A Tát Lôi gật đầu, nói: “Vương, chúng ta không qua đó xem thử sao?”
“Các ngươi muốn xem thì cứ đi đi, ở đây ngột ngạt quá, ta ra ngoài đi loanh quanh một chút”.
“Vâng, Vương, xin ngài cẩn thận!” Mấy người này lần đầu tiên ra ngoài, nghe thấy có thể hoạt động tự do đều rất cao hứng.
Một mình Hoàng Bắc Nguyệt đi ra bên ngoài doanh địa của lính đ.á.n.h thuê, nơi đây là một vùng bình nguyên, vào buổi tối, gió đêm chầm chậm thổi, ánh hoàng hôn ở đằng xa cùng cây cối xanh tươi càng khiến khung cảnh thơ mộng.
Hoàng Bắc Nguyệt ngả mình trên một tảng đá lớn, để gió thổi lên mặt mình, vừa định lấy mặt nạ xuống cho thoáng khí, thì cách đó không xa đột nhiên có tiếng bước chân vang lên. Tiếng bước chân đó đi đến phía sau tảng đá lớn liền dừng lại, sau đó một tiếng bước chân nhởn nhơ tự đắc khác cũng từ một bên khác đi tới.
“Tề Vương điện hạ, xin nhất định phải đến chỗ hẹn, công chúa chờ ngài!” Một giọng nói trong trẻo của thiếu nữ truyền tới.
Hoàng Bắc Nguyệt nhướng mày, Tề Vương?
“Nhất định phải tới!” Thiếu nữ nói xong, vội vàng rời đi tránh bị người khác nhìn thấy. Gió đêm từ phương xa thổi tới, mang theo làn hương cỏ xanh thoang thoảng, tiếng bước chân của người kia vẫn nhàn nhã bước tiếp.
Hoàng Bắc Nguyệt từ tảng đá chậm rãi ngồi dậy, hai tay chống ra sau, hơi nghiêng đầu, nhìn nam t.ử trẻ tuổi mặc bạch y đằng sau tảng đá.
Người đó nghe thấy động tĩnh lập tức xoay người, đôi mắt màu tím nhàn nhạt nhìn chằm chằm vào nàng, có chút sắc bén. Dung mạo tuyệt sắc, vẫn câu hồn đoạt phách như xưa: “Ngươi là ai?”
Hoàng Bắc Nguyệt giật mình ngẩn ngơ, hơi nheo mắt, không dùng giọng giả, chỉ thản nhiên nói: “Ta theo hẹn mà đến”.
Người kia nhíu mày, hiển nhiên nghe không hiểu, đang định ngưng thần suy nghĩ kỹ lại, có phải là đã từng tiếp xúc với người mặt quỷ quái này ở đâu đó hay không. Hắn chưa nghĩ xong, thì một luồng khí mang theo băng lạnh đ.á.n.h lên l.ồ.ng n.g.ự.c, vừa nhanh vừa chuẩn!
Tề Vương vội vàng lùi lại, trên mặt nổi lên vẻ sắc bén, có chút hung ác, thấy không thể tránh né hàn băng, liền vươn tay một cái, một thanh loan nguyệt đao tức thì xuất hiện trong tay, mũi đao lóe sáng, sẵn sàng nghênh đón hàn băng kia!
BANG - Một tiếng vang lên, hàn băng bị loan nguyệt đao chặn đứng, nhưng thân thể của Tề Vương bị đẩy mạnh về phía sau, hắn loạng choạng vài bước, khiếp sợ ngẩng đầu nhìn người đeo mặt nạ quỷ này!
“Ngươi là ai?” Hắn lạnh lùng quát, thực lực người này hùng mạnh như thế, chẳng lẽ là người trong đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn nào? Vì sao trước nay hắn chưa từng nghe nói có cao thủ kỳ quái như vậy xuất hiện?
“Vấn đề này ta phải hỏi ngươi mới đúng”. Sau khi Hoàng Bắc Nguyệt xuất ra một chiêu thì không tiếp tục ra tay nữa, chỉ khoanh tay, đứng thẳng người trên tảng đá lớn, dùng tư thế cao cao tại thượng nhìn xuống cái người tự xưng “Tề Vương” này!
