nơi khác, ai nấy trở về làm chuyện của mình, không dám rước thêm phiền toái.
Cả quán rượu yên ắng lạ thường. Tên lính đ.á.n.h thuê thứ nhất hô to nhưng không nghe ai đáp lại, càng thêm kiêu ngạo mà hét lớn: “Có gan thì đứng ra, rụt đầu rụt cổ….”
Lời còn chưa nói hết, một chén rượu khác nhoáng cái đã lại ném vào trong miệng hắn, đụng phải hàm răng của hắn thì vỡ nát, tanh bành đầy miệng, m.á.u chảy đầm đìa!
Đám lính đ.á.n.h thuê còn lại giật nảy mình, là ai mà có thể không một tiếng động biến hai cao của thủ bọn họ thành như vậy? Đang suy nghĩ, bỗng để ý thấy phía trước đôi huynh muội bàn bên kia vẫn còn một thiếu niên mặc đồ đen đang đưa lưng về phía bọn họ. Hắn chậm rãi quay đầu, mặt nạ giống như tu la ác quỷ khiến cho toán lính đ.á.n.h thuê nọ nhất thời hoảng hốt.
Tên đeo mặt nạ quỷ nhìn bọn hắn chằm chằm, giọng nói lạnh lùng: “Còn ai ăn nói không sạch sẽ nữa? Ta sẽ cho hắn thêm một chén”. Hơi thở của người này rất âm ngoan tàn bạo, thật sự làm cho người ta có chút sợ hãi.
Mấy tên lính đ.á.n.h thuê liếc mắt nhìn nhau, đều nhận thấy nhóm A Tát Lôi chỉ có vài người, hơn nữa nhìn trang phục cũng không giống người của các đại gia tộc, khẳng định không có gì phải kiêng dè!
Nghĩ tới đây, sống lưng liền thẳng lên một chút, nhưng vẫn không dám nói chuyện hay làm càn như vừa rồi. Dù sao cũng là một cao thủ, mà thực lực bọn hắn thì chỉ bình thường mà thôi.
“Này, ngươi có biết chúng ta là ai không? Ngươi dám gây sự với bọn ta sao?” Một tên lính đ.á.n.h thuê kiêu ngạo nói.
Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt nhếch lên, cười khẩy nói: “Hừ, cho dù các ngươi có là người của gia tộc Bố Cát Nhĩ, cũng chỉ là mấy tên tiểu lâu la. Ta không thể trêu vào Lạc Lạc Bố Cát Nhĩ, chẳng lẽ cũng không thể động đến đám tiểu lâu la các ngươi?” Lời này vừa nói ra, mọi người trong t.ửu lâu đã xì xầm đầy trào phúng.
Người này mặc dù nhìn thì quỷ dị, thế nhưng lời nói ra lại khiến bọn họ tán thành vô cùng! Thật sự như nói hết những lời từ trong đáy lòng bọn họ! Mà mấy cái tên này mặc dù là người của gia tộc Bố Cát Nhĩ, nhưng chỉ là mấy tên tay sai mà thôi! Ỷ vào uy thế của gia tộc Bố Cát Nhĩ ra ngoài diễu võ dương oai, thật là làm mất thể diện của lính đ.á.n.h thuê! Hừ! Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, thật may là có người đến để dạy dỗ bọn họ!
Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nhìn khuôn mặt mấy người kia hết xanh lại trắng, liền đắc ý cười thầm: Lạc Lạc của Bố Cát Nhĩ còn là đồ đệ của ta đấy, mấy người các ngươi thì là cái thá gì?!
Một tên lính đ.á.n.h thuê thẹn quá hóa giận đứng bật người dậy, hét lên một tiếng: “Hừ, biết chúng ta là người của gia tộc Bố Cát Nhĩ, thế mà vẫn dám to gan càn rỡ như thế, đúng là chán sống!”.
“Ai chán sống?” Giọng nói trong sáng của một thiếu niên từ trên cầu thang t.ửu lâu truyền đến, mang theo ba phần cao quý, bảy phần uy nghiêm!
Tất cả mọi người sửng sốt, mấy tên lính đ.á.n.h thuê kia lập tức đi ra phía trước, cung kính nói: “Thiếu gia, có người cả gan làm loạn, đả thương người của chúng ta.”
“Hừ! Hắn còn không đem gia tộc Bố Cát Nhĩ chúng ta để vào mắt! Thật sự là ghê gớm!” Nghe bên kia thêm mắm thêm muối cáo trạng, Hoàng Bắc Nguyệt có chút hoảng hốt, từ biệt năm năm, không ngờ ngày gặp mặt lại rơi phải tình cảnh thế này.
A Tát Lôi đi tới, thấp giọng nói: “Vương, hình như là người rất có thế lực, ta cũng nghe ông nội nói, gia tộc Bố Cát Nhĩ cực kỳ hùng mạnh, có phải là chúng ta nên lùi một bước trước hay không? Đâu cần phải đắc tội người của đại gia tộc vào lúc này, càng thêm chậm trễ thời gian”.
“Vương, là lỗi của muội.” A Lệ Nhã sắc mặt trắng bệch nghẹn ngào nói, trong lòng thật sự áy náy, chỉ vì nàng nên mới gây ra chuyện.
Hoàng Bắc Nguyệt giơ tay lau đi vệt nước bên khóe mắt nàng, nhẹ nhàng nói: “Đừng khóc, có ta ở đây”. Vừa nói, thân thể lười biếng cũng chuyển hướng quay về phía cầu thang, con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng khẽ ngước, nhìn theo bóng dáng một thiếu niên đang từ từ bước xuống.
Mới cách năm năm, Lạc Lạc đã trưởng thành tới nỗi nàng suýt không nhận ra, vẫn là thân hình cứng cáp, vẫn là gương mặt tuấn tú như xưa, nhưng thiếu vài phần nhu hòa vốn có, lại nhiều hơn vài phần lạnh lùng nghiêm nghị đầy cao quý.
Hắn mặc trường bào màu xám tinh xảo, bên hông lộ ra đoản kiếm khảm bảo thạch, trên chân đi một đôi giày da hươu, thiếu niên năm nay đã tròn mười tám, cao lớn mạnh mẽ, khí chất cũng trầm ổn hơn.
Lạc Lạc nhìn thoáng qua bên này, đột nhiên chạm phải cặp mắt sáng rỡ của Hoàng Bắc Nguyệt, giật mình một cái, liền bước về phía đó.
Hoàng Bắc Nguyệt ngồi yên một chỗ không hề động đậy, nắm tay chống lên bàn, động tác kia có chút uể oải cao ngạo, dường như căn bản không đem vị thiếu gia của đệ nhất gia tộc thiếu gia này để vào mắt.
Những người khác trong t.ửu lâu nhìn thấy nàng có động tác như vậy, cũng âm thầm toát mồ hôi hột thay nàng, mới vừa rồi Hoàng Bắc Nguyệt nói một câu, khiến cho những tên lính đ.á.n.h thuê luôn coi bốn biển là nhà có ấn tượng tốt với nàng, cho nên bấy giờ nhiều người hy vọng nàng gặp chuyện.
Bởi vậy xung quanh đã có người lục tục nhỏ giọng xì xào bàn tán: “Rõ ràng là gia tộc Bố Cát Nhĩ mấy người gây sự trước, giờ lại còn vu khống cho người, thật không biết xấu hổ!”.
“Đúng vậy, là người của gia tộc Bố Cát Nhĩ thì có thể đổi trắng thay đen sao? Muốn ỷ đông h.i.ế.p yếu sao?”.
Mấy tên lính đ.á.n.h thuê gây sự bên gia tộc Bố Cát Nhĩ nghe được tức đến mặt mũi đỏ bừng, trợn mắt hướng về phía người nói chuyện, quát to: “Các ngươi nói bậy bạ gì đó? Có tin chúng ta… ”.
“Đủ rồi!” Lạc Lạc đi được nửa đường đột nhiên trầm giọng mở miệng, vốn chỉ biết mấy người này đã gây ra chuyện, vừa rồi thấy đối phương có một cô bé thút thít đứng ở nơi đó, hắn biết ngay là xảy ra chuyện gì. Bây giờ nghe được người chung quanh nghị luận, trong lòng càng thêm chắc chắn!
Mấy tên lính đ.á.n.h thuê kia lập tức im bặt, cúi đầu đứng ở trước mặt hắn, Lạc Lạc lạnh lùng quét mắt qua bọn họ, nói : “Trước khi ra ngoài ta nói như thế nào? Nếu không nghe lời của ta, thì còn đứng ở đây làm gì, cút đi!”.
“Thiếu gia!” Đám lính đ.á.n.h thuê lập tức quỳ xuống: “Xin thiếu gia minh giám, chúng ta cũng là vì gia tộc Bố Cát Nhĩ…”.
“Dám lấy gia tộc Bố Cát Nhĩ làm cớ gây sự, đã là tội danh không thể tha thứ, nếu không cút khỏi đây, cũng đừng trách ta không nể tình!” Lạc Lạc lạnh lùng ra lệnh không cho phép có người phản kháng.
Trong nháy mắt mấy tên kia mặt xám như tro tàn, ngẩng đầu oán hận nhìn thoáng qua đám người Hoàng Bắc Nguyệt, liền vội vàng đứng lên, không dám lề mề dù chỉ một khắc, cùng nhau chạy biến!
Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt dưới mặt nạ hơi cong lên, thật sự là kẻ sĩ ba ngày không gặp, đã phải nhìn bằng con mắt khác xưa!