Lên đường được hai ngày, cuối cùng cũng tới kinh đô của nước Bắc Diệu, bên ngoài thành đã có không ít binh đoàn lính đ.á.n.h thuê tự mình hạ trại, bởi vì có quá nhiều người tới, hơn nữa đều là lính đ.á.n.h thuê các nước cùng người của các đại gia tộc, cho nên Quyền vương hạ lệnh binh đoàn lính đ.á.n.h thuê và người của các đại gia tộc phải hạ trại ở ngoài thành, vài ngày nữa cuộc tỉ thí trên lôi đài cũng diễn ra ở khu bình nguyên ngoại thành.
Một khi triệu hoán sư đã tung ra chiêu thức thì phạm vi ảnh hưởng của nó cực kỳ lớn, nếu như ở trong thành đấu, quả thật rất bất tiện, lính đ.á.n.h thuê đều hiểu được mệnh lệnh của Quyền vương, vì vậy cũng bằng lòng hạ trại theo lời truyền đạt của sứ giả nước Bắc Diệu phái tới.
Địa vị của gia tộc Bố Cát Nhĩ ở các quốc gia rất đặc biệt, là đệ nhất gia tộc trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, ở nước Bắc Diệu cũng có thế lực không nhỏ, vì thế họ không gặp bất cứ trở ngại nào khi vào thành. Mặc dù Lạc Lạc tiếp tục ngỏ ý đồng hành, nhưng Hoàng Bắc Nguyệt vẫn từ chối ý tốt của hắn, hạ trại ở bên ngoài có thể thám thính càng nhiều tin tức, nếu đã vào thành e là sẽ không thể đi lại lung tung được nữa. Huống chi bọn họ ở đây cũng có thể vào thành, có điều không được phép xậm phạm vào khu vực đóng quân mà thôi.
Sau khi Lạc Lạc thất vọng rời đi, Hoàng Bắc Nguyệt sai đám người Cát Khắc đóng trại cẩn thận, sau đó chuẩn bị vào thành xem qua một chút. Đoàn lính đánh thuê chỉ có mười mấy người như bọn họ chỉ được sắp xếp ở nơi hẻo lánh nhất, chung khu vực với vài đoàn lính đ.á.n.h thuê cấp thấp.
Vừa dựng trại xong, đã có người tới chào hỏi. Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, thấy người tới là một người đàn ông trung niên dáng dấp khôn khéo, mặt chuột mũi khoằm, hắn chỉ mang theo một tiểu đội khoảng hơn hai chục lính đ.á.n.h thuê, nhìn thoáng qua cũng biết thực lực chẳng có là bao.
“Vị này chính là đoàn trưởng của đoàn có phải không?” Người đàn ông trung niên kia coi như cũng có mắt nhìn, vừa tới thấy Hoàng Bắc Nguyệt mang mặt nạ đã biết là thủ lĩnh của đám lính đánh thuê khác.
Cát Khắc nói: “Đây là Nguyệt Dạ công t.ử của chúng ta, xin hỏi các hạ có gì chỉ giáo?”
Người đàn ông trung niên kia cũng không khách khí, với những tiểu đoàn lính đ.á.n.h thuê kiểu này cần gì câu nệ, dù sao mọi người đều có cấp độ thấp giống nhau.
Trên đất lát một tấm t.h.ả.m mỏng, Hoàng Bắc Nguyệt ngồi phía trên, nam t.ử kia liền tự giác ngồi sang phía đối diện nàng, xoa xoa tay nói: “Ta tên là Tông Nam, là đội trưởng của đoàn lính đánh thuê Thập Hổ”.
Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt gật đầu, không nói câu nào. Tông Nam nói tiếp: “Nguyệt Dạ, ta thấy người của ngươi cũng không nhiều, hai ngày sau đã bắt đầu tổ chức tỷ thí lôi đài rồi, các ngươi ít người, tham gia tỷ thí sợ là cũng chỉ được vài ba người, hơn nữa chưa chắc đã có thể thắng được những cao thủ trong đoàn lính đ.á.n.h thuê có thực lực khác, hay là…”.
“Không cần.” Hoàng Bắc Nguyệt không đợi hắn nói xong đã thẳng thừng cự tuyệt: “Tông Nam đội trưởng, ta mang người tới xem cho biết mà thôi, được lên lôi đài hay không cũng không có vấn đề.”
Tông Nam sửng sốt, có chút giật mình: “ Các ngươi đến xem chơi ư? Chậc chậc, thật đáng tiếc! Các ngươi không biết bên trong Thành Tu La có bao nhiêu bảo bối cực kỳ quý giá sao? Đó là một nơi vô cùng tốt, nếu có thể dẫn theo người gia nhập Liên minh cùng đi đến đấy, chúng ta chẳng cần chiến đấu, mà vẫn có thể âm thầm lấy được những vật dụng hiếm có bên trong rồi bán đi, ha ha…”
Thì ra đoàn lính đ.á.n.h thuê Thập Hổ là một đám buôn lậu, loại đoàn gian thương này thông thường không có mấy cao thủ, nhưng đa số đều là những người có mắt nhìn đồ không tệ, biết phân biệt bảo bối giá trị hay không. Bọn họ thường xuyên tự mình mạo hiểm kiếm chác, hoặc rình mò quanh Công hội lính đ.á.n.h thuê, khi có cao thủ nào cần có một đoàn lính đ.á.n.h thuê cùng làm nhiệm vụ cao cấp, bọn họ sẽ đi theo cao thủ tham gia, nhân tiện nhặt nhạnh vật phẩm.
“Nơi hiểm dữ như Thành Tu La mà các ngươi cũng dám đi?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói.
Tông Nam vô sỉ cười nói: “Không vào hang cọp sao bắt được cọp con! Huống chi còn có vô số các đại cao thủ của binh đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn mạnh, lại càng an toàn ấy chứ”.
Sắc mặt của Hoàng Bắc Nguyệt sau mặt nạ hoàn toàn trầm xuống, nói: “Ngươi thích chịu c.h.ế.t thì cứ đi, đừng kéo theo ta”.
Tông Nam hừ một tiếng: “Nhát gan như chuột! Mấy người các ngươi thì đợi đến bao giờ mới làm nên việc lớn? Một đám tiểu t.ử thối vắt mũi chưa sạch!”.
Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy: “Tiểu t.ử thối vắt mũi chưa sạch?, tốt nhất ngươi nên cầu nguyện lên lôi đài chớ gặp phải người của ta!”
Tông Nam đứng lên, cũng khinh bỉ cười một tiếng: “Ngươi bớt xàm nói khoác đi, có giỏi thì ra mà quyết đấu với đệ nhất binh đoàn lính đ.á.n.h thuê xem nào!”.
“ Ngươi nghĩ ta ngu ngốc giống ngươi sao? Đệ nhất binh đoàn lính đ.á.n.h thuê chẳng đắc tội gì với ta, tại sao ta phải ra mặt khiêu chiến với họ?”.
“ Đừng có hối hận đấy! Không hợp tác cùng bọn ta, có ai thèm để ý tới loại vô danh tiểu tốt như các ngươi!” Tông Nam lên tiếng giễu cợt, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c xoay người trở về bản doanh của mình.
Đi được nửa đường, có mấy người che mặt mặc trường bào màu xanh, hầm hầm sát khí đi tới, bởi vì phần lớn mấy người này vóc dáng nhỏ nhắn, nên ắt hẳn là một đoàn thiếu nữ, Tông Nam kia nghĩ vậy thì không để ý họ, trực tiếp đi qua.
Lúc sắp đụng phải thiếu nữ đi trước, có một tia sáng hình chữ thập lóe lên, trên l.ồ.ng n.g.ự.c Tông Nam kia lập tức xuất hiện hình chữ thập nhuốm đầy m.á.u tươi! Quần áo cũng rách nát không còn nguyện vẹn!
Những người xung quanh thi nhau hít một ngụm khí lạnh, rối rít nói: “Thập Huyết Quang! Tổ chức Đệ nhất sát thủ của đại lục Tạp Nhĩ Tháp!”
Tên Tông Nam không biết đã té xuống đất từ bao giờ, bị dọa sợ đến nỗi run rẩy co quắp người lại.
Người rút kiếm, chính là một trong mấy cô gái đi phía sau, họ đeo khăn che mặt, lạnh lùng nói:“Đồ không có mắt, không nhìn thấy thiếu cung chủ của bọn ta sao? Hôm nay tâm tình thiếu cung chủ chúng ta tốt, nên tha cho nhà ngươi một mạng đấy!”.
“Đa… Đa tạ thiếu cung chủ, tiểu nhân không dám nữa…” Tông Nam lạnh run, đúng là mắt mù mới gặp phải một tên tổ tông thế này.
Cô gái đi đầu được gọi là thiếu cung chủ chẳng thèm liếc hắn lấy một cái, ở đây đều là những đoàn lính đ.á.n.h thuê nhỏ xíu không được tích sự gì, không đáng lọt vào mắt. Nhưng ở nơi kia có một người rất kỳ quái ngồi, mang mặt nạ quỷ trên mặt, lạnh lùng thoát tục, không mảy may chú ý chuyện bên ngoài. Cho dù vừa rồi ở đây xảy ra chuyện, nàng hình như cũng không buồn liếc mắt qua một cái. Người này, sao lại có thể lạnh lùng bình tĩnh đến thế? Lạnh nhạt tới nỗi…
Thiếu cung chủ kia vừa quay người, đang muốn đi về bên này, đột nhiên phía trước có người hô lên: “Tề Vương tới!” Người của mấy đoàn lính đ.á.n.h thuê nhỏ bên này cũng vội vàng đứng lên, rối rít nhìn về phía trước. Thiếu cung chủ kia cũng thu hồi ánh mắt, mang nhóm người của mình rời khỏi.
“Vương, hình như mấy vị giám khảo của cuộc tỷ thí lần này đều đến rồi.” A Tát Lôi chạy tới thông báo tin tức, mang theo nụ cười gian: “Người được xưng là Tề Vương kia trông thật là…tuyệt sắc khuynh thành”.
“Tiểu t.ử ngươi, rốt cuộc là đi xem cái gì vậy hả!” Cát Khắc trừng hắn một cái.
A Tát Lôi cười hì hì, nói: “Không nhìn không được mà, những cô nàng lính đ.á.n.h thuê kia chen lấn như điên như dại, ta chỉ tò mò nhìn sơ qua vài cái mà thôi.”
“Không có tiền đồ!”
Hoàng Bắc Nguyệt hờ hững lắng nghe, không phản ứng gì quá lớn, thuận miệng hỏi: “Giám khảo có những ai?”
“Theo ta được biết, nước Bắc Diệu có Tề Vương và Quyền Vương, nước Nam Dực có Thương Hà viện trưởng, Nước Tây Nhung có quốc sư Thiên Đại Mê Ly, còn có người đồng hành với chúng ta ban nãy, Lạc Lạc Bố Cát Nhĩ, cũng là một trong những giám khảo”.
“Lạc Lạc cũng là giám khảo?” Hoàng Bắc Nguyệt bất giác nhếch khóe miệng, tốt xấu gì đồ đệ của nàng cũng không làm mất mặt nàng, chẳng qua Lạc Lạc cũng là đại biểu cho cả gia tộc Bố Cát Nhĩ khổng lồ.
A Tát Lôi bổ sung: “Còn có một vị giám khảo chưa tới, nghe nói là Đại tướng quân Ngụy Võ Thần của nước Đông Ly, còn lại thì không biết”.
“Ngụy Võ Thần?” Hoàng Bắc Nguyệt nheo mắt, không ngờ lại gặp gỡ tên khốn đó ở ngay đây!