“Cũng được.” Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, đi cùng người của gia tộc Bố Cát Nhĩ có thể tránh được không ít phiền toái.
Dọc theo con đường này có rất nhiều binh đoàn lính đ.á.n.h thuê cùng các đại gia tộc khác nhau, đội ngũ hơn chục người của bọn họ rất dễ trở thành kẻ yếu trong mắt người khác, có thể gặp phải những phiền phức không đáng có. Mặc dù nàng không sợ phiền phức, nhưng cũng không muốn lãng phí thời gian ở trên đường.
Lạc Lạc lập tức vui vẻ ra mặt, bước ra khỏi xe ngựa, cưỡi một con khác cùng nàng đồng hành. Đội ngũ chậm rãi lên đường, nhìn thấy cờ mang gia huy chữ thập của gia tộc Bố Cát Nhĩ phấp phới trong gió, binh đoàn lính đánh thuê trên đường tự động nhường sang một bên, không ai dám cản đường.
Lạc Lạc vừa đi vừa nói: “ Nguyệt Dạ các hạ, đây là lần đầu tiên ngươi tới nước Bắc Diệu sao? ”.
“ Ta cùng tộc nhân của ta từ trước tới giờ đều sinh sống trong trong rừng rậm.” Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt đáp lời.
Lạc Lạc cảm khái nói: “Thì ra là cao thủ ẩn dật, nếu có thể, ta cũng hy vọng tránh xa thế sự, không bị những chuyện vụn vặt phàm trần này ràng buộc, ngẫm lại thì có được nhiều thứ cũng không hẳn là có ý nghĩa”.
“Lạc Lạc thiếu gia tuổi còn trẻ, tại sao có thể có ý nghĩ như vậy?” Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng lấy làm kinh hãi.
Lạc Lạc khẽ mỉm cười, giọng nói mang theo vẻ mất mát: “Bởi vì có một người không thích cuộc sống như thế, nếu có thể, ta cũng muốn làm theo cô ấy”.
Hoàng Bắc Nguyệt nắm c.h.ặ.t dây cương nhìn về phía xa xăm: “Làm sao ngươi biết người đó không thích? Biết đâu người đó thích nhưng không nói ra thì sao”.
“ Có lẽ vậy, nhưng ta cảm thấy trong lòng cô ấy nhất định đau đớn lắm, cho nên bao nhiêu năm qua cũng không thấy xuất hiện.” Giọng nói của Lạc Lạc từ từ nhỏ dần, “Nếu như lúc ấy ta có năng lực, nhất định sẽ mang cô ấy cao chạy xa bay”.
Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu nhìn hắn, nếu không có mặt nạ che giấu thì sẽ lộ ra vẻ kinh ngạc trên mặt.
“Rất buồn cười phải không?” Lạc Lạc tự giễu cười lên một tiếng, gãi gãi đầu, “Nàng rất mạnh mẽ, căn bản không cần đến ta”.
“Không có gì buồn cười, dù có mạnh hơn nữa, cũng sẽ cần dựa vào người khác, bởi vì người đó cũng không phải là thần”.
Ánh mắt của Lạc Lạc sáng lên, nhìn nàng nói: “Nguyệt Dạ các hạ, ngươi nói rất đúng!”
Hoàng Bắc Nguyệt hơi cong môi, nói tiếp: “Nhưng không phải ai cũng có thể khiến cô ấy dựa vào, thế giới to lớn nhường này chưa chắc có người khiến cô ấy có thể dựa được”.
Lạc Lạc ngẩn ra, trên gương mặt tuấn tú thoáng ửng đỏ, cúi đầu cười cười: “Cũng đúng”.
Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu liếc nhìn Anh Dạ công chúa đang ngồi trong xe ngựa, cười hỏi: “Vị cô nương trong xe ngựa kia thật đẹp”.
“Đúng vậy, nàng chính là công… khụ khụ… đại mỹ nhân!” Lạc Lạc chột dạ, thiếu chút nữa lỡ miệng nói ra. Không thể để Nguyệt Dạ các hạ biết thân phận của Anh Dạ, dù sao Anh Dạ lén chạy đến đây, bớt đi một người biết thì càng bớt đi một phần nguy hiểm. Hơn nữa, nếu biết Anh Dạ là công chúa, ở cạnh nhau cũng buộc phải cung kính có lễ, như vậy không biết thì tốt hơn nhiều. Hắn có ý muốn kết giao với vị Nguyệt Dạ các hạ này, cho nên muốn tạm thời giữ bí mật trước.
Hoàng Bắc Nguyệt đã sớm biết thân phận của Anh Dạ, thấy Lạc Lạc không nói, cũng hiểu trong lòng hắn nghĩ gì nên không hỏi gì thêm, chỉ cười nói: “Có mỹ nhân ở bên, Lạc Lạc thiếu gia lại đi theo người mặt quỷ này, Anh tiểu thư sẽ không vui đâu”.
Lạc Lạc đỏ mặt, vội vàng khoát tay nói: “Ngươi, ngươi đừng nói lung tung, cô ấ, cô ấy đã có người trong lòng…”. Sợ bị Anh Dạ công chúa nghe thấy, Lạc Lạc còn cẩn thận quay đầu liếc nhìn qua xe ngựa. Nếu công chúa kiêu kỳ kia nghe được, hắn sẽ chết chắc.
“À?” Hoàng Bắc Nguyệt kéo dài giọng, mang theo vài phần đùa giỡn: “Cho dù trong lòng có người, có thể tính là hoa đã có chủ, ngươi vẫn có thể đi đập chậu cướp hoa mà”.
“Nguyệt Dạ các hạ, ngươi đừng trêu ta nữa, ta và Anh Dạ sao có thể! Cô ấy như muội muội của ta vậy!”
“Ha ha ha!” Hoàng Bắc Nguyệt tiêu sái cười vang, nheo mắt nhìn hắn, “Anh Dạ?”.
“À không! Anh Anh!” Lạc Lạc vội vàng nói, trong lòng thầm nghĩ, Nguyệt Dạ này đúng là người xảo quyệt, mới nói mấy câu đã khiến hắn quay cuồng, thứ không nên nói cũng nói hết ra rồi! Trong lòng Lạc Lạc có phần buồn bực, tuy nhiên nghe được tiếng cười của nàng thì không cảm thấy tức giận, hắn vốn không phải loại người hay so đo tính toán, vì vậy cũng cười cười cho qua chuyện.
“Nguyệt Dạ các hạ, không gạt ngươi, Anh Anh trong xe ngựa chính là Anh Dạ công chúa của nước Nam Dực, cô ấy lén lút trốn ra ngoài, vì vậy xin ngươi giữ bí mật này được không?” Lạc Lạc thấp giọng nói, trong lòng đã biết vị Nguyệt Dạ này rất thông minh, không thể thể lừa gạt được.
“Đường đường là công chúa của một nước, vì sao phải lén trốn đi?”.
“Chuyện này … là do Tề vương điện hạ của nước Bắc Diệu”. Lạc Lạc ngượng ngùng nói, “Năm đó Tề vương ở nước Nam Dực làm con tin, cùng Anh Dạ công chúa là thanh mai trúc mã, hai trẻ vô tư. Sau khi Tề vương về nước, Anh Dạ công chúa vẫn buồn bực không thôi, Hoàng thượng đã ra chiếu chỉ hôn cho Anh Dạ công chúa, nàng không chịu liền lén lút trốn đi, hy vọng có thể có được một câu trả lời rõ ràng”.
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng khẽ động, lầm bầm nói: “Câu trả lời…”.
Lạc Lạc nói thẳng lý do: “Nước Bắc Diệu không lập thái t.ử , Tề vương chính là lựa chọn tốt nhất, nhưng trong tay Quyền vương cùng Hoàng hậu có binh mã, Tề vương muốn lên ngôi thuận lợi phải cùng Nước Nam Dức hòa thân, có được sự ủng hộ của nước Nam Dực chính là biện pháp tốt nhất”
Hoàng Bắc Nguyệt nghe cũng thấy có lý, từ xưa tới nay, chuyện của Hoàng thất chính là ngươi lừa ta gạt, lợi dụng lẫn nhau, trong hoàng tộc không có tình người, cũng không có tình thân, lại càng không thể có tình yêu. Phong Liên Dực cưới Anh Dạ công chúa chỉ có lợi mà không có hại, cho dù hắn không thành thân cùng Anh Dạ công chúa, cũng sẽ cưới công chúa nước khác, hoặc là tiểu thư trong đại gia tộc nào đó của nước Bắc Diệu. Chọn tới chọn lui, cùng Anh Dạ công chúa vẫn là tốt nhất, hai trẻ vô tư thanh mai trúc mã từ nhỏ…
“Thanh mai trúc mã, đúng là một mối nhân duyên tốt”. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh nhạt nói, ra roi thúc ngựa phi như điên về phía trước.
“Nguyệt Dạ các hạ!” Lạc Lạc kêu một tiếng, không hiểu vì sao người này lại phóng đi như vậy, đang muốn đuổi theo thì đám người Cát Khắc giục ngựa đi lên nói: “Lạc Lạc thiếu gia, để chúng ta đuổi theo, ngài ở lại bảo vệ Anh Anh tiểu thư đi.”
Lạc Lạc bất an hỏi: “Có phải ta nói sai cái gì không?”.
“ Ngài không nói sai gì cả, chỉ là công t.ử chúng ta tính tình có chút khép kín, xin đừng để tâm”. Cát Khắc nói xong cũng phóng đi.
Lạc Lạc kinh ngạc nhìn bóng dáng gầy gò phi ngựa như điên trước mặt, áo choàng đen tung bay, cảm giác cô độc đó không hiểu sao lại khiến hắn phiền muộn không ngừng.
Anh Dạ từ trong xe ngựa ló đầu ra hỏi: “Có chuyện gì à?”.
“Không có gì.” Lạc Lạc lắc đầu, cho ngựa đi chậm lại, song song với nàng, nói: “Công chúa, nếu Tề vương đã có người trong mộng thì phải làm sao bây giờ?”
Anh Dạ trợn mắt nhìn hắn: “Ngươi đừng nói gở, Dực ca ca không phải là loại người có mới nới cũ, ham mê nữ sắc như vậy!” Nàng ôm hy vọng về tình yêu nồng đậm từ nhỏ đến lớn này, chưa từng đổi thay, không hề nghi ngờ một khắc. Nàng tin rằng người đó nhất định sẽ chờ nàng, đúng hơn là nàng hy vọng người ấy sẽ chờ nàng, giải thoát nàng khỏi ngục giam Hoàng thất đó, nàng không muốn gả cho người mình không thích, không muốn cả đời giống mẫu hậu chỉ biết chờ đợi, vĩnh viễn không có hồi kết.
Lạc Lạc chạm trúng chỗ đau của nàng, ngại ngùng sờ mũi nói: “Ta chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi mà”.
“Thuận miệng cũng không được! Không cho phép ngươi nói xấu Dực ca ca dù chỉ một chữ!” Anh Dạ công chúa điêu ngoa nói.
“Hừ! Vậy ngươi nói xấu sư phụ ta làm gì?” Lạc Lạc không phục liền bật lại.
Anh Dạ công chúa sửng sốt một chút, vung tay hạ màn ngồi trở lại trong xe, dường như đang tức giận. Lạc Lạc trừng mắt nhìn chằm chằm xe ngựa. Tức giận? Tức giận cái gì ? Lẽ ra người tức giận phải là hắn chứ! Một lúc sau, hắn cũng từ từ nguôi giận, chợt Anh Dạ công chúa vén rèm xe, ánh mắt phiếm hồng, rưng rưng nói: “Ta cũng muốn cô ấy trở lại mà! Đồ đáng ghét!” Nói xong lại hạ rèm xe xuống lần nữa, hoàn toàn không để ý tới hắn . Lạc Lạc mở miệng định nói, cuối cùng vẫn không thốt được lời nào.