Tề Vương sắc mặt cứng đờ, nói: “Ta là Tề Vương của nước Bắc Diệu, ngươi là ai mà lại dám vô lễ với bổn vương?”
“Đường đường là Tề Vương mà không nổi một chiêu của ta, thực lực yếu ớt đến nỗi khiến người ta thất vọng”. Khuôn mặt Hoàng Bắc Nguyệt đã có chút âm u.
Người đó sửng sốt, lúng túng nói: “Bổn vương từ nhỏ thân thể yếu đuối, không giỏi tập võ, thực lực không thể so sánh với cao thủ có thiên phú!”
Hoàng Bắc nguyệt ánh mắt lạnh đến cực điểm, trong giọng nói cũng tràn ngập sát khí: “Ta cảnh cáo ngươi, nếu còn dám mạo nhận hắn, ta sẽ lập tức g.i.ế.c ngươi.”
Nghe nàng nói, người kia vẫn có mấy phần sợ hãi, dù sao sau một chiêu vừa rồi, hắn đã biết thực lực người này sâu không thể lường, vô cùng k.h.ủ.n.g b.ố! Nàng nói muốn lấy mạng hắn, tuyệt đối không phải nói giỡn!
“Các hạ rốt cuộc là ai? Chuyện của nước Bắc Diệu chúng ta, xin các hạ đừng hỏi nhiều!” Dưới tình thế bất đắc dĩ, người kia chỉ có thể nói như vậy. Lời này chẳng khác nào thừa nhận hắn không phải Phong Liên Dực!
Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt lóe lên hàn quang, trong lòng chẳng hiểu sao lại trở nên gắt gỏng: “Ta cứ thích hỏi nhiều, ngươi làm gì được ta nào?”
“Ngươi…” Người đó phẫn nộ, lại chuyển sang uy h.i.ế.p: “Các hạ, đừng quên đây là nước Bắc Diệu!”.
“Uy h.i.ế.p ta? Ngươi chán sống rồi!” Trong mắt Hoàng Bắc Nguyệt toát ra sát khí, thình lình duỗi tay vung ra một sợi băng vũ, ánh sáng lạnh lẽo băng giá chỉ trong chớp mắt đã khiến không khí xung quanh giảm đi mấy độ!
Người kia vội vàng lùi lại, trong mắt là nỗi sợ hãi tột cùng, gương mặt giống hệt Phong Liên Dực mà lại lộ biểu cảm như vậy thật buồn cười. Bất luận là hình tượng quý công t.ử nhẹ nhàng phong nhã tuấn dật, hay là hình tượng cao thủ Thành Tu La âm độc thần bí, tất cả đều mang một vẻ như mây bay gió thoảng, dù trời long đất lở cũng không thể khiến ánh mắt hắn có một chút thay đổi. Người này giả mạo cũng quá không giống rồi.
“Ngươi, ngươi vì sao lại có…” Người kia vừa mở miệng định hỏi, băng vũ trong tay Hoàng Bắc Nguyệt đã biến thành tuyết ảnh chiến đao.
Rạch một nhát đao giữa không trung, từng miếng băng sắc bén thi nhau trồi lên từ mặt đất. Mặc kệ người kia có lùi lại bao nhiêu bước, những mảnh băng kia vẫn cứ đuổi theo hắn! Mà hắn chỉ có thể hết lần này đến lần khác vung loan nguyệt đao tứ tung, dùng thuộc tính hỏa của đao hết lần này đến lần khác c.h.ặ.t đứt tảng băng! Nhưng thực lực của hắn yếu hơn Hoàng Bắc Nguyệt rất nhiều, thoáng chốc đã không chống đỡ nổi những tảng băng kia, dưới chân chỉ khựng lại một cái, đột nhiên một cây băng đã xuyên từ dưới đất qua bắp chân hắn! Hắn ngã nhào xuống đất, bất chấp tất cả, cũng lo không nổi việc động tĩnh quá lớn có thể dẫn tới đám lính đ.á.n.h thuê ở trong doanh địa bên kia. Người mang mặt nạ quỷ này thực sự quá biến thái, nếu không triệu hoán linh thú ra thì chỉ có nước c.h.ế.t!
“Hỏa Mục Đại Bàng Điểu!” Một ánh lửa bừng bừng sượt qua, người kia được ngọn lửa bao lấy, quấn lên giữa không trung, những tảng băng kia hung hãn dựng lên từ mặt đất, suýt chút nữa chọc thủng thân thể hắn! Người nọ toát mồ hôi lạnh. Hỏa Mục Đại Bàng Điểu là linh thú cấp mười hai thuộc tính hỏa, toàn thân tắm trong ngọn lửa hừng hực, đôi mắt đỏ thẫm một màu, nhìn chằm chằm Hoàng Bắc Nguyệt mà ré lên một tiếng.
Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh: “Linh thú cấp mười hai cũng dám hò hét trước mặt ta? Băng Linh Huyễn Điểu!” Nếu không phải mấy ngày nay Tiểu Hổ tâm tình sa sút và đang dưỡng thương thì một khi Xích Kim Thánh Hổ đã ra tay, linh thú cấp mười hai này tuyệt đối phải lao mình chạy về không gian linh thú luôn ấy chứ!
Sự khác biệt của thần thú và linh thú, nói là một trời một vực cũng không ngoa! Có điều, Băng Linh Huyễn Điểu là một trong “ngũ linh”, thuộc siêu cấp linh thú, đối mặt với linh thú cấp mười hai thì chẳng hề gì!
Băng Linh Huyễn Điểu mang theo một làn khí lạnh thấu xương, chưa xuất hiện đã phóng ra một trận gió tuyết cuồng bạo bổ nhào về phía Hỏa Mục Đại Bàng Điểu! Đại bàng rú một tiếng, vừa lùi về sau, vừa không chịu yếu thế mà đáp trả bằng một đám lửa cuồn cuộn.
Hoàng Bắc Nguyệt giơ tuyết ảnh chiến đao c.h.é.m ngọn thành hai mảnh, sau đó nhảy lên lưng Băng Linh Huyễn Điểu bay xuyên qua trung tâm ngọn lửa.
Ngươi kia chật vật xuyên ra khỏi cơn lốc băng tuyết của Băng Linh Huyễn Điểu, vừa nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt đang đằng đằng sát khí, liền lập tức hét lớn: “Đừng đ.á.n.h nữa! Ngài là Bắc Nguyệt quận chúa!”.
Hoàng Bắc Nguyệt hơi sửng sốt, có thể dựa vào Băng Linh Huyễn Điểu đã nhận ra nàng? Căn cứ vào tin tức mà hai ngày nay nghe ngóng được, gần như không có ai biết chuyện Bắc Nguyệt quận chúa chính là Hí Thiên, cái ngày nàng bộc lộ thân phận, chỉ có Hồng Liên và Mạnh Kỳ Thiên của Điện Quang Diệu, còn có Chiến Dã và Anh Dạ ở đấy. Hai nhóm người này đều sẽ không rảnh đến mức tuyên truyền chuyện của nàng cho toàn thiên hạ đều biết, trừ công chúa Anh Dạ đã nói cho Lạc Lạc thì thân phận này của nàng vẫn là bí mật. Nhưng ngoại trừ những người này, người biết thân phận nàng chỉ có Phương di nương và Phong Liên Dực mà thôi! Phương di nương thì không dám nói lung tung, người này cũng không phải Phong Liên Dực, vậy hắn là người của Phong Liên Dực?
Hoàng Bắc Nguyệt dừng lại, liếc xéo hắn: “Ngươi là ai?”
“Là ta!” Người kia nhìn thấy Băng Linh Huyễn Điểu xong đã hoài nghi rồi, bây giờ nghe nàng hỏi như thế, liền hoàn toàn xác định thân phận của nàng. Trên khuôn mặt của Phong Liên Dực kia, tức thì lộ ra thần sắc mừng rỡ, hắn vươn tay, xé mặt nạ trên mặt xuống, lộ ra một gương mặt trẻ tuổi tuấn tú.