Lạc Lạc lễ phép khom lưng hành lễ: “Các hạ, người của ta đã đắc tội với ngươi, ta đã trục xuất bọn họ ra khỏi gia tộc, xin các hạ thứ lỗi”.
Hoàng Bắc Nguyệt liếc hắn, ngạo mạn hỏi: “Ngươi là…” Tiếng nói như nam t.ử thực thụ, một sát thủ xuất sắc thì kỹ xảo ngụy trang cũng tuyệt đối thuộc hàng đẳng cấp!
“Tại hạ Lạc Lạc của gia tộc Bố Cát Nhĩ.” Lạc Lạc không vì ngữ điệu khinh thường trong giọng nói của nàng mà tức giận, đa số các đại cao thủ đều có tính cách cổ quái khác thường, hắn đã sớm không thấy kỳ lạ. Chẳng qua đối mặt với người này, trong lòng hắn luôn có một tia cảm giác rất lạ lùng, một thứ cảm giác khiến hắn không thể nói nên lời.
Rõ ràng có giọng nói dễ nghe như vậy, thân hình nhìn cũng cao ráo lịch lãm, tại sao phải đeo cái mặt nạ quỷ dị khác người như thế? Loại cảm giác này, cùng trước kia… Nàng ấy, rất giống nhau!
Lạc Lạc ngẩng đầu, nhìn thoáng qua đôi mắt sau mặt nạ, chỉ cảm thấy vô cùng trong trẻo, mang theo sắc sảo lạnh nhạt, làm người ta không thể nhìn thấu.
Trong lòng Lạc Lạc khẽ chuyển, muốn nhìn tiếp nhưng phát hiện nàng nghiêng đầu một cái, biểu cảm sự không kiên nhẫn và mất hứng.
Nhìn chằm chằm vào người ta như vậy quả thật rất không lễ phép, Lạc Lạc ngượng ngùng ho một tiếng, nói: “Xin hỏi các hạ là…”.
“Nguyệt Dạ”. Hoàng Bắc Nguyệt chỉ đơn giản nói qua loa một tiếng, cũng không có ý tán gẫu thêm.
Lạc Lạc sờ sờ cái mũi, cử chỉ này vẫn hồn nhiên ngây thơ y hệt năm đó,
Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng cười, đang muốn mở miệng nói chuyện thì từ phía cầu thang lại có một cô gái xinh đẹp đi xuống, mặc y phục cưỡi ngựa màu đỏ tươi, tư thế oai phong cầm một cái roi ngựa. Nàng đi gần hết bậc thang, nhìn thấy Lạc Lạc, liền dựng đứng mày liễu, nói : “Lạc Lạc Bố Cát Nhĩ, không phải nói sẽ khởi hành ngay sao? Ngươi còn đứng ì ra đó làm gì?”
Trên mặt Lạc Lạc lập tức hiện vẻ mất hứng, toát ra vài phần thiếu niên tranh cường háo thắng khác hẳn phong thái uy nghiêm cao quý của đại thiếu gia gia tộc Bố Cát Nhĩ vừa rồi. Miệng than thở: “Lúc đến cầu xin ta mang theo thì nói như thế nào? Bây giờ hết hô to lại gọi nhỏ, kiêu căng quá thể !?”.
“Ngươi nói cái gì?” Cô gái xuống tới nơi, tiếng nói dễ nghe như chim hoàng oanh líu lo mỗi sáng, mọi người trong t.ửu lâu đều đồng loạt quay đầu.
Vừa nhìn, thật sự là một nữ t.ử tuyệt sắc! Mặc dù có chút kiêu kỳ tùy hứng, nhưng càng như vậy thì càng có vẻ xinh đẹp đáng yêu! Bình thường những vị tiểu thư kiêu căng phách lối của các đại gia tộc sẽ chỉ khiến người ta sinh ra cảm giác chán ghét, nhưng người thiếu nữ này hờn dỗi trừng mắt lại khiến người ta cảm thấy vui vẻ mà thôi!
“Ngươi quan tâm lời ta nói làm gì? Quản trời quản đất, hay là muốn quản ta đại tiện thối lắm!” Lạc Lạc cau mày nói một câu cực kỳ thô tục, khiến người trong t.ửu lâu cười to.
Cô gái kia lập tức đỏ mặt, đại khái đời này chưa từng nghe người khác nói năng thô tục ở trước mặt nàng như thế. “Ngươi thật sự là thô tục không chịu được!”.
“Ta thô tục thì có làm sao? Nào dám so với kim chi ngọc diệp như ngươi!”
Lạc Lạc không thèm quan tâm, vừa quay đầu, nhìn thấy người mang mặt nạ quỷ đang nhìn bọn họ cãi nhau không chớp mắt, nhất thời cũng thấy xấu hổ.
“Anh Anh, ngươi còn ồn ào, ta sẽ đưa ngươi trở về”. Lạc Lạc trừng mắt nhìn cô gái kia, ý bảo nàng thu liễm một chút. Cô gái mặc dù không tình nguyện, nhưng nghe lời hắn nói, vẫn phải không cam lòng ngậm miệng lại.
Hoàng Bắc Nguyệt chăm chú nhìn bọn họ đấu võ mồm, trong lòng có chút hoảng hốt, cảnh tượng này, xa cách năm năm mà vẫn giống y như đúc chuyện của ngày hôm qua.
Cô gái tên Anh Anh này, không phải chính là công chúa Anh Dạ năm đó sao? Tính cách thẳng thừng kiêu ngạo như vậy, qua mấy năm càng thêm xinh đẹp động lòng người.
Công chúa Anh Dạ quay đầu, cũng nhìn thấy nàng, không hề bị mặt nạ quỷ dị dọa cho sợ hãi, chỉ hơi nhíu mày một chút, ánh mắt trở nên lạnh lùng. “Ghét nhất những tên suốt ngày đeo mặt nạ trên mặt, giả dối!” công chúa Anh Dạ khinh thường nói.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, mơ hồ thốt lên: “Đôi khi mang mặt nạ là xuất phát từ bất đắc dĩ”.
“Còn bất đắc dĩ, ngay cả người thân nhất cũng có thể lừa gạt sao?” công chúa Anh Dạ cự cãi, giọng nói đã chút có chút nghẹn ngào, hốc mắt bỗng nhiên ửng hồng.
Hoàng Bắc Nguyệt kinh ngạc không nói lời nào. Lạc Lạc vội vàng nói: “Nguyệt Dạ các hạ, ngươi đừng tức giận, đây là biểu muội của ta, lần đầu tiên ra ngoài, ở trong nhà đã kiêu căng thành thói, nói chuyện hay làm mất lòng người ta, hơn nữa… .” Lạc Lạc vừa nói, vừa đưa tay chỉ chỉ vào đầu mình.
Hoàng Bắc Nguyệt cười khẽ, công chúa Anh Dạ thì tức tối xoay người, nổi nóng vung cán roi trong tay lên, chuẩn bị ra roi quất xuống Lạc Lạc.
Lạc Lạc cười hì hì hai tiếng, nhún chân một chút, thân thể nhanh nhẹn lui về phía sau, thoáng cái đã tới trước cửa t.ửu lâu, thân pháp kia, động tác kia, tuyệt đối có thể xếp vào hàng cao thủ!
“Anh Anh, nói bao nhiêu lần rồi, hiện giờ ngươi căn bản không đ.á.n.h lại được ta”. Lạc Lạc ngẩng đầu tươi cười, muốn bao nhiêu trẻ con có ngần đấy.
Công chúa Anh Dạ thu roi, hừ lạnh một tiếng, nói: “Không phải là ăn Tẩy Tủy đan ch.ó má gì đó thôi sao, có gì hơn người?!”.
“Đương nhiên là hơn, đó là sư phụ cho ta!” Lạc Lạc kiêu ngạo nói.
Công chúa Anh Dạ trầm mặt xuống: “Sư phụ, sư phụ, ngươi coi nàng là sư phụ, nàng cũng không coi ngươi là đồ đệ đâu!”.
“Này, không được nói xấu sư phụ ta!” Lạc Lạc cũng nổi lên cơn tức.
“Ta cứ nói đấy, ngươi làm gì được ta nào?” công chúa Anh Dạ không kiêng dè gì, không sợ trời không sợ đất nói tiếp: “Nếu cô ấy coi ngươi là đồ đệ, thì tại sao bao nhiêu năm nay chưa từng xuất hiện? Sợ là sớm đã quên mất một người như ngươi rồi!”
Lạc Lạc hít sâu vài hơi, ánh mắt vừa rồi còn toát ra ánh sáng rực rỡ, lúc này đã trở nên tàn lụi, chậm rãi cúi đầu.
Công chúa Anh Dạ cũng biết mình đã quá lời, lại chạm phải chỗ đau của hắn, nhìn hắn lộ ra vẻ mặt buồn rầu mất mát như vậy, cũng áy náy không yên. “Ta chỉ thuận miệng nói dăm ba câu chơi mà thôi, ngươi bày cái vẻ mặt này là có ý gì đây?”.
Lạc Lạc bĩu môi nói: “Ngươi quản ta làm gì, ngươi nghỉ ngơi đủ rồi chứ? Đủ rồi thì lên đường”.
Công chúa Anh Dạ nhỏ giọng nói: “Đủ rồi”.
“Vậy đi thôi”. Lạc Lạc đứng ở cửa quán rượu, khẽ gật đầu chào từ biệt với Hoàng Bắc Nguyệt. Hoàng Bắc Nguyệt cũng gật đầu đáp lại, đúng vào lúc này, đám người Cát Khắc cũng mua ngựa trở về, mười mấy con ngựa dàn thành hàng dài bên ngoài quán rượu, Hoàng Bắc Nguyệt cùng đám A Tát Lôi đi ra ngoài, Cát Khắc lập tức dắt một con ngựa toàn thân trắng xóa đến trước mặt nàng.
“Vương, đây là giống ngựa của vùng tuyết vực, ngày phi ngàn dặm”.
Hoàng Bắc Nguyệt thích thú vuốt ve bộ lông trắng muốt của con ngựa, nàng xoay người sải bước, nắm lấy dây cương, động vật cũng có linh tính riêng, nó cảm nhận được hơi thở trấn áp cường đại từ người nàng, vì vậy rất nghe lời, không dám lộn xộn chút nào.
Bên kia Lạc Lạc ngồi vào xe ngựa, lại xốc lên màn xe, hỏi: “Nguyệt Dạ các hạ, ngươi là triệu hoán sư?”.
“Xem như thế đi”. Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói. Lạc Lạc nhìn thoáng qua đám người người Cát Khắc, phát hiện mỗi người đều chia nhau cưỡi một con ngựa, tò mò hỏi: “Trong đội ngũ của ngươi, không có triệu hoán sư sao?”.
“Có”. Hoàng Bắc Nguyệt qua loa nói.
Lạc Lạc khẽ gật đầu, trong lòng vẫn cảm thấy kỳ lạ, đám người này nếu có triệu hoán sư tại sao lại không gọi ra linh thú của mình, thật không giống triệu hoán sư bình thường chút nào.
“Các ngươi cũng cưỡi ngựa, không bằng đồng hành cùng chúng ta đi”. Lạc Lạc thiện ý nói, gia tộc của bọn họ đông người, quy củ nghiêm ngặt, không cho phép triệu hoán sư khoe khoang kiêu ngạo, bởi vậy đi đâu cũng đều cưỡi ngựa